Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 31: Tôi coi là thật đấy.

Giang Thiên Mậu mệt mỏi đẩy cửa bước vào nhà.

Liễu Phượng đi tới đón: "Hay là vẫn nên đến nhà Ngôn Phi đón Giang Thầm về đi."

"Cứ để nó ở đó một đêm đi." Giang Thiên Mậu mặc cho Liễu Phượng cởi áo khoác cho mình, đi đến ghế sofa ngồi xuống, nhìn màn hình tivi đen ngòm mà ngẩn người.

"Em chỉ sợ nó lại gây chuyện ở nhà người ta thôi."

Giang Thiên Mậu trừng bà một cái.

Liễu Phượng rót cho ông một cốc nước nóng đặt vào tay ông: "Có một câu em nhịn rất lâu rồi, lần này không nói không được."

Không đợi Giang Thiên Mậu trừng mình, Liễu Phượng đã tranh thủ nói hết: "Em thấy tinh thần nó hình như có chút vấn đề, hay là đưa nó đến bệnh viện khám thử đi."

Giang Thiên Mậu nhìn bà, không nói một lời.

"Em không có ý gì khác." Liễu Phượng ngồi xuống ghế sofa đối diện, cách Giang Thiên Mậu thật xa, "Sắp thi đại học rồi, chuyện quan trọng như vậy không thể xảy ra sai sót được, nó cứ gây chuyện mãi thế này cũng không phải cách, có bệnh thì chữa bệnh, không bệnh thì mọi người đều vui vẻ, đâu thể giấu bệnh sợ thầy được chứ?"

Giang Thiên Mậu không nói gì, nhưng vẻ mặt đã có phần dao động.

Giang Thầm tuy hỗn, nhưng khoảng thời gian này đúng là hỗn quá mức.

"Tư Ninh đâu?" Giang Thiên Mậu hỏi.

"Nó với mẹ nó đang ở khách sạn." Liễu Phượng nói, "Em bảo nó về, nó nói muốn ở lại với mẹ một đêm, mẹ nó ngày mai sẽ về rồi."

Giang Thiên Mậu nhíu mày: "Sao Trần Mỹ Lan lại tới?"

"Ai mà biết được." Liễu Phượng khinh thường nói, "Bảo là thi thử nên qua thăm con trai mình."

Giang Thiên Mậu sa sầm mặt, không nói gì.

Liễu Phượng nhích lại gần ông một chút: "Thật ra, lão Giang à, hôm nay anh không nhìn thấy cảnh đó thôi, Giang Thầm là vì gặp Trần Mỹ Lan nên mới mất khống chế, em thấy Giang Thầm rất ghét Trần Mỹ Lan."

"Em muốn nói gì?" Giang Thiên Mậu nheo mắt nhìn bà.

"Em không có ý gì khác, chỉ là em thấy trước đây Giang Thầm cũng đâu có ghét Trần Mỹ Lan, sao lần này lại ghét đến thế?"

Giang Thiên Mậu hừ lạnh một tiếng: "Nó có ghét hay không anh không biết, anh chỉ thấy em khá ghét cô ta đấy."

Liễu Phượng âm thầm nhăn mũi, ngoài mặt vẫn cười: "Sao có thể chứ, giữa em với cô ta đâu có ân oán gì."

"Không có sao?" Giang Thiên Mậu nhìn chằm chằm bà, "Sao anh nghe nói sau khi hai chúng ta đăng ký kết hôn, Trần Mỹ Lan từng đi tìm em?"

"Hả?" Liễu Phượng có chút bất ngờ, "Sao anh biết được?"

"Tại sao lúc đó không nói cho anh biết?" Giang Thiên Mậu không trả lời mà hỏi ngược lại.

Liễu Phượng đảo mắt, lúc đó Giang Thiên Mậu cưới bà là vì bà mang thai, trong lòng bà vẫn biết rõ Giang Thiên Mậu có bao nhiêu tình cảm với mình. Những chuyện này cho dù nói với Giang Thiên Mậu thì chưa chắc ông đã đứng về phía bà, nói nhiều ngược lại còn khiến người ta chán ghét, nên chẳng bằng không nói.

"Có gì mà nói chứ." Liễu Phượng bĩu môi, "Cô ta nói em quyến rũ anh, leo lên giường anh, em biết phải nói với anh thế nào đây?"

"Còn nói gì nữa?" Giang Thiên Mậu lại hỏi.

"Không có." Liễu Phượng lắc đầu, cười dịu dàng, "Chỉ mắng em một trận thôi, không có gì ghê gớm cả."

Giang Thiên Mậu nhìn Liễu Phượng, cảm thấy tính cách của bà không giống kiểu chịu thiệt, không ngờ cục tức này bà lại có thể nuốt xuống được.

"Em chịu ấm ức rồi." Ánh mắt Giang Thiên Mậu dịu đi đôi chút, "Lúc đó em nên nói cho anh biết."

Liễu Phượng cười cười không nói gì, bày ra bộ dạng ngây thơ yếu đuối đáng thương vô tội.

Đùa à, bà có thể nuốt trôi cục tức này sao?

Nếu đổi thành người nhà của Giang Thiên Mậu, cho dù là Giang Thầm tới tìm bà, bà cũng có thể ép bản thân nuốt xuống cục tức này, nhưng một bà chị dâu xa lắc xa lơ chạy tới mắng bà thì bà chẳng coi bà ta ra gì cả, thế là bảo người ta kiếm một thùng nước phân rồi hắt thẳng lên người bà ta.

Lúc đó có rất nhiều người nhìn thấy, Trần Mỹ Lan tức đến mức bật khóc tại chỗ.

Bây giờ nghĩ lại, Liễu Phượng cảm thấy khi đó mình cũng khá thất đức.

Liễu Phượng đứng dậy đi ra phía sau ông, nhẹ giọng nói: "Để em xoa đầu cho anh nhé."

Nghe Giang Thiên Mậu đáp một tiếng, Liễu Phượng mới đưa tay ấn lên hai bên thái dương của ông.

Liễu Phượng vừa xoa bóp vừa nói: "Lão Giang à, em có một đề nghị, em thấy Tư Ninh ở nhà mình cũng không vui vẻ gì, gần trường mình chẳng phải có một căn hộ sao, hay là để hai mẹ con bọn họ chuyển qua đó ở đi, ở quê cô ta cũng chẳng có ruộng đất gì, nhà cửa cũng chỉ vậy thôi, em thấy chẳng có gì đáng lưu luyến cả, dứt khoát chuyển tới đây chăm sóc con trai luôn đi, cứ ở nhà người khác mãi cũng không phải chuyện gì hay."

Giang Thiên Mậu xua tay: "Còn nửa năm nữa là thi đại học rồi, đợi thi xong rồi mọi chuyện đều dễ nói, đừng giày vò trong mấy tháng này nữa, ngày mai em đi đón Tiểu Ninh về, anh đến nhà Ngôn Phi đón Giang Thầm về, tìm một bác sĩ khám cho nó."

Liễu Phượng nghĩ một lúc: "Được thôi, nghe anh."

Liễu Phượng tiếp tục xoa thái dương cho Giang Thiên Mậu.

Thật ra có vài chuyện bà đã suy nghĩ rất lâu rồi, lúc trước bà và Giang Thiên Mậu kết hôn, tại sao Trần Mỹ Lan lại đi tìm bà?

Mà bao nhiêu năm nay con trai bà ta ở nhà bọn họ, Giang Thiên Mậu đối xử với nó cũng không tệ, chẳng lẽ lại vô duyên vô cớ nuôi con trai người khác?

Nếu nói là vì tình cảm với anh trai mình tốt, thì bao năm nay bà cũng chẳng nghe ông nhắc đến anh trai được mấy lần.

Lần trước Giang Thầm nói gì mà con riêng, chẳng lẽ Giang Tư Ninh là con riêng của Giang Thiên Mậu?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Liễu Phượng đã tức muốn nổ tung, đã có một Giang Thầm lớn hơn Quả Quả nhiều như vậy đủ khiến bà đau đầu rồi, đợi đến khi Quả Quả trưởng thành, Giang Thầm e là đã sớm tiếp quản công ty, đến lúc đó Quả Quả cùng lắm chỉ được húp chút nước canh.

Nếu lại lòi ra thêm một đứa con riêng lớn ngần này nữa, có khi Quả Quả đến nước canh cũng chẳng được húp.

.

Giang Thầm và Ngôn Phi nằm song song trên giường, mỗi người một cái chăn, nhưng vì giường khá nhỏ nên cả hai nằm sát cạnh nhau.

Trong phòng không bật đèn, rèm cửa cũng được kéo kín, trong bóng tối không nhìn thấy bất kỳ tia sáng nào, chỉ nghe được tiếng hít thở của đối phương.

Giang Thầm cảm thấy một ngày này đúng là quá k*ch th*ch, mà k*ch th*ch nhất là lúc này đây hắn vậy mà đang nằm chung một giường với Ngôn Phi.

"Giang Thầm, cậu có từng nghĩ đến nguyên nhân không?" Ngôn Phi hỏi.

"Tất nhiên là có chứ, chỉ là tôi không nghĩ ra nổi, mấy năm nay tôi và Giang Tư Ninh sống chung một nhà, tuy không thể nói quan hệ tốt bao nhiêu nhưng giữa bọn tôi cũng chẳng có mâu thuẫn gì, còn mẹ anh ta nữa, tổng cộng tôi gặp được vài lần, nói chuyện cũng chẳng được mấy câu, càng không thể có ân oán gì, tôi nên xin lỗi Giang Tư Ninh, là lỗi của tôi."

Thật ra Ngôn Phi cũng khá khó xử, phải nói thế nào mới khiến Giang Thầm dễ tiếp nhận hơn đây?

"Cậu có từng nghĩ tới..." Ngôn Phi xoay người đối mặt với Giang Thầm, "có lẽ không phải tinh thần cậu có vấn đề, mà là... huyền học thì sao?"

"Cái gì cơ?" Giang Thầm cũng xoay người lại, hai người đối diện nhau, có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương nhưng không nhìn rõ mặt.

Giang Thầm lén véo đầu ngón tay mình, tự nhắc nhở bản thân, Giang Thầm, bình tĩnh.

Nhớ kỹ, mày là người, không phải cầm thú.

"Ví dụ như, có thể sau này Giang Tư Ninh và mẹ cậu ta sẽ làm hại cậu, nhưng cậu có năng lực nào đó chưa biết trước được chuyện ấy nên cảnh báo cậu..." Chính Ngôn Phi nói ra những lời này còn thấy chột dạ.

Giang Thầm không nhịn được cười mấy tiếng: "Này học bá, tôi thấy cậu thú vị thật đấy, cậu đang cố an ủi tôi chưa phát điên nên tìm lý do cho tôi đúng không?"

"Cút." Ngôn Phi tức giận nói, "Tôi nói nghiêm túc đấy, cậu có điên hay không chẳng lẽ trong lòng cậu không rõ sao? Sao cậu không đánh cha cậu, không đánh em trai cậu, không đánh tôi đi? Nếu cậu điên rồi thì chắc gặp ai cũng nhào tới rồi, sao chỉ riêng phát điên với Giang Tư Ninh và mẹ cậu ta thôi? Cậu không thấy kỳ quái à?"

Bóng đêm rất dễ sinh ra nỗi sợ hãi, Giang Thầm không nhịn được dịch lại gần Ngôn Phi một chút: "Mẹ nó cậu đừng dọa tôi, cậu tưởng tôi ngốc à? Tương lai tôi bị hại nên nhắc nhở tôi của hiện tại, cậu xem phim khoa học viễn tưởng nhiều quá rồi phải không?"

Ngôn Phi bất lực.

Được rồi, con đường này không thông.

Đổi đường khác.

"Vậy có khi nào là có người mượn thân xác cậu để báo thù không?" Ngôn Phi nói.

Càng nói càng huyền bí.

Giang Thầm nuốt nước bọt, tay lặng lẽ luồn vào trong chăn của Ngôn Phi nắm lấy cổ tay cậu.

"Má!" Ngôn Phi giật mình hét lên.

"Sao thế?" Giang Thầm cũng bị cậu dọa cho ngồi bật dậy, Ngôn Phi đưa tay bật đèn, hai người nhìn nhau.

Giang Thầm chăm chú nhìn Ngôn Phi, âm u mở miệng: "Cậu là ai? Tại sao lại ở trên giường tôi?"

Ngôn Phi cầm gối đập thẳng vào mặt Giang Thầm.

Giang Thầm kéo gối xuống, thở dài: "Thấy chưa, dọa cậu rồi đấy."

Ngôn Phi nằm trở lại: "Tôi không đùa với cậu đâu, cậu nghĩ kỹ xem, trong nhà cậu có ai đã qua đời không, có tâm nguyện nào chưa hoàn thành không, có chuyện gì không cam lòng hoặc chưa được điều tra rõ không?"

Nghe vậy, sắc mặt Giang Thầm chợt khựng lại.

Ngôn Phi nhận ra sự im lặng của hắn, khẽ hỏi: "Cậu nghĩ đến chuyện gì rồi?"

Giang Thầm thật ra không tin những lời thần thần quỷ quỷ của Ngôn Phi, hắn cảm thấy đó là Ngôn Phi đang an ủi mình, tuy cách an ủi hơi đáng sợ, nhưng hắn vẫn rất cảm động.

Nhưng khi nghe Ngôn Phi nhắc đến người đã khuất và những chuyện không cam lòng, tâm trạng Giang Thầm chợt chùng xuống.

Hắn nằm trở lại bên cạnh Ngôn Phi, chậm rãi nói: "Chắc tôi chưa từng nhắc với cậu về mẹ tôi đâu nhỉ, mẹ tôi mất từ khi tôi còn rất nhỏ."

"Hồi đó tôi còn bé, không hiểu chuyện lắm, sau này lớn thêm một chút, tôi phát hiện ra một cuốn nhật ký của mẹ."

Nhật ký?

"Trong cuốn nhật ký ghi lại rất nhiều chuyện, có những chuyện sinh hoạt hằng ngày của tôi, nhưng nhiều hơn là những chuyện đau khổ buồn bã của bà, trong đó có nhắc đến việc cha tôi có một đứa con riêng."

Ngôn Phi lập tức ngồi bật dậy: "Con riêng?"

"Đúng." Giang Thầm gật đầu, "Hơn nữa không chỉ nhắc đến một lần, tôi nghi ngờ mẹ tôi xảy chuyện ra là vì bị đả kích bởi việc này."

Những chuyện này Giang Thầm chưa từng nói với bất kỳ ai, vậy mà hôm nay lại dễ dàng thổ lộ với Ngôn Phi, thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, trong tiềm thức hắn vậy mà có một cảm giác, người trước mặt là người đứng cùng phía với mình.

"Vậy cậu có hỏi cha cậu chưa?"

"Hỏi rồi, nhưng cha tôi không thừa nhận." Giang Thầm thản nhiên nói, "Tôi không biết nên tin ai, trong nhật ký của mẹ tôi không nhắc đứa con riêng đó là ai, nhưng cha tôi cũng không thể chứng minh với tôi rằng ông ấy không có con riêng."

Ngôn Phi trầm ngâm suy nghĩ: "Cậu có từng nghĩ đứa con riêng đó có thể là Giang Tư Ninh không?"

Lời nói của Ngôn Phi quá mức kinh người, Giang Thầm lập tức ngây người: "Sao cậu lại có suy nghĩ đó?" Tại sao Ngôn Phi lại nghĩ giống hệt những gì hắn đang nghĩ trong lòng?

"Cậu không nghĩ vậy à?" Ngôn Phi hỏi ngược lại.

Giang Thầm im lặng một lúc: "Đúng là có chút nghi ngờ, cha tôi đối xử với anh ta khá tốt."

"Vậy đơn giản rồi, nếu đã nghi ngờ thì đi làm giám định quan hệ cha con." Ngôn Phi nói.

Giang Thầm nhìn Ngôn Phi, không lên tiếng.

Trong lòng Ngôn Phi khẽ động: "Cậu sợ, lỡ như là thật đúng không?"

Giang Thầm vẫn không nói gì.

"Vậy thế này đi." Ngôn Phi đưa tay mở ngăn kéo bàn học, lấy từ bên trong ra một đồng xu, "Nếu là mặt ngửa thì sẽ như ý cậu muốn, còn nếu là mặt sấp thì kết quả sẽ hoàn toàn ngược lại, thế nào?"

Không đợi Giang Thầm lên tiếng, Ngôn Phi trực tiếp tung đồng xu lên, rồi chắp hai tay lại, kẹp đồng xu vào giữa hai lòng bàn tay.

Giang Thầm cho dù không tin mấy chuyện thần thần bí bí này, nhưng vẫn bị Ngôn Phi thu hút, thậm chí còn cảm thấy có chút thấp thỏm, có lẽ những chuyện bản thân không thể khống chế chỉ có thể gửi gắm vào những phương pháp hư vô như thế này.

Bàn tay của Ngôn Phi ở ngay trước mắt Giang Thầm, Giang Thầm nhìn đôi bàn tay thon dài ấy chậm rãi mở ra...

...Thế nhưng bên trong lại không có đồng xu nào.

Giang Thầm nhìn sang Ngôn Phi, Ngôn Phi khẽ cười một tiếng: "Cậu tin cái này à?"

Giang Thầm: "..." Hắn muốn đấm cậu.

"Tin nó không bằng tin tôi." Ngôn Phi búng tay một cái trước mặt hắn, "Vận may của tôi không tệ, lần này chia cho cậu một ít, chuyện này nhất định sẽ diễn ra đúng như cậu mong muốn."

Giang Thầm lặng lẽ nhìn thiếu niên thanh tú trước mặt, bây giờ hắn không muốn đấm cậu nữa, hắn muốn ôm cậu.

"Được rồi, quyết định vui vẻ vậy đi, chuyện tiếp theo chúng ta bàn sau, bây giờ tôi phải ngủ trước đã." Ngôn Phi nhìn giờ, "Bây giờ là năm giờ sáng, tôi còn có thể ngủ thêm hai tiếng." Hôm nay cậu bị cảm nhẹ, vốn đã ngủ không ngon lại còn bị giày vò cả đêm nên cực kỳ mệt mỏi, hơn nữa ngày mai còn phải thi, cậu nhất định phải ngủ một giấc, nếu không sẽ không chống nổi.

Ngôn Phi nằm xuống không bao lâu đã ngủ thiếp đi, Giang Thầm ngồi đó, ánh mắt dừng trên gương mặt Ngôn Phi, học bá khi ngủ trông rất dịu dàng, bớt đi mấy phần kiêu ngạo thường ngày, nhìn lâu rồi lại cảm thấy người này khá ngoan ngoãn.

Giang Thầm vội lắc đầu, hất cảm giác hoang đường ấy ra khỏi đầu, tuyệt đối không thể bị gương mặt của học bá mê hoặc, nếu không người chịu thiệt vẫn là mình.

Giang Thầm không nhịn được nhích tới gần một chút, cánh tay Ngôn Phi khẽ động, Giang Thầm sợ đến mức ngừng cả hô hấp.

Thấy Ngôn Phi không tỉnh lại, Giang Thầm khẽ thở phào một hơi.

"Ừm... tôi chỉ là muốn cảm ơn cậu hôm nay đã cho tôi tá túc thôi." Giang Thầm nhỏ giọng nói, "Người nước ngoài bày tỏ lòng cảm ơn đều bằng cách ôm nhau, vậy tôi cũng dùng lễ nghi của người nước ngoài để cảm ơn cậu nhé."

Nói xong, Giang Thầm cẩn thận cúi người ôm lấy Ngôn Phi.

Một cái thôi, chỉ một cái thôi.

Đây là lễ nghi.

Lễ nghi.

Trong lúc ngủ, Ngôn Phi cảm nhận được hơi thở quen thuộc, theo bản năng thành thạo đưa tay ôm lấy người, sau đó xoay người một cái đè hắn sang một bên, bản thân cũng dựa sát tới, tay chân cùng dùng ôm chặt người lại, cuối cùng còn cọ đầu vào cổ đối phương, tìm một tư thế thoải mái rồi tiếp tục đánh cờ với Chu Công.

!!!!!

Kẻ đang lén lút làm chuyện như ăn trộm bị người ta khóa chặt, không dám động đậy, tim đập nhanh hơn, nhìn chiếc đèn trên trần nhà mà cảm thấy hơi choáng váng.

Trời đất chứng giám, chuyện này thật sự không phải do hắn chủ động.

Người nằm trên người hắn ngủ rất say, rõ ràng là thật sự mệt rồi.

Giang Thầm cảm nhận được sự mềm mại nơi cổ mình, cái miệng của học bá lúc nói chuyện thì đáng đòn thật đấy, nhưng lại rất mềm, còn mang theo chút mát lạnh, khiến Giang Thầm nhớ tới loại thạch hôn hôn mà Giang Quả thích ăn.

Giang Thầm không nhịn được mím môi.

Chuyện này... tính là học bá chiếm tiện nghi của hắn nhỉ?

Cổ là nơi nhạy cảm như vậy, đâu phải ai cũng có thể tùy tiện hôn được.

Giang Thầm ho nhẹ một tiếng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ngôn Phi à, thật ra tôi là người rất truyền thống, cậu xem bây giờ cậu đối xử với tôi như thế này, cậu phải chịu trách nhiệm đấy biết không?"

"Thật ra, cậu cũng không hẳn là thẳng đúng không?"

"Nếu cậu không phải là trai thẳng thì gật đầu đi, cong một chút cũng được mà."

Người bên cạnh không có động tĩnh.

Giang Thầm nghĩ ngợi một lát, đưa tay giữ đầu Ngôn Phi rồi ấn xuống một chút.

"Thấy chưa, cậu gật đầu rồi, vậy tôi coi là thật nhé."