Công Đã Điên Từ Lâu - Ái Cáp Cáp Đích Tiểu Đao

Chương 26: Sự tự tin khắc trong DNA.

Cảnh tượng hai người mỗi người gãy một cánh tay ngồi cùng nhau chật vật ăn cơm thật sự quá thê lương.

Giang Thiên Mậu cuối cùng cũng nhận ra dòng nước ngầm cuộn chảy bên này, vội bảo người giúp việc tới gắp thức ăn cho hai người.

Ngôn Phi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể ăn một bữa cơm đàng hoàng rồi.

Giang Thầm cũng thở phào nhẹ nhõm, dù sao chuyện đút học bá ăn cơm cũng mẹ nó quá vô lý.

Nhưng không hiểu sao lại còn có chút thất vọng là thế nào?

Ăn cơm xong, Ngôn Phi chơi với Giang Quả một lúc, Giang Quả ôm cổ Ngôn Phi, ghé sát tai cậu thì thầm: "Anh Tiểu Ngôn, em nói cho anh một chuyện nhé, anh trai em lén ăn thịt bò khô anh cho em đó."

Ngôn Phi cười: "Anh ấy không ngoan, em có đánh mông anh ấy không?"

"Không có." Giang Quả bĩu môi, "Thôi vậy, em rộng lượng lắm, anh ấy muốn ăn thì cứ ăn đi, mẹ nói em phải đối xử tốt với anh ấy một chút."

Liễu Phượng bảo Giang Quả đối xử tốt với Giang Thầm hơn một chút? Điều này đúng là ngoài dự đoán của Ngôn Phi.

"Tại sao phải đối xử tốt với anh trai vậy?"

Giang Quả thở dài như một ông cụ non: "Mẹ nói nếu em không chăm chỉ đi học, học không giỏi, sau này sẽ không có tiền mua kẹo ăn, nên phải đối xử tốt với anh Thầm một chút, để sau này anh Thầm nuôi em."

Ngôn Phi: "..."

"Thế nếu em chăm chỉ đi học, có tiền mua kẹo ăn thì sao?" Ngôn Phi nhịn cười hỏi.

"Mẹ nói vậy thì nhốt anh trai vào căn nhà nhỏ ngoài ngoại ô, mỗi ngày cho người mang kẹo tới cho anh ấy ăn." Giang Quả nghiêng đầu, "Nhưng anh Thầm thích thịt bò khô, sau này em sẽ mang thịt bò khô cho anh ấy, em nuôi anh ấy."

Ngôn Phi suy nghĩ một chút về những thông tin được truyền tải trong lời Giang Quả, rồi cảm khái vô cùng, Liễu Phượng đúng là một nhân tài, nếu đặt vào phim cung đấu thì e là phải sống tới tập cuối cùng.

Hai ngày nghỉ cuối tuần trôi qua rất nhanh, tối chủ nhật, việc đầu tiên Ngôn Phi làm khi tới lớp là xem bài thi của Giang Thầm.

Sau mỗi kỳ thi tháng, tối chủ nhật phần lớn bài thi đều được phát xuống, lần này cũng vậy, nhưng trong lớp chỉ có hai người duy nhất không nhận được bài thi là Ngôn Phi và Giang Thầm.

Ngôn Phi không thi nên đương nhiên không có bài, nhưng bài thi của Giang Thầm đâu?

"Tôi thi thế nào?" Giang Thầm vừa bước vào đã vỗ lên vai Ngôn Phi một cái.

"Không biết." Ngôn Phi lắc đầu, "Không thấy bài thi của cậu."

"Tại sao?" Giang Thầm đảo mắt nhìn quanh một vòng, thấy trên bàn ai cũng có bài thi, chỉ riêng hắn là không có.

Giang Thầm bắt đầu nghi ngờ, từ trước tới giờ hắn chưa từng nghiêm túc thi cử lần nào, hiếm lắm mới dụng tâm một lần, chẳng lẽ lại lật xe rồi?

"Giang Thầm, Ngôn Phi, lão Tống bảo hai cậu tới văn phòng một chuyến."

Hai người treo cánh tay song song đi về phía văn phòng, trên đường Giang Thầm đặt một tay lên vai Ngôn Phi, đắc ý nói: "Cậu bảo có khi nào tôi vô tình thi được hạng nhất không nhỉ?"

"Nằm mơ đi." Ngôn Phi cười nhạo không chút nể tình, "Ai cho cậu dũng khí để nói ra câu đó vậy?"

Giang Thầm hừ lạnh một tiếng, cứ chờ đi, sẽ có ngày làm cậu kinh ngạc.

Hai người vừa tới cửa văn phòng đã nghe thấy tiếng nói chuyện từ bên trong truyền ra.

"Tôi không tin Giang Thầm có thể thi được thành tích như thế, một học sinh đội sổ mà đột nhiên tiến bộ lớn như vậy, dạy học bao nhiêu năm rồi tôi còn chưa từng thấy."

Ngôn Phi nhận ra giọng nói này, là giọng của Vương An Quốc, giáo viên chủ nhiệm lớp bên cạnh. Hình như ông ta và lão Tống có chút mâu thuẫn từ hồi còn trẻ, những năm qua vẫn luôn âm thầm cạnh tranh với nhau.

"Anh không tin thì làm được gì, người ta thi ra đúng thành tích đó." Đây là giọng của lão Tống.

"Kỳ thi lần này Giang Thầm do Ngôn Phi coi thi, trong phòng học chỉ có hai đứa nó... Tôi cảm thấy kiểu coi thi này không đúng quy định." Vương An Quốc nói.

"Ý anh là gì?" Lão Tống nổi giận, "Anh nói Giang Thầm gian lận? Hay Ngôn Phi giúp nó gian lận?"

"Tôi không nói như vậy."

"Anh chính là có ý đó." Lão Tống hừ một tiếng, "Tôi tin học sinh của tôi."

"Không phải chỉ một câu anh tin là..."

"Vậy anh muốn thế nào?" Lão Tống trừng mắt nhìn ông ta.

"Tôi..."

"Thưa thầy, thầy tìm bọn em." Ngôn Phi đúng lúc đẩy cửa văn phòng bước vào.

Lão Tống nhìn thấy hai người, thu lại vẻ mặt ban nãy, đổi thành một nụ cười tươi: "Hai đứa tới rồi à, nào nào nào, xem bài thi lần này của Giang Thầm đi, thật sự khiến người ta bất ngờ đấy."

"Giang Thầm, có tiến bộ, thầy rất vui." Lão Tống vỗ vai Giang Thầm, "Thằng nhóc này được đấy, cứ theo đà này thì thật sự có khả năng lội ngược dòng."

Ngôn Phi định cầm bài thi trên bàn lên thì Vương An Quốc gọi cậu lại: "Ngôn Phi, thứ sáu là em coi thi Giang Thầm, em chắc chắn bài thi này là do một mình Giang Thầm tự làm chứ?"

Giang Thầm đi xem bài thi trên bàn, hoàn toàn làm ngơ lời của Vương An Quốc. Hắn làm học sinh đội sổ bao nhiêu năm nay, đột nhiên thi được điểm cao, phản ứng như Vương An Quốc mới là bình thường, còn lão Tống chỉ là trường hợp ngoại lệ.

Tay Ngôn Phi khựng lại, quay đầu nhìn Vương An Quốc: "Thầy Vương, ý của thầy là Giang Thầm gian lận hay là em giúp Giang Thầm gian lận?"

"Lúc đó là em coi thi Giang Thầm, giám sát một đối một, nếu cậu ấy gian lận thì em chính là đồng phạm, ý của thầy là vậy đúng không?"

Sắc mặt Ngôn Phi có hơi khó coi, lời nói cũng rất nặng nề.

Vương An Quốc không nghĩ xa như vậy, ông chỉ đơn thuần cảm thấy Giang Thầm không thể nào thi được thành tích như thế.

"Hay thế này đi, tôi ra vài câu hỏi để Giang Thầm làm lại..."

"Bọn em không làm, chỉ vì thầy nghi ngờ nên bọn em phải chứng minh cho thầy xem sao? Như vậy chẳng phải quá thiếu tôn trọng học sinh à." Ngôn Phi không hề chịu nhượng bộ.

Vương An Quốc và Ngôn Phi nhìn thẳng vào mắt nhau, có cảm giác giương cung bạt kiếm.

Vương An Quốc cảm thấy có chút nghẹn khuất. Thành tích của Giang Thầm đúng là rất đáng nghi, ông đưa ra nghi vấn, cuối cùng lại đối đầu với Ngôn Phi, cũng không biết rốt cuộc sai ở khâu nào.

"Ôi chao ôi chao." Lão Tống vội tới hòa giải, "Thầy không có ý nghi ngờ các em đâu, thầy biết khoảng thời gian gần đây em vẫn luôn phụ đạo cho Giang Thầm mà, Giang Thầm thi được thành tích tốt như vậy đều là công lao của em."

Thành tích tốt như vậy?

Ngôn Phi thấy khó hiểu. Khiến Vương An Quốc nghi ngờ đến thế, chẳng lẽ Giang Thầm thật sự lội ngược dòng thi được hạng nhất?

"Thưa thầy, Giang Thầm được bao nhiêu điểm ạ?" Ngôn Phi hỏi.

Vừa nghe vậy, lão Tống lập tức cười tươi như hoa: "Bạn học Giang Thầm lần này thi cực kỳ không tệ nhé, xếp hạng ba mươi hai trong lớp."

Ngôn Phi: "..."

Giang Thầm hài lòng gật đầu, không tệ, đúng như hắn dự đoán.

Lần này học bá phải đồng ý với hắn hai chuyện.

Hạng ba mươi lăm đồng ý một chuyện, hạng ba mươi ba đồng ý hai chuyện, hắn thi được hạng ba mươi hai, còn được tặng kèm thêm một hạng nữa.

Ngôn Phi im lặng vài giây, đột nhiên nhìn sang Vương An Quốc: "Thầy Vương, vừa rồi chỉ vì Giang Thầm thi được hạng ba mươi hai trong lớp mà thầy nghi ngờ cậu ấy gian lận sao? Chỉ là tiến bộ hơn hai mươi mấy hạng thôi mà, thầy dạy học lâu như vậy rồi mà chưa từng dạy ra học sinh có thành tích như thế à? Đến mức khiến thầy nghi ngờ em giúp cậu ấy gian lận? Vậy thì bao năm nay làm giáo viên, thầy đúng là khá thất bại đấy."

Lão Tống: "..." Ông bất mãn với Vương An Quốc bao nhiêu năm nay cũng chưa từng mắng được như vậy.

Giang Thầm: "..."

Dáng vẻ học bá bật hết hỏa lực thật mẹ nó đáng sợ.

Vương An Quốc bị một học sinh phản bác, có chút không xuống đài được, chỉ đành cứng đầu nói: "Lần thi trước em ấy vẫn còn là hạng đội sổ, chỉ trong vòng một tháng mà có thể tăng hơn ba trăm điểm? Trừ phi em ấy là thiên tài."

"Cậu ấy không phải thiên tài." Ngôn Phi thản nhiên nói, "Chỉ vì cậu ấy là do em dạy ra."

Giang Thầm: "..."

Sự tự tin của học bá đúng là khắc sâu tận xương tủy rồi nhỉ?

Nếu người nói câu này không phải là Ngôn Phi, chỉ dựa vào câu vừa rồi thôi là Giang Thầm đã đấm bay người ta rồi.

Học bá đúng là chưa bao giờ xem chuyện giữ mặt mũi ra gì.

Ba thầy trò đi ra khỏi văn phòng, lão Tống lau mồ hôi trên mặt rồi nói với Ngôn Phi: "Mặc dù có vài lời thầy Vương nói không dễ nghe, nhưng em cũng phải tôn sư trọng đạo chứ, không thể không biết lớn nhỏ như vậy được."

Ngôn Phi lạnh nhạt nói: "Tôn trọng là lẫn nhau. Hôm nay người bị nghi ngờ là Giang Thầm, da mặt cậu ấy dày, không để bụng, nhưng thầy có từng nghĩ nếu đổi thành một cô bé nhút nhát hoặc một nam sinh bình thường khá rụt rè, cố gắng lâu như vậy cuối cùng mới có được một kết quả tốt, lại bị giáo viên nghi ngờ như thế thì hậu quả sẽ ra sao không?"

Giang Thầm không nhịn được chậc một tiếng, được thôi, hắn da mặt dày, không sai chút nào.

Nghe vậy, lão Tống không nói gì nữa, lời này của Ngôn Phi quả thật rất có lý.

Lúc trước để Ngôn Phi coi thi Giang Thầm là quyết định được đưa ra sau khi tổ chuyên môn họp bàn.

Bởi vì cánh tay Giang Thầm bị thương nên chắc chắn sẽ tốn nhiều thời gian hơn người khác, vì vậy chỉ có thể bố trí cho hắn một phòng thi riêng.

Nhưng vì không phân công được giáo viên tới coi thi Giang Thầm nên chủ nhiệm khối mới đề xuất để Ngôn Phi làm giám thị.

Để Ngôn Phi coi thi không phải vì xem thường Giang Thầm nên làm qua loa cho có, mà là xuất phát từ sự tin tưởng của nhà trường đối với Ngôn Phi.

Nếu lúc đầu đã lựa chọn tin tưởng Ngôn Phi, thì không thể sau kỳ thi lại vì Giang Thầm thi quá tốt mà nghi ngờ cậu ấy gian lận, như vậy bất kể với Giang Thầm hay Ngôn Phi đều là thiếu tôn trọng.

So với Ngôn Phi và lão Tống, Giang Thầm lại không cảm thấy có gì không ổn. Cho dù bảo hắn làm lại một bài thi nữa hắn cũng chẳng để tâm, thậm chí còn muốn làm ngay vài bài để vả mặt Vương An Quốc, nhưng nếu Ngôn Phi không cho hắn làm lại, vậy thì không làm nữa.

"Hai đứa chuẩn bị một chút đi, lát nữa trong giờ sinh hoạt lớp mỗi người chia sẻ kinh nghiệm một chút. Giang Thầm chia sẻ cách em nâng cao thành tích trong thời gian ngắn, còn Ngôn Phi chia sẻ cách em giúp học sinh yếu tiến bộ."

"Thầy mới là học sinh yếu ấy." Giang Thầm không nhịn được nói.

Lão Tống trừng hắn một cái, Giang Thầm lập tức nói: "Em sai rồi, lão Tống, em phải tôn sư trọng đạo."

Từ chưa tới hai trăm điểm mà thi lên hơn bốn trăm điểm, đây đúng là một bước tiến vượt bậc.

Học sinh lớp Ba ai nấy đều sáng rực mắt nhìn Giang Thầm đứng trên bục giảng. Đó không phải là sự mê luyến trước vẻ đẹp của nam thần trường học, mà là khát vọng đối với bí quyết giúp thành tích tiến bộ.

Giang Thầm đảo mắt nhìn xuống những ánh mắt xanh lè phía dưới như muốn nuốt sống mình, lần đầu tiên cảm nhận được đám người này coi trọng kỳ thi đại học đến mức nào.

Giang Thầm hắng giọng: "Tôi biết mọi người rất tò mò vì sao tôi có thể tiến bộ nhanh như vậy chỉ trong một tháng, nhưng rất tiếc, tôi cảm thấy phần chia sẻ của tôi có lẽ không giúp ích được gì cho mọi người."

Lão Tống: ?????

Lại định giở trò gì nữa đây?

Giang Thầm giơ một ngón tay lên: "Lý do tôi tiến bộ nhiều như vậy chỉ có một."

Mọi người nín thở tập trung, chẳng lẽ thật sự có phương pháp cấp tốc nào đó?

Ngay cả lão Tống cũng vô thức căng thẳng theo. Nếu phương pháp này được mọi người biết đến, chẳng phải cả lớp của ông đều có thể đỗ đại học trọng điểm sao?

Giang Thầm dừng một chút, sau đó chỉ vào chính mình: "Bởi vì tôi đủ thông minh."

"..."

Giang Thầm dang bàn tay duy nhất còn dùng được của mình ra: "Đa số mọi người ở đây đều không làm được điều này, cho nên kinh nghiệm thành công của tôi không thể sao chép được. Mọi người phải nhìn thẳng vào khuyết điểm của bản thân, đừng mù quáng tự tin, cũng đừng mù quáng sùng bái, dù sao người thông minh như tôi, mười vạn người cũng chưa chắc tìm ra được một người..."

"Cút xuống cho tôi." Lão Tống tiện tay cầm một quyển sách trên bàn ném về phía Giang Thầm. "Thông minh chết em luôn đi, xuống ngay cho tôi."

Giang Thầm đưa tay móc một cái, đón gọn quyển sách lão Tống ném tới, còn cười cúi người chào: "Mọi người ngàn vạn lần đừng vì thành công của tôi mà tự ti, mọi người phải học cách thích nghi với sự khác biệt giữa người với người..."

"Em còn nói nữa, cút xuống cho tôi." Lão Tống thiếu điều muốn bê cả ghế ném người luôn rồi.

Giang Thầm cuối cùng cũng cút xuống, lão Tống điều chỉnh lại nhịp thở rồi nói: "Tiếp theo mời bạn học Ngôn Phi chia sẻ một chút kinh nghiệm giúp bạn học tiến bộ, mọi người xem có thể học được điều gì từ đó không."

Ngôn Phi bước lên bục giảng, ánh mắt quét một vòng quanh lớp rồi không cảm xúc nói: "Không có gì để chia sẻ cả. Một học sinh yếu kém tụt lại phía sau nhiều năm như vậy, đột nhiên bắt đầu tiến bộ, nguyên nhân chủ yếu là do tôi dạy tốt, nhưng tôi không thể dạy từng người một, cho nên mọi người vẫn nên tự mình cố gắng, chăm chỉ học hành đi."

Lão Tống: "..."

"... Em cũng cút xuống cho tôi." Thầy Tống nhịn hết nổi rồi. Hai đứa này là chuyên tới khắc ông đấy à?

Lão Tống đứng lên bục giảng chữa cháy cho hai người, bắt đầu kể lại câu chuyện một học bá đã giúp đỡ học tra như thế nào, còn học tra thì chăm chỉ học tập ra sao rồi cuối cùng lội ngược dòng thành công.

Ngôn Phi trở về chỗ ngồi, Giang Thầm cười khẩy một tiếng: "Học bá đúng là không biết xấu hổ, suốt ngày tự dát vàng lên mặt mình."

"Cậu biết xấu hổ à?" Ngôn Phi liếc hắn.

Giang Thầm khinh thường không thèm đấu võ mồm với cậu, chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình.

Hạng ba mươi hai đấy.

Có thể bắt học bá làm hai chuyện.

Làm gì đây?

Bảo Ngôn Phi để hắn lột quần một lần?

Không được, lột xong thì với tính cách của Ngôn Phi, chắc chắn sẽ trả đũa lại, rất dễ được không bù mất.

Loại.

Vậy bảo cậu gọi hắn là cha?

Cũng không được, gọi xong có khi Ngôn Phi trực tiếp đập nát đầu hắn luôn.

Loại.

Vậy phải làm gì đây?

Hắn phải suy nghĩ cho kỹ mới được.

"Cậu đang ăn gì thế?" Giang Thầm ngửi thấy một mùi thơm thanh mát.

"Bánh đậu xanh." Ngôn Phi nói.

"Cho tôi một miếng."

Ngôn Phi đưa túi giấy qua, Giang Thầm lấy một miếng cắn một ngụm, vừa ngọt vừa khô nghẹn đến khó chịu, không khỏi nhíu mày: "Nước, cho tôi ít nước."

Ngôn Phi đưa chai nước bên tay cho hắn, Giang Thầm nhận lấy rồi tu ừng ực hơn nửa chai, cuối cùng cũng rửa trôi được cảm giác kỳ quái trong miệng.

Cái thứ dở ẹc này mà Ngôn Phi còn ăn ngon lành như vậy, sợ là chưa từng được ăn thứ gì ngon hơn.

Mắt Giang Thầm sáng lên, hắn nghĩ ra chuyện đầu tiên muốn Ngôn Phi làm cho mình là gì rồi, chính là bảo cậu nấu cho hắn một bữa cơm.

Cũng không biết đời này có cơ hội được ăn cơm Ngôn Phi nấu hay không, chi bằng nhân dịp này thực hiện luôn nguyện vọng.

"Tôi nghĩ ra chuyện đầu tiên muốn cậu làm rồi." Giang Thầm nói.

"Chuyện gì?" Ngôn Phi khó hiểu.

"Cậu không quên đấy chứ?" Giang Thầm cao giọng, khiến lão Tống trừng hắn một cái, hắn vội hạ thấp giọng xuống, "Cậu nói nếu tôi thi vào top ba mươi ba thì sẽ đồng ý với tôi hai chuyện mà?"

"Tôi không quên." Ngôn Phi nói.

"Vậy thì tốt." Giang Thầm thở phào nhẹ nhõm, "Tôi nghĩ ra chuyện đầu tiên rồi."

"Xin lỗi nhé." Ngôn Phi quay đầu nhìn hắn, nghiêm túc nói, "Tôi nhắc cậu một chút, hai chuyện đó vừa mới làm xong rồi."

"Cái gì cơ?" Giang Thầm ngơ ngác.

"Cậu vừa xin tôi một miếng bánh đậu xanh cộng thêm một chai nước." Ngôn Phi bình thản trần thuật một sự thật.

"Cậu bị bệnh à? Chuyện cậu đồng ý với tôi chẳng phải phải do tôi đề ra sao?"

"Thế vừa rồi chẳng phải cậu xin tôi bánh đậu xanh với nước à?" Ngôn Phi hỏi ngược lại, "Tôi gặp ma à?"

"Nhưng tôi cũng đâu có nói đó là yêu cầu chứ? Chuyện này phải báo trước một tiếng chứ?" Mắt Giang Thầm sắp lồi cả ra.

"Xin lỗi nhé, từ lúc có kết quả thi thì đã bắt đầu tính rồi." Ngôn Phi nhún vai, "Điều kiện do tôi đưa ra, quy tắc do tôi quyết định, quyền giải thích cuối cùng cũng thuộc về tôi."

......

Lão Tống vẫn đang tiếp tục nói trên bục giảng: "Thông qua chuyện này, thầy hy vọng trong quá trình học tập sau này, mọi người có thể học tập hai bạn Ngôn Phi và Giang Thầm, giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau..."

"Rầm" một tiếng, phía cuối lớp có người đập bàn đứng bật dậy, gầm lên: "Ngôn Phi, đồ khốn nhà cậu, tôi giết cậu."

Lão Tống: "... Cùng tiến bộ... Hai đứa các em cút ra ngoài đứng cho tôi."