Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 43: Lời xin lỗi dành cho người bị tổn thương

Trần Anh quả thực không có nhiều thời gian, công việc của bà là làm theo ca ngày và ca đêm luân phiên, bình thường đã thường xuyên không chăm sóc được Ngôn Phi, từ nhỏ đến lớn Ngôn Phi đều tự chăm sóc bản thân, lần này vì xin nghỉ nhiều ngày như vậy nên công việc càng bận hơn, vì thế hai người vẫn ở nhà họ Giang nhiều hơn.

Kỳ thi lớn cuối cùng trước Tết chỉ còn lại kỳ thi cuối kỳ, lần này Giang Thầm quyết tâm phải thi thật tốt, nếu không Ngôn Phi e rằng sẽ xử lý hắn mất.

Trước khi thi không lâu, Ngôn Phi bị cảm, sốt, ho, sổ mũi không thiếu thứ nào, ngày nào cũng ủ rũ, không có tinh thần, hai ngày nay cổ họng khàn đến mức gần như không nói được nữa.

Mạnh Hi tan học chạy tới tìm cậu, Ngôn Phi chỉ nghe cậu ta nói mà không lên tiếng, thấy bộ dạng đó của Ngôn Phi, Mạnh Hi không nhịn được quay sang Giang Thầm nói: "Người ta ở nhà các cậu mà cậu chăm sóc thành thế này à?"

Giang Thầm đang cầm bình giữ nhiệt vặn nắp, bên trong là lê hầm mà người giúp việc nấu từ sáng, bây giờ vẫn còn ấm.

"Được được, lỗi của tôi, lỗi của tôi."

Giang Thầm đưa chiếc cốc cho Ngôn Phi, Ngôn Phi lắc đầu, ý là không muốn uống.

"Không phải cổ họng cậu khó chịu à?"

Giang Thầm dịu giọng khuyên: "Uống một chút cho đỡ rát họng."

Học bá bình thường đã thích làm trời làm đất rồi, lúc bị bệnh còn lên cấp độ cao hơn nữa, hai ngày nay Giang Thầm bị cậu hành hạ đến mức chẳng còn chút tính khí nào.

Khó khăn lắm mới dỗ được, Ngôn Phi mới uống vài ngụm, sau đó lại nằm gục xuống bàn, thỉnh thoảng ho vài tiếng, cậu ho một tiếng thì tim Giang Thầm lại run lên một cái, hận không thể chịu khổ thay cậu.

Mạnh Hi sờ đầu Ngôn Phi: "Đáng thương quá."

"Ai là Giang Tư Ninh?" Có người đứng ở cửa sau gọi một tiếng.

Mạnh Hi nhìn sang, cậu ta quen người vừa lên tiếng, đó là Kim Hồng bên lớp thể thao, phía sau còn có hai học sinh lớp mỹ thuật, cuối cùng là Lỗ Tâm Tâm đang vừa hít hà vừa ăn kem giữa trời đông.

Giang Tư Ninh đang làm đề thi, nghe vậy ngẩng đầu lên, một học sinh lớp mỹ thuật chỉ vào Giang Tư Ninh: "Chính là cậu ta."

"Ra là mày à." Kim Hồng trực tiếp đi tới, chống một tay lên bàn, "Biết Dương Lỵ không?"

Nhìn là biết tới gây sự rồi, Giang Tư Ninh nhìn chằm chằm hắn không nói gì.

Mạnh Hi không nhịn được đứng dậy, Dương Lỵ cậu ta biết, trước đây học cùng lớp với bọn họ, nhưng sau khi phân ban khoa học tự nhiên và xã hội thì chuyển sang học mỹ thuật, từ lâu đã không còn ở lớp này nữa, cậu ta nhớ hình như Dương Lỵ thích Giang Tư Ninh.

Kim Hồng là một tên đầu gấu nổi tiếng trong trường, cao to lực lưỡng, nhìn ai không vừa mắt là đá luôn, những học sinh chăm chỉ học hành này chẳng ai dám chọc vào hắn.

Ngôn Phi đang nằm trên bàn mở mắt nhìn sang bên đó một cái, hình như cậu nhớ có chuyện này, Dương Lỵ thích Giang Tư Ninh, nhưng Kim Hồng lại thích Dương Lỵ, Dương Lỵ lấy lý do mình đã có người thích để từ chối Kim Hồng, lúc đó chuyện Dương Lỵ thích Giang Tư Ninh có rất nhiều người trong lớp biết, vì vậy Kim Hồng liền trực tiếp tìm tới Giang Tư Ninh.

Đối với Giang Tư Ninh mà nói, đây hoàn toàn là tai bay vạ gió.

Kiếp trước, Ngôn Phi đứng ra giúp đỡ, nhưng cuối cùng người giải quyết chuyện này lại là Giang Thầm.

Ngôn Phi co ngón tay búng một cái vào mu bàn tay Giang Thầm, Giang Thầm nhìn cậu, Ngôn Phi khàn giọng nói: "Tôi muốn ăn kem."

"Giữa mùa đông ăn kem cái gì." Giang Thầm nhíu mày.

Ngôn Phi liếc nhìn Lỗ Tâm Tâm đang dựa vào khung cửa vừa ăn kem vừa xem náo nhiệt, ho vài tiếng: "Cổ họng tôi nóng rát khó chịu quá."

Giang Thầm bất lực, đá Lỗ Tâm Tâm một cái: "Đi mua một cây kem."

"Cậu muốn ăn à?" Lỗ Tâm Tâm đưa cây kem đã ăn được một nửa trong tay ra phía trước, "Cho này."

"Cậu muốn ăn đòn à?" Giang Thầm trừng cậu ta một cái.

"Được được được, tôi đi." Lỗ Tâm Tâm lưu luyến không nỡ quay người chạy ra ngoài, cậu ta chỉ tới xem náo nhiệt thôi, biết thế đã không ăn kem rồi.

Bên này còn đang bàn chuyện mua kem, bên kia Kim Hồng đã túm cổ áo Giang Tư Ninh nhấc bổng người lên, sách trên bàn rơi vãi khắp nơi.

Lúc này vừa đúng giờ ăn tối, phần lớn giáo viên đều sống ở khu gia đình giáo viên gần trường nên đã về nhà ăn cơm, đương nhiên cũng chẳng ai dám đi gọi giáo viên, tên Kim Hồng này thù rất dai, đến lúc biết ai đi gọi giáo viên, chắc chắn sẽ tới gây sự.

Giang Tư Ninh thấp hơn Kim Hồng một cái đầu, người lại gầy yếu, nhìn là biết không phải đối thủ của Kim Hồng.

"Loại như mày mà cũng xứng để người ta thích à." Kim Hồng cười khẩy một tiếng, "Phi."

Giang Tư Ninh vẫn bướng bỉnh mím môi không nói lời nào, Kim Hồng càng tức giận hơn: "Sao thế, câm à?"

Vừa nói, Kim Hồng vừa đưa tay bóp miệng Giang Tư Ninh, xung quanh có bao nhiêu người đang nhìn, mặt Giang Tư Ninh đỏ bừng, nghiến răng không lên tiếng.

"Ô hô." Kim Hồng tức đến bật cười, "Mày cũng có bản lĩnh đấy nhỉ, này, cái thằng kia, đi gọi Dương Lỵ tới đây, để cô ta xem thử mình thích cái thứ gì..."

Mạnh Hi không nhịn nổi nữa, mặc dù cậu ta biết Kim Hồng không thể chọc vào, nhưng cậu ta cũng không thể đứng nhìn Giang Tư Ninh bị bắt nạt như vậy được, ngay lúc cậu ta định bước lên, Giang Thầm lại duỗi chân dài chặn học sinh lớp mỹ thuật đang định đi gọi Dương Lỵ lại, nhàn nhạt nói: "Đủ rồi đấy, người ta không thích cậu là do bản thân cậu không có bản lĩnh, liên quan gì tới người khác."

Kim Hồng nghe thấy giọng nói liền quay người lại, nhìn thấy Giang Thầm thì nheo mắt: "Sao nào, mày muốn xen vào việc người khác à?"

"Tôi không định xen vào việc người khác, tôi chỉ không hiểu logic của cậu nằm ở đâu thôi, hay là cậu giải thích cho tôi nghe được không?"

Giang Thầm ngồi trên ghế, lưng dựa vào mép bàn, hai cánh tay chống trên mặt bàn, đôi chân dài duỗi ra, bày ra dáng vẻ ông đây ngồi như thế này cực kỳ thoải mái.

Lời này của Giang Thầm rõ ràng là muốn nhúng tay vào chuyện này, Kim Hồng nhìn hắn, ánh mắt có phần âm trầm.

Giang Thầm là người hắn ta không chọc nổi.

Không nói đến Nam Thanh và Ngũ Soái, chỉ riêng Giang Thầm thôi, hắn ta cũng không dám đối đầu trực diện, huống hồ nếu hôm nay hắn ta động vào Giang Thầm, ngày mai Nam Thanh và Ngũ Soái có thể xé xác hắn ta.

Đúng lúc này, Lỗ Tâm Tâm mua kem xong thở hổn hển chạy lên, đưa cây kem cho Giang Thầm, Giang Thầm xé vỏ xong mới đưa cho Ngôn Phi, còn dặn dò: "Ăn vài miếng thôi đấy."

"Cậu định che chở cho nó à?"

Rất lâu sau Kim Hồng mới hỏi ra một câu như vậy.

Giang Thầm im lặng một lúc, nhìn sang Ngôn Phi.

Ngôn Phi dựa vào tường chậm rãi cắn kem, vẻ mặt nhàn nhạt.

Giang Thầm biết, nếu hắn không nhận lời này, hôm nay Kim Hồng có đi rồi thì chỉ cần Giang Tư Ninh bước chân ra khỏi trường học, sớm muộn gì Kim Hồng cũng sẽ tìm y gây chuyện.

Không đợi Giang Thầm lên tiếng, Giang Tư Ninh vẫn luôn im lặng, lại mở miệng trước:

"Tôi không liên quan gì tới cậu ta, không cần cậu ta quản."

Điều y không cần nhất chính là sự thương hại của Giang Thầm.

"Ồ."

Giang Thầm tức đến bật cười.

Kim Hồng cũng cười, nhìn Giang Tư Ninh: "Mày cũng cứng đầu thật đấy, mày có biết nếu nó không che chở cho mày, chỉ cần mày bước chân ra khỏi lớp học này, tao có thể xử chết mày không?"

"Vậy thì cậu có bản lĩnh cứ xử chết tôi đi."

Giang Tư Ninh nhìn hắn ta, mặt không cảm xúc nói: "Sao thế, cậu sợ cậu ấy à?"

Lời này của Giang Tư Ninh rõ ràng là cố tình khiêu khích, Kim Hồng không nhịn được vỗ tay: "Được, mày giỏi."

Vốn dĩ Kim Hồng vì bị Dương Lỵ từ chối nên mới tới tìm người trút giận, không ngờ lại gặp phải một tên thần kinh như thế này, lần này càng tức hơn, nhưng hắn ta cũng sẽ không làm gì y ngay trong lớp học, tốt nhất là y cả đời đừng bước chân ra khỏi lớp, nếu không thì có y đẹp mặt.

Kim Hồng xoay người đi ra ngoài, lúc sắp tới cửa sau thì bị cây chổi ngã dưới đất làm vấp một cái, vừa hay đụng trúng vai Ngôn Phi đang đứng dậy.

Cây kem trong tay Ngôn Phi không cầm chắc, trượt dọc theo vạt áo trước rơi xuống, để lại một mảng nước loang trên áo khoác đồng phục.

Ngôn Phi nhíu mày một cái, Kim Hồng chỉ liếc nhìn một cái rồi không để trong lòng, nghênh ngang bước ra ngoài.

"Đứng lại." Giang Thầm đưa tay giữ lấy vai Kim Hồng, Kim Hồng cảm nhận được lực trên vai mình, mặt đen lại quay người: "Sao nào, muốn đánh nhau à?"

"Xin lỗi." Giang Thầm hất cằm về phía Ngôn Phi.

Kim Hồng cười: "Hừ, trong từ điển của tao không có hai chữ xin lỗi."

Kim Hồng còn chưa dứt lời, Giang Thầm đã trực tiếp ấn đầu hắn xuống mặt bàn, hai học sinh lớp mỹ thuật giật mình, đang định bước lên thì Ngôn Phi liếc mắt nhìn sang, động tác của bọn họ lập tức khựng lại, bọn họ biết Giang Thầm không dễ chọc, nhưng Ngôn Phi cũng chẳng dễ chọc, dù sao trước đây người dám đối đầu trực diện với Giang Thầm chính là cậu.

Giang Thầm cúi người, ghé sát tai Kim Hồng lặp lại một lần nữa: "Xin lỗi người của tao."

Mặt Kim Hồng bị ép dính xuống bàn, người gập lại không thể giãy giụa, nhưng lăn lộn lâu như vậy rồi, hắn ta biết hôm nay mình gặp xui, nên cũng không vòng vo, hướng về phía Ngôn Phi hét lên: "Xin lỗi, vừa rồi không nhìn thấy, xin lỗi."

Lúc này Giang Thầm mới buông tay.

Kim Hồng đứng thẳng người dậy, nghiến răng nhìn sâu Giang Thầm một cái rồi xoay người bỏ đi.

Giang Thầm cởi áo khoác đồng phục của mình đưa cho Ngôn Phi: "Thay vào đi."

Ngôn Phi cúi đầu nhìn quần áo của mình một cái, chỉ dính chút nước thôi, không ảnh hưởng gì đến việc mặc: "Không sao."

"Thay vào." Giang Thầm cực kỳ kiên quyết.

Ngôn Phi liền cởi áo đồng phục của mình ra, thay áo đồng phục của Giang Thầm vào, kéo khóa lên tận cằm, chiếc cằm trắng nõn bị cổ áo che khuất.

Lúc này Giang Thầm mới hài lòng.

Thấy Ngôn Phi không sao, Mạnh Hi do dự một lúc rồi vẫn đi tới chỗ Giang Tư Ninh, nhỏ giọng nói: "Mấy ngày này tôi đi cùng cậu."

"Không cần." Giang Tư Ninh lạnh lùng đáp.

"Sao cậu lại không biết tốt xấu như vậy chứ?" Bạn học ngồi bàn trước của Giang Tư Ninh không nhịn được nói, "Vừa rồi Giang Thầm còn giúp cậu, cậu cứ im lặng thì chuyện này chẳng phải đã qua rồi sao? Cậu có ngốc không vậy?"

Giang Tư Ninh không nói gì.

Mạnh Hi kéo Giang Tư Ninh ra khỏi lớp học, đứng ngoài hành lang thấp giọng quát: "Rốt cuộc cậu nghĩ gì vậy? Mấy ngày nay cậu đang làm cái quái gì thế? Rốt cuộc ai chọc tới cậu rồi?"

"Không ai chọc tôi cả." Giang Tư Ninh nhàn nhạt đáp, "Không cần cậu quản."

Mạnh Hi hít sâu một hơi: "Giang Tư Ninh, tôi nói thật đấy, Kim Hồng cậu không chọc nổi đâu, vừa rồi Giang Thầm thật sự muốn giúp cậu..."

Giang Thầm, Giang Thầm, Giang Thầm...

Toàn là Giang Thầm.

Một Giang Thầm mà y không thể nào tránh được.

"Nếu Giang Thầm không có một người cha giàu có, không có gia thế hiển hách, các cậu còn sợ cậu ta như vậy không?" Giang Tư Ninh không nhịn được quát lên một tiếng, "Bỏ hết mọi hào quang đi, cậu ta chẳng qua chỉ là một học sinh kém năm nào cũng đứng đội sổ mà thôi."

Mạnh Hi ngẩn người, cậu ta thế nào cũng không ngờ Giang Tư Ninh lại nói ra những lời như vậy.

"Không ai nợ cậu cả."

Phía sau truyền đến một giọng nói khàn khàn.

Giang Tư Ninh quay người lại, nhìn thấy Ngôn Phi đang đứng ở đó.

Giang Tư Ninh nhìn Ngôn Phi.

Thiếu niên dáng người thẳng tắp, gương mặt lạnh nhạt, đây từng là người mà y muốn chậm rãi đuổi theo.

Mà lúc này cậu ấy nói: "Cho dù bỏ hết mọi hào quang đi, Giang Thầm vẫn mạnh hơn cậu."

Giang Thầm thấy Ngôn Phi từ cửa sau đi vào thì hất cằm hỏi: "Cậu ta muốn làm gì? Chờ bị đánh à?"

"Cậu ta muốn làm gì cũng không liên quan đến chúng ta." Ngôn Phi nhàn nhạt đáp.

Giang Thầm cảm thấy từ trước tới nay Ngôn Phi dường như luôn khá lạnh nhạt với Giang Tư Ninh, theo lý mà nói trước đây bọn họ cũng xem như bạn bè.

Nhưng như vậy cũng tốt.

Tốt nhất là lạnh nhạt với tất cả mọi người, chỉ đừng lạnh nhạt với hắn là được.

Giang Thầm vốn cũng không phải kiểu người thích xen vào chuyện của người khác, vừa rồi hắn đã giúp rồi, người ta không cần hắn giúp, vậy thì hắn đương nhiên cũng không việc gì phải lấy mặt nóng dán mông lạnh, thích làm gì thì làm đi.

"Này."

Ngôn Phi chống cằm gọi hắn một tiếng.

Vì đau họng nên lúc nói chuyện Ngôn Phi vẫn luôn hạ thấp giọng.

Giang Thầm nghiêng người về phía cậu.

Ngôn Phi đột nhiên nhìn hắn rồi cười.

Giang Thầm bị nụ cười đó làm cho ngứa ngáy trong lòng, ho nhẹ một tiếng: "Cười gì thế?"

Ngôn Phi nhướng mày, cố ý hỏi: "Ai là người của cậu?"

!!!!!!!!

Mặt Giang Thầm lập tức đỏ bừng.

Đệt đệt đệt.

Học bá đúng là không làm người mà.

Vừa rồi trước mặt Kim Hồng, đúng là hắn đã cố ý kín đáo biểu đạt một chút suy nghĩ trong lòng mình, nhưng rõ ràng hắn đã hạ thấp giọng rồi, sao cậu ấy vẫn nghe thấy được?

Mà nghe thấy thì thôi đi.

Mẹ nó chứ, còn hỏi thẳng ngay trước mặt là có ý gì?

Ai cũng cần thể diện mà.

Riêng cái thứ gọi là thể diện trên mặt học bá thì có thể ném đi bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.

Trước đây Giang Thầm có nằm mơ cũng không nghĩ tới da mặt của học bá lại dày như vậy.

Giang Thầm nghiến răng, cứng đầu đáp: "Ý tôi là cậu là người được tôi che chở."

"Ồ--" Ngôn Phi cười đầy ẩn ý.

Giang Thầm cảm thấy mặt mình bây giờ nóng rực, tai cũng nóng, chắc cả cổ cũng đỏ luôn rồi, hắn có hơi chịu không nổi nên đứng bật dậy: "Tôi đi nhà vệ sinh."

Ngôn Phi nhìn Giang Thầm bỏ đi như bị lửa đốt dưới mông, không nhịn được cong khóe môi.

Trêu chọc Giang Thầm mười bảy tuổi, quả thật rất thú vị.

Ngôn Phi nghĩ, hãy trân trọng Giang Thầm còn biết giữ thể diện ở hiện tại đi.

Dù sao những ngày tháng còn biết giữ thể diện như thế này cũng đang ngày một ít đi.

.

Tác giả có lời muốn nói:

Thấy khá nhiều người hình như không hiểu hành vi của Giang Tư Ninh, nên tôi giải thích một chút.

Đi giám định xem cha của người khác có phải cha mình hay không vốn là một chuyện rất mất mặt, hơn nữa còn bị vạch trần trước mặt Ngôn Phi và Giang Thầm, điều đó khiến cậu ta càng cảm thấy nhục nhã.

Giống như việc tôi thèm mì ăn liền của bạn, muốn bạn chia cho tôi một miếng, nhưng bạn lại nói trước mặt mọi người: "Đừng thèm nữa, tôi sẽ không cho đâu."

Chuyện này khiến những cảm xúc bị đè nén từ trước đến nay của cậu ta bùng nổ đến cực điểm.

Mọi người thường đứng ở góc độ: rõ ràng là các người làm sai chuyện, tại sao còn cảm thấy mình oan ức.

Thật ra cậu ta cũng không làm gì Giang Thiên Mậu và Liễu Phượng.

Đối tượng chủ yếu mà cậu ta nhằm vào là Giang Thầm.

Một là vì Giang Thầm đã chứng kiến tất cả những khoảnh khắc hèn mọn nhất của cậu ta.

Hai là vì những mâu thuẫn tích tụ từ trước, chuyện Giang Thầm đánh cậu ta, chuyện cậu ta bắt Giang Thầm học tiếng chó sủa, những chuyện đó vẫn chưa thực sự qua đi.

Tóm lại, chính là lòng tự tôn quá mạnh, quá nhạy cảm, tâm lý méo mó, mọi người đừng quá xoắn xuýt.

Yêu mọi người, moah moah.