Giang Tư Ninh kéo Trần Mỹ Lan ra khỏi khu dân cư, đi không biết bao xa.
Tuyết đọng vẫn chưa tan, mặt đường rất trơn, suốt quãng đường này Trần Mỹ Lan gần như bị Giang Tư Ninh lôi đi, mà Giang Tư Ninh dường như hoàn toàn không nhận ra, chỉ máy móc bước tiếp, cho đến khi Trần Mỹ Lan vỗ cánh tay y: "Tiểu Ninh, Tiểu Ninh, con đi chậm một chút, mẹ không theo kịp nữa rồi."
Vừa dứt lời, Trần Mỹ Lan liền ngã xuống đất.
Giang Tư Ninh hít sâu một hơi, đè nén cơn giận trong lồng ngực xuống rồi đỡ Trần Mỹ Lan ngồi lên ghế dài bên đường, sau đó đi hiệu thuốc mua ít thuốc.
Giang Tư Ninh im lặng xử lý vết thương trên trán cho Trần Mỹ Lan, Trần Mỹ Lan đau lòng xoa đầu y: "Mẹ không sao, nhìn con bị đánh kìa, sao Giang Thầm lại không biết chừng mực như thế chứ?"
"Con không sao." Giọng Giang Tư Ninh lạnh như băng.
"Bình thường nó cũng đối xử với con như vậy sao? Con bị ấm ức sao không nói với mẹ?"
Nghe thấy câu này, sự kìm nén suốt cả quãng đường của Giang Tư Ninh cuối cùng cũng bùng nổ, y mạnh tay gạt tay Trần Mỹ Lan ra, gào lên: "Bây giờ mẹ nói những lời này thì có ích gì? Con đã nói với mẹ bao nhiêu lần là con không muốn ở nhà họ nữa, vì sao mẹ cứ nhất định bắt con ở đó? Con có nói với mẹ những ấm ức con chịu đựng thì mẹ sẽ lo cho con sao?"
"Tiểu Ninh..." Trần Mỹ Lan bị Giang Tư Ninh dọa đến co rúm lại một chút, "Mẹ đều là vì muốn tốt cho con..."
"Vì muốn tốt cho con, vì muốn tốt cho con, mẹ có từng hỏi con muốn gì không?" Giang Tư Ninh ôm đầu đi lòng vòng tại chỗ, "Con không muốn sống sung sướng, con chỉ muốn ở cùng mẹ, có một gia đình bình thường, con không cần giàu sang phú quý, con chỉ muốn có một mái nhà thôi."
"Con sống ở đó mãi mãi cũng chỉ là người ngoài, rõ ràng con có nhà có mẹ, tại sao lại phải giống như một đứa trẻ mồ côi sống nhờ nhà người khác? Trong ánh mắt người ta nhìn con lúc nào cũng có sự chế giễu, chế giễu con là đứa trẻ mồ côi không có nhà, không có cha mẹ thương yêu, con đáng thương, con thấp kém, con phải cẩn thận từng li từng tí, mẹ có biết con khó chịu đến mức nào không?"
"Con, con..." Giang Tư Ninh ngồi xổm bên đường, giọng nghẹn ngào, "Con chỉ muốn có một mái nhà thôi mà, tại sao lại khó đến thế? Rốt cuộc là vì sao? Vì sao mẹ cứ nhất định phải ném con vào nhà người khác? Rốt cuộc con đã làm sai điều gì?"
Giang Tư Ninh thô bạo lau nước mắt: "Mỗi lần trong nhà có khách tới, hỏi Quả Quả đây là anh con sao? Quả Quả đều sẽ nói, đây không phải anh ruột của con, con có anh ruột, anh ấy chỉ là anh trai ở nhờ nhà con thôi. Mẹ có biết con xấu hổ đến mức nào không? Mẹ có biết con đau lòng đến mức nào không? Con đối xử với nó tốt như thế, nhưng nó mãi chỉ quấn lấy Giang Thầm, còn mẹ của Giang Quả nữa, ngày nào cũng nói năng mỉa mai trong nhà, mẹ có biết mỗi lần đối mặt với bà ấy con khó khăn đến thế nào không?"
"Mẹ, tại sao, rốt cuộc là tại sao? Chỉ vì nhà bọn họ có tiền thôi sao?" Giang Tư Ninh gào thét, phát tiết tất cả. Đây là những lời bị chôn sâu trong lòng y suốt bao năm qua. Cuộc sống như vậy trong mắt người khác chẳng có gì bất thường, nhưng tổn thương nó mang lại cho y thì cả đời cũng không thể xóa nhòa.
"Không phải, không phải." Trần Mỹ Lan ôm lấy Giang Tư Ninh, "Là mẹ có lỗi với con, là mẹ có lỗi với con..."
"Vậy con chuyển vào trường ở được không? Mẹ, con không muốn ở đó nữa." Giang Tư Ninh đỡ Trần Mỹ Lan dậy, mắt đỏ hoe cầu xin, "Mẹ, con..."
"Tiểu Ninh." Trần Mỹ Lan đột nhiên siết chặt cánh tay Giang Tư Ninh, vội vàng nói, "Đó không phải là nhà người khác, đó vốn là nhà con, vốn là nhà con mà..."
"... Ý mẹ là sao?" Giang Tư Ninh nhìn Trần Mỹ Lan.
"Chú hai của con, Giang Thiên Mậu, ông ấy... ông ấy là cha ruột của con."
Giang Tư Ninh sững sờ tại chỗ.
...
Ánh mặt trời chính ngọ mùa đông không quá chói chang, tuyết đọng bên đường phản chiếu thứ ánh sáng trắng trong.
Trần Mỹ Lan nắm tay Giang Tư Ninh ngồi bên lề đường, khẽ kể lại những chuyện năm xưa.
"Chúng ta yêu nhau hai năm thời đại học, rất yêu nhau, anh ấy rất yêu mẹ, mẹ cũng rất yêu anh ấy. Khi đó chúng ta rất nghèo, nhưng mỗi ngày đều sống rất vui vẻ. Mãi đến năm tốt nghiệp ấy, mẹ mới biết thì ra gia đình anh ấy rất giàu có."
"Mẹ anh ấy tìm đến mẹ, bảo mẹ chia tay với anh ấy. Mẹ không đồng ý. Mẹ không ham anh ấy có tiền hay không, chỉ cần chúng ta có thể ở bên nhau thì mẹ nguyện ý làm bất cứ điều gì. Nhưng đúng lúc mẹ từ chối mẹ anh ấy và đang mong chờ một tương lai hạnh phúc, mẹ lại nhìn thấy anh ấy ở cùng một người phụ nữ khác. Người phụ nữ đó chính là mẹ của Giang Thầm."
Hai tay Trần Mỹ Lan siết chặt vào nhau, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, trong mắt tràn ngập oán hận vô tận: "Nhà họ rất giàu, gả cho Giang Thiên Mậu là môn đăng hộ đối, trời sinh một đôi."
"Vậy nên ông ta đá mẹ à?" Giang Tư Ninh siết chặt nắm đấm.
"Không phải, không phải." Trần Mỹ Lan vội lắc đầu, "Là người phụ nữ đó bám lấy anh ấy, là gia đình anh ấy ép buộc anh ấy. Anh ấy thương mẹ mình, không dám trái ý bà ấy, cuối cùng bất đắc dĩ mới cưới người phụ nữ đó."
"Ngày thứ hai sau khi anh ấy kết hôn, mẹ phát hiện mình mang thai." Khóe môi Trần Mỹ Lan hiện lên một nụ cười kỳ quái, "Đây là con của mẹ và anh ấy, mẹ nhất định phải sinh nó ra. Nhưng chưa kết hôn mà đã mang thai ở thời đại đó là một vụ bê bối lớn đến nhường nào chứ. Đúng lúc ấy, cha con xuất hiện, ông ấy bắt đầu theo đuổi mẹ."
"Ban đầu mẹ không đồng ý."
"Nhưng sau khi biết ông ấy là anh trai của Giang Thiên Mậu nên mẹ đồng ý, đúng không?" Giọng Giang Tư Ninh vô cùng bình tĩnh, như thể đang nghe một câu chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
"Có thể nói là vậy, nhưng ông ấy theo đuổi mẹ cũng chỉ vì biết mẹ là người phụ nữ Giang Thiên Mậu yêu nhất, nên mới theo đuổi mẹ."
Giang Tư Ninh nhắm mắt lại, rất lâu sau mới chậm rãi nói: "Từ nhỏ, người trong thôn đã nói con không phải con ruột của cha con. Bất kể người lớn hay trẻ con trong thôn đều chỉ trỏ bàn tán về con." Giang Tư Ninh tự giễu cười một tiếng, "Thảo nào ngay cả cha con cũng không thích con. Còn Giang Thiên Mậu thì sao? Ông ta biết chứ?"
"Ông ấy..." Trần Mỹ Lan chần chừ một thoáng, "Chắc là biết chứ. Nếu không thì cũng sẽ không đón con đến ở bên cạnh ông ấy suốt nhiều năm như vậy. Tiểu Ninh à, vốn dĩ mẹ định đợi sau khi con thi đại học xong mới nói cho con biết, không muốn ảnh hưởng đến việc thi cử của con. Nhưng bây giờ nhìn thấy Giang Thầm đối xử với con như vậy, mẹ thật sự không nhịn nổi nữa."
"Chính mẹ của Giang Thầm năm đó đã cướp đi tất cả của mẹ, mẹ không cho phép Giang Thầm lại cướp đi tất cả của con nữa." Trần Mỹ Lan nắm chặt cánh tay Giang Tư Ninh, kích động nói, "Tiểu Ninh, con không cần phải tự ti đâu, con cũng là con trai của ông ấy, hơn nữa còn là đứa con trai đầu tiên của ông ấy, còn Liễu Phượng kia, con càng không cần phải để bà ta vào mắt."
"Năm đó chính bà ta quyến rũ chú hai của con rồi bò lên giường ông ấy, chú hai của con bất đắc dĩ mới cưới bà ta, bà ta chỉ là một con đàn bà hư hỏng thôi, con không cần phải sợ bà ta..."
Giang Tư Ninh hít sâu một hơi. Tuy chuyện này đến quá đột ngột, nhưng nhớ lại đủ mọi chuyện trước đây, dường như tất cả những điều y từng không hiểu, từng không thể lý giải đều đã tìm được nguyên nhân hợp lý.
Cha y đối xử với mẹ y không tốt, động một chút là đánh bà, đối xử với y cũng không tốt, mỗi lần uống say lại càng đánh mẹ con y đến chết đi sống lại, tất cả những điều đó đều vì y không phải là con ruột của ông ta.
Mà Giang Thiên Mậu đón y về nhà ở, nhất định là biết quan hệ giữa mình và y, chỉ là chưa từng nói ra mà thôi.
"Nếu con là con trai của ông ấy, vì sao mẹ không trực tiếp tìm ông ấy để ông ấy nhận lại con? Ông bà nội của Giang Thầm đã mất từ lâu rồi, sẽ không còn ai ngăn cản chuyện này nữa." Giang Tư Ninh nói.
"Mẹ đương nhiên cũng từng nghĩ tới." Trần Mỹ Lan cụp mắt xuống, "Năm đó nếu anh ấy đã kết hôn rồi thì mẹ không muốn quấy rầy cuộc sống của anh ấy, nên một mình gánh chịu mọi hậu quả cay đắng. Đến sau này mẹ của Giang Thầm mất rồi, cha con cũng mất rồi, cha mẹ của anh ấy cũng không còn nữa, mẹ nghĩ lúc đó là thời cơ tốt nhất, chúng ta có thể ở bên nhau, cho dù không thể ở bên nhau thì nhận lại con cũng được, nhưng đúng vào lúc ấy, Liễu Phượng lại quyến rũ anh ấy, anh ấy lặng lẽ đăng ký kết hôn với Liễu Phượng. Khi mẹ biết được chuyện đó thì bụng Liễu Phượng cũng đã lớn rồi."
"Mẹ còn có thể làm gì đây?" Trần Mỹ Lan cười khổ một tiếng, "Anh ấy quan tâm cảm nhận của Giang Thầm, quan tâm cảm nhận của người vợ mới cưới, còn quan tâm danh tiếng nữa, nên chỉ có thể để mẹ con chúng ta chịu thiệt thòi. Nhưng trong lòng anh ấy vẫn có con, dù sao anh ấy cũng đã đón con về bên cạnh để chăm sóc mà."
"Chăm sóc?" Giang Tư Ninh cười lạnh một tiếng, "Thì ra đây chính là cái gọi là chăm sóc."
"Tiểu Ninh..."
"Được rồi, đừng nói nữa." Giang Tư Ninh bình tĩnh đứng dậy, "Bên kia có một khách sạn, con thuê cho mẹ một phòng, mẹ cứ ở đó trước đi, đến giờ con phải về thi rồi."
"Thi?" Trần Mỹ Lan sửng sốt một chút.
"Đúng, thi." Giang Tư Ninh mặt không cảm xúc nói, "Con không có bất kỳ ai để dựa vào, nhưng con sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào. Kỳ thi lần này rất quan trọng, không chuyện gì được phép ảnh hưởng đến con."
Trần Mỹ Lan dường như có chút kinh ngạc nhìn con trai mình vài lần, rồi liên tục gật đầu: "Được được được, con cứ đi thi trước đi, mẹ một mình cũng ổn."
*
Kỳ thi thử hoàn toàn tuân theo hình thức của kỳ thi đại học, buổi sáng một môn, buổi chiều một môn.
Thi xong buổi chiều thì trời vẫn chưa tối, từng tốp thí sinh ba người năm người đi ra khỏi phòng thi.
Vì có tuyết rơi nên Ngôn Phi và Mạnh Hi đều không đi xe đạp, mà đi bộ về nhà.
Trên đường Ngôn Phi gặp không ít bạn cùng lớp, nhưng không thấy Giang Thầm đâu cả, tên này biết đâu thi xong đã chạy mất từ sớm rồi.
Thời buổi này điện thoại di động tuy không có nhiều chức năng, nhưng lúc muốn tìm người mà không có điện thoại thì thật sự rất bất tiện. Ngôn Phi suy nghĩ xem có nên mua một chiếc Nokia vừa rẻ vừa bền để dùng tạm hay không.
Sau bữa tối, trên trời lại bắt đầu có tuyết rơi. Hai ngày nay thời tiết lúc ấm lúc lạnh, Ngôn Phi cảm thấy hơi đau đầu. Trần Anh pha cho cậu một gói thuốc cảm, Ngôn Phi uống xong liền lên giường ngủ.
Giấc ngủ này dường như cũng chẳng kéo dài bao lâu thì Ngôn Phi đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Khoảnh khắc bị đánh thức, Ngôn Phi ngẩn người một lúc, sau đó lập tức chân trần nhảy xuống giường.
Ngôn Phàm Lâm đã đi xa nhiều ngày rồi, hôm qua gọi điện nói vì bão tuyết nên bị kẹt trên đường. Cuộc điện thoại lúc nửa đêm thế này luôn khiến người ta lo sợ.
Trần Anh cũng đi ra, đang ngồi đó nghe điện thoại.
"Không có đâu, nó chưa từng tới đây." Trần Anh nhìn thấy Ngôn Phi liền vẫy tay với cậu, "Con gặp Giang Thầm chưa? Chú Giang nói Giang Thầm mất tích rồi."
Giang Thầm mất tích?
Lúc Ngôn Phi đội gió tuyết chạy xuống lầu, tim cậu đập thình thịch không ngừng.
Cha của Giang Thầm nói buổi trưa Giang Thầm đánh nhau với Giang Tư Ninh một trận rồi bỏ nhà đi. Mọi người đều cho rằng hắn tới trường, nhưng trong trường căn bản không thấy hắn đâu.
Giám thị đã báo chuyện Giang Thầm không đến dự thi cho lão Tống, lão Tống gọi điện cho Giang Thiên Mậu. Giang Thiên Mậu lại tưởng Giang Thầm nổi tính khí nên không để trong lòng, dù sao trước đây Giang Thầm cũng thường xuyên không tham gia thi cử.
Mãi đến sau bữa tối, Giang Thầm vẫn chưa về nhà. Giang Thiên Mậu gọi điện cho hắn nhưng hắn không nghe máy, lúc đó mới nhận ra có điều không ổn.
Tuyết đọng trên đường rất dày, xe đạp không thể đi được, mà bây giờ đã là mười một giờ đêm, taxi cũng chẳng có mấy chiếc. Ngôn Phi vừa chạy chậm vừa hướng về quán đồ nướng của Nam Thanh.
Lúc này Ngôn Phi vô cùng hối hận vì trước đây khi Trần Anh nói muốn mua điện thoại cho cậu, cậu lại không nhận. Không có điện thoại thật sự rất bất tiện.
Khó khăn lắm mới nhìn thấy một chiếc taxi chạy chậm trên đường, Ngôn Phi vẫy tay chặn lại.
Vừa đến quán đồ nướng đã thấy Nam Thanh đang kéo cửa cuốn.
Ngôn Phi nhảy xuống xe, bảo tài xế đợi mình, rồi chạy tới cửa hỏi Nam Thanh một cách vội vàng: "Anh có thấy Giang Thầm không?"
"Không." Nam Thanh vừa khóa cửa vừa đáp nhanh, "Tôi cũng vừa mới nhận được điện thoại của cha cậu ấy, đang định đi tìm người đây."
"Nếu không ở chỗ anh thì cậu ấy có thể đi đâu được chứ?" Ngôn Phi vẫy tay với hắn ta, "Lên xe trước đã."
Nam Thanh theo cậu chui vào taxi.
"Cậu ấy có khi đã tìm khách sạn ngủ rồi không?" Nam Thanh đoán, "Cậu ấy đâu phải kiểu người chịu để bản thân chịu thiệt."
"Vậy anh có biết nếu ở khách sạn thì cậu ấy sẽ ở khách sạn nào không? Cha cậu ấy nói ví tiền và chứng minh thư của cậu ấy đều để ở nhà, trên người có khi không có lấy một đồng." Ngôn Phi sốt ruột nói, "Có khách sạn quen nào sẽ cho cậu ấy ở mà không cần điều kiện không?"
Nam Thanh suy nghĩ vài giây rồi đọc cho tài xế một địa chỉ.
Ngôn Phi nhìn trận tuyết lớn đang bay ngoài cửa sổ, nhưng trong lòng bàn tay lại rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
"Cậu đừng lo quá." Nam Thanh thấy Ngôn Phi có vẻ vô cùng căng thẳng nên lên tiếng an ủi, "Có lẽ cậu ấy chỉ cãi nhau với cha rồi tìm chỗ nào đó trốn thôi."
Không đâu.
Ngôn Phi đưa tay xoa trán, Giang Thầm không phải kiểu người như vậy.
Ba năm ở bên nhau, Giang Thầm tuy điên, tuy chẳng đứng đắn, nhưng không phải người không đáng tin. Cho dù trong trạng thái cực kỳ tức giận và cáu bẳn đến mức sập cửa bỏ đi, thì mười phút sau hắn cũng sẽ nhắn tin cho cậu biết hắn chỉ ra ngoài yên tĩnh một lát, bảo cậu không cần lo lắng, rồi nói mình sẽ về nhà lúc mấy giờ.
Mà đến đúng giờ, hắn thật sự sẽ điều chỉnh lại tâm trạng rồi ngoan ngoãn về nhà.
Hắn xảy ra chuyện rồi sao?
Không đâu, không đâu.
Ngôn Phi cảm thấy lòng dạ rối bời. Có lẽ Giang Thầm hiện tại vẫn chỉ là một học sinh cấp ba, tương đối tùy hứng, chưa biết suy nghĩ cho người khác.
Sẽ không có chuyện gì đâu.
Taxi chạy rất chậm.
Khó khăn lắm mới tới được khách sạn mà Nam Thanh nói, Nam Thanh đi hỏi thử một vòng, Giang Thầm chưa từng tới đây.
Đây là khách sạn do một người anh em của Nam Thanh mở, trước đây Giang Thầm từng tới vài lần.
"Còn chỗ nào khác không?" Ngôn Phi hỏi.
Nam Thanh suy nghĩ một lát: "Lúc tôi ở cùng cậu ấy thì chỉ có quán đồ nướng, tiệm net, sân bóng rổ với võ quán nơi hai cậu hẹn đánh nhau thôi. Cậu ấy không tới tìm tôi, sân bóng rổ lúc nãy chúng ta đi ngang qua rồi, giờ này võ quán cũng đóng cửa từ lâu, tiệm net tôi vừa gọi điện hỏi rồi, bạn tôi nói cậu ấy không ở đó, nó sẽ không lừa tôi đâu. Nếu cậu không tin thì chúng ta tới xem một lần nữa."
"Cho tôi mượn điện thoại một chút."
Ngôn Phi dùng điện thoại của Nam Thanh gọi cho Giang Thiên Mậu: "Chú ơi, chú đã tới nghĩa trang của dì chưa?"
Đầu bên kia, giọng Giang Thiên Mậu hơi khàn khàn: "Chú vừa lái xe từ nghĩa trang về, nó không ở đó. Hai đứa về nhà trước đi, đừng tìm nữa, chú đã nhờ bạn ở đồn công an giúp rồi, có tin tức sẽ báo cho hai đứa."
Ngay cả nghĩa trang của mẹ hắn, hắn cũng không tới.
Ngôn Phi ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Lúc này Giang Thầm sẽ đi đâu?
Cha Giang Thầm nói hắn đánh nhau với Giang Tư Ninh một trận, nhưng với tính cách của Giang Thầm thì tuyệt đối không thể chỉ vì đánh nhau một trận mà bỏ nhà đi.
Hơn nữa lúc này nhà họ cũng chưa xảy ra chuyện gì, vậy rốt cuộc là vì sao?
Trước đây, mỗi khi tâm trạng không tốt, nơi hắn tới nhiều nhất chính là nghĩa trang.
Nhưng bây giờ hắn sẽ đi đâu?
" Tôi nghĩ ra một nơi rồi." Nam Thanh đột nhiên lên tiếng.
"Ở đâu?" Ngôn Phi lập tức quay sang nhìn hắn ta.
Nam Thanh nói ra một địa điểm, Ngôn Phi sững người một chút.
Trên đường đi, hai người tiện thể ghé tiệm net xem thử một vòng, quả đúng như bạn của Nam Thanh nói, trong tiệm net không hề thấy Giang Thầm.
Thời đại này thông tin mạng vẫn chưa quá phát triển, nhưng lên mạng vẫn cần chứng minh thư. Nếu Giang Thầm muốn tới tiệm net thì rất có khả năng sẽ tới quán quen này. Đã không thấy người ở đây thì khả năng ở những tiệm net khác cũng không lớn.
"Chúng ta chia nhau ra tìm đi, nếu cậu tìm được thì gọi điện báo cho tôi một tiếng." Nam Thanh lấy ra một mảnh giấy ghi số điện thoại của mình đưa cho Ngôn Phi.
Nam Thanh xuống xe giữa đường, còn taxi đưa Ngôn Phi về khu chung cư nhà mình.
Ngôn Phi xuống xe rồi bước nhanh vào trong khu dân cư, vừa đi vừa đảo mắt nhìn quanh.
Khi tới dưới tòa nhà đơn nguyên nhà mình, trái tim Ngôn Phi chìm xuống tận đáy.
Nam Thanh đoán sai rồi.
Giang Thầm không ở dưới lầu nhà cậu.
Nếu hắn ở đây thì lúc cậu xuống lầu đáng lẽ đã nhìn thấy rồi.
Ngôn Phi vỗ vỗ gương mặt đã lạnh đến hơi tê cứng của mình, xoay người định tiếp tục ra ngoài tìm.
Đi được vài bước, Ngôn Phi chợt nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên chạy vòng qua tòa nhà rồi tới khu vườn nhỏ phía trước.
Đã là nửa đêm, đèn đường trong khu dân cư rất mờ vàng, Ngôn Phi phải nheo mắt mới miễn cưỡng nhìn rõ. Trên ghế dài phủ một lớp tuyết rất dày, hiển nhiên cả ngày hôm nay không có ai ngồi qua.
Ngôn Phi thất vọng quay người lại, nhưng lại nhìn thấy có thứ gì đó động đậy trong bụi hoa cạnh cây đào.
Tim Ngôn Phi không khống chế được mà đập mạnh.
Bụi hoa mùa đông chỉ còn toàn cành khô, phủ tuyết lên trông như từng cụm hoa trắng xóa. Mà lúc này, đống tuyết bên cạnh khẽ động một cái, một mảng tuyết rơi xuống, để lộ chiếc mũ áo lông vũ màu đen.
Ngôn Phi lao tới.
Nhưng khi đến gần lại chậm bước chân, như sợ làm người kia giật mình, khẽ gọi một tiếng:
"Giang Thầm?"
Người đang ôm đầu gối cuộn mình ngồi dưới đất như vừa tỉnh mộng, mơ màng ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt sáng như sao trời trong màn đêm.
Giống như một tia sáng chiếu vào giấc mộng.
Giang Thầm có chút hoảng hốt.
Ngôn Phi nhìn rõ người đang ngồi dưới đất, tuyết đã đóng băng trên người hắn, khiến Giang Thầm trông chẳng khác nào một người tuyết khổng lồ.
Ngôn Phi không khống chế được mà gào lên: "Cậu mẹ nó là đồ ngu à? Cậu ngồi ở đây làm gì? Muốn chết cóng sao?"
Giang Thầm há miệng, nhưng phát hiện mình hoàn toàn không mở miệng nổi. Đến khi hoàn hồn mới nhận ra bản thân lạnh đến lợi hại.
Ngôn Phi ngồi xổm xuống xoa mặt cho hắn, sốt ruột hỏi: "Có chỗ nào không khỏe không? Còn cử động được không?"
Giang Thầm nhìn gương mặt đầy lo lắng ở ngay trước mắt, cảm thấy có chút không chân thực, nhất thời tưởng rằng mình đang nằm mơ.
Hắn chỉ là rời khỏi nhà, muốn tìm một nơi yên tĩnh một chút, nghiêm túc suy nghĩ xem rốt cuộc mình bị làm sao.
Sau đó hắn đi tới khu chung cư nhà Ngôn Phi. Khi ấy Ngôn Phi đã tới trường thi rồi, thế là hắn ngồi trong khu vườn nhỏ dưới lầu, định ngồi một lát.
Ngồi một hồi, dường như hắn ngủ thiếp đi.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, hắn đã nhìn thấy Ngôn Phi.
"Cậu mẹ nó không cần mạng nữa à?" Trong lòng Ngôn Phi vừa gấp vừa lo, "Điện thoại của cậu đâu? Tôi gọi 120, cậu mẹ nó có biết ở ngoài tuyết lâu như vậy sẽ chết cóng không?"
Ngôn Phi đưa tay mò điện thoại trong túi Giang Thầm, lại bị bàn tay lạnh ngắt của hắn khẽ nắm lấy.
"Tôi... không sao." Giang Thầm gượng gạo kéo khóe môi cười với cậu, run rẩy mở miệng, "Tôi... tôi có thể bị bệnh rồi."
Ngôn Phi vừa tức vừa lo: "Cậu mẹ nó đương nhiên sẽ bị bệnh, đừng sợ, tôi lập tức đưa cậu tới bệnh viện."
" Tôi cảm thấy mình... tinh thần... không được bình thường lắm."
Ngôn Phi sững người, nhìn hắn.
Giang Thầm cụp mắt xuống, thấp giọng nói: "Ngôn Phi, tôi... có lẽ... điên rồi."
.
Tác giả có lời muốn nói:
Ở chương 24 từng nhắc tới quan hệ giữa Giang Thiên Mậu và cha của Giang Tư Ninh, lúc đó có viết hai người là anh em cùng mẹ khác cha, mẹ của Giang Thiên Mậu khi tái giá không mang theo cha của Giang Tư Ninh, nên có điểm không hợp logic. Vì vậy tôi đã chỉnh sửa lại một chút, mọi người không cần quay lại xem, tôi sẽ dán nội dung sửa ở đây.
"Cha của Giang Tư Ninh là bác cả của tôi." Giang Thầm nói, "Cũng không hẳn là bác cả ruột, cha tôi và ông ấy là anh em cùng mẹ khác cha. Bà nội tôi tái hôn gả cho ông nội tôi, mang theo con trai tái giá, sau đó đổi họ của đứa bé theo họ ông nội tôi."