Bạn cùng bàn?
Giang Thầm cảm thấy sáng sớm tinh mơ mình vừa nghe được câu chuyện cười buồn cười nhất năm nay.
Ngôn Phi muốn làm bạn cùng bàn với hắn?
Hoặc là hắn nghe nhầm, hoặc là Ngôn Phi bị sốt rồi.
"Được rồi, đừng đùa nữa, sắp vào học rồi." Giang Thầm bất lực thở dài, "Ăn quẩy không? Uống sữa đậu nành không?"
Ngôn Phi nghĩ ngợi một chút, đưa tay lấy cốc sữa đậu nành đang cầm trong tay Giang Thầm: "Tôi ăn sáng rồi, uống cốc sữa đậu nành vậy, cảm ơn nhé."
Giang Thầm: "..."
Mặt cậu sao dày thế nhỉ, tôi khách sáo một câu mà cậu tưởng là thật à?
Ngôn Phi ngậm ống hút bắt đầu uống sữa đậu nành, tiện tay mở sách giáo khoa trên bàn ra, bày ra dáng vẻ muốn cắm trại đóng quân lâu dài ở đây.
Các bạn học trong lớp nghe thấy động tĩnh bên này đều nhìn sang, vô cùng tò mò về chuyện Ngôn Phi đột nhiên ngồi vào chỗ của Giang Thầm.
Mạnh Hi và Giang Tư Ninh kinh ngạc nhìn nhau một cái, Ngôn Phi định làm gì vậy?
Cho dù Mạnh Hi và Ngôn Phi lớn lên cùng nhau từ nhỏ, lúc này cũng không đoán nổi suy nghĩ của Ngôn Phi.
Chẳng lẽ Ngôn Phi đột nhiên thích chỗ ngồi của Giang Thầm rồi?
Thế chẳng phải vừa hay đúng ý Giang Thầm sao.
Quả nhiên, Mạnh Hi nhìn thấy Giang Thầm đứng thẳng người, xách cặp sách của mình trực tiếp đi đến chỗ ngồi cũ của Ngôn Phi rồi ngồi xuống, tiện thể còn thoải mái vươn vai một cái, vị trí này không khí lưu thông hơn hẳn, sướng.
Giây tiếp theo, Mạnh Hi tận mắt thấy Ngôn Phi cầm sách giáo khoa đi theo, ngồi xuống bên cạnh Giang Thầm.
Giang Thầm đang cắn dở nửa cây quẩy, động tác lập tức khựng lại.
Ngôn Phi nói: "Nếu cậu muốn ngồi ở đây, vậy thì hai chúng ta ngồi ở đây đi, phiền cậu chuyển sách của tôi về giúp tôi nhé."
Giang Thầm: "..."
Chuyển cái đầu cậu ấy.
Được lắm, cậu muốn đấu phép đúng không, vậy thì hắn sẽ chơi tới cùng.
Các học sinh lớp Ba tận mắt nhìn thấy Giang Thầm trở về chỗ ngồi của mình, Ngôn Phi đi theo tới đó, Giang Thầm chuyển sang chỗ của Ngôn Phi, Ngôn Phi lại đi theo sang đó...
Cứ qua qua lại lại lặp đi lặp lại như vậy nhiều lần.
Ngôn Phi rất có kiên nhẫn, bị giày vò như thế mà trên mặt không hề có chút tức giận nào, trái lại sắc mặt Giang Thầm càng lúc càng khó coi.
Cuối cùng Giang Thầm không nhịn nổi nữa, một tay túm lấy cánh tay Ngôn Phi đẩy cậu lên bức tường phía sau.
Lưng Ngôn Phi tựa vào tấm bảng đen trên bức tường phía sau, một tay Giang Thầm chống bên cạnh cậu, ánh mắt trầm xuống cảnh cáo: "Ngôn Phi, sự nhẫn nại của tôi có hạn, cậu đừng được voi đòi tiên."
Ngôn Phi hơi điều chỉnh tư thế để dựa cho thoải mái hơn, rồi mới thản nhiên nói: "Giang Thầm, sự nhẫn nại của tôi cũng chẳng còn bao nhiêu đâu, cậu cũng đừng được voi đòi tiên."
Mùi thuốc súng giữa hai người trong nháy mắt bùng lên, bốn mắt nhìn nhau như có tia lửa lép bép nổ tung, lúc này mà có ai quẹt một que diêm thì bên này có khi nổ luôn rồi.
"Không đọc bài sáng mà tụ tập ở đây làm gì thế?" Giọng của lão Tống đột nhiên vang lên.
"Đời Tấn niên hiệu Thái Nguyên, có người ở Vũ Lăng lấy nghề đánh cá làm kế sinh nhai, men theo dòng suối mà đi, quên cả xa gần..."
"abandon, a-b-a-n-d-o-n, abandon, từ bỏ, buông thả, phóng túng..."
...
Trong lớp lập tức vang lên tiếng đọc bài nối tiếp nhau không dứt, Ngôn Phi nhìn Giang Thầm một cái, Giang Thầm ghé sát lại, hạ thấp giọng nói: "Học bá, đừng quậy nữa."
Giang Thầm vừa đứng dậy còn chưa kịp bước đi, Ngôn Phi đã nhanh hơn hắn một bước, đi tới chỗ ngồi cũ của Giang Thầm rồi ngồi xuống.
Tròng mắt lão Tống gần như muốn rớt ra ngoài, chuyện gì thế này?
Thấy Ngôn Phi kiên trì không bỏ cuộc, Giang Thầm thở dài, hai người bọn họ như trẻ con chơi trò đóng vai mà làm loạn cả buổi sáng, tính cách của học bá quả thực vô cùng cố chấp, Giang Thầm không hề nghi ngờ rằng nếu bây giờ hắn sang chỗ Ngôn Phi ngồi xuống, Ngôn Phi sẽ đi theo sang đó ngay trước mặt lão Tống.
Thôi vậy, tạm thời nhịn một chút đi.
Giang đại thiếu gia từ trước đến nay chưa từng biết chữ nhịn viết thế nào bị ép phải ngồi xuống bên cạnh Ngôn Phi.
Giang Thầm một mình chiếm hai cái bàn, từ trước đến nay hắn luôn ngồi phía sát hành lang vì chân dài nên ngồi bên đó thoải mái hơn, chân có thể duỗi ra hành lang, còn chiếc bàn phía trong sát cửa sổ thì bị hắn chất đủ loại sách vở và đồ linh tinh, mà bây giờ Ngôn Phi đã chiếm vị trí của hắn, hắn chỉ có thể ngồi phía sát cửa sổ.
Quả thực là...
Cực kỳ ấm ức.
Lão Tống nhìn thấy hai người ngồi cùng nhau, cảm thấy có lẽ mình bị hoa mắt, còn cố tình nhắm mắt lại rồi mở ra lần nữa, quả thật không nhìn nhầm, hạng nhất khối mười hai và hạng bét của lớp đang ngồi cùng một chỗ.
Lão Tống đau lòng ôm ngực định đi tìm Ngôn Phi thì giáo viên chủ nhiệm lớp bên cạnh đứng ngoài cửa nhỏ giọng gọi ông: "Lão Tống, họp rồi."
Bước chân của lão Tống khựng lại, chỉ có thể đi họp trước, quay về rồi tìm Ngôn Phi hỏi rõ tình hình sau.
Bạn học học bá có lẽ đã bị uy h**p rồi.
Thấy lão Tống đi rồi, Ngôn Phi cầm cốc sữa đậu nành ban nãy lên tiếp tục uống.
"Rốt cuộc cậu muốn làm gì vậy?" Bình thường Giang Thầm vốn quen tự do tự tại, đột nhiên co cụm ở phía trong khiến hắn không quen lắm, đôi chân dài cũng chẳng biết để đâu, hơn nữa chỉ cần hắn cử động là rất dễ chạm phải chân Ngôn Phi.
"Không làm gì cả, chỉ muốn cậu thi vào top ba mươi lăm của lớp thôi, top ba mươi thì càng tốt." Ngôn Phi không ngẩng đầu lên mà nói.
Giang Thầm hít sâu một hơi, quyết định tìm hiểu suy nghĩ của Ngôn Phi từ tận gốc: "Rốt cuộc vì sao cậu lại cố chấp với chuyện học hành của tôi như vậy?"
Ngôn Phi nghĩ ngợi một chút rồi nghiêng đầu nhìn hắn: "Hai ngày nay tôi cứ nằm mơ."
Giang Thầm: "????"
"Mơ thấy mười năm sau cậu trở thành một tên ăn mày thất học, cậu đến trước cửa nhà tôi xin ăn, khóc đến nước mũi nước mắt tèm lem, nói rằng năm đó nếu chịu khó học hành thì nhất định sẽ không thê thảm như thế này."
Giang Thầm: "!!!!!!"
"Cậu còn ôm chân tôi nói bảo tôi giúp cậu, nếu tôi giúp được cậu thì kiếp sau cậu sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp tôi."
Giang Thầm: "..."
Có bệnh à?
Giang Thầm không thể hiểu nổi mạch não của học bá, dứt khoát mặc kệ cậu, lấy chiếc điện thoại Nokia của mình ra bắt đầu chơi Tetris.
Chơi game mà chẳng tập trung nổi, mùi bột giặt nhàn nhạt trên người người bên cạnh lúc có lúc không, hắn luôn không nhịn được muốn nhìn xem người bên cạnh đang làm gì.
Tại sao cậu ấy cứ nhất quyết phải làm bạn cùng bàn với mình?
Nằm mơ?
Lừa quỷ chắc.
Vậy là vì sao?
Giang Thầm thoát khỏi trò Tetris, gửi một tin nhắn cho Nam Thanh.
Rất nhanh Nam Thanh đã trả lời: Có khi cậu ấy thầm thích cậu đấy.
Giang Thầm cạn lời: Cút.
Ngôn Phi thầm thích hắn?
Trừ khi trời đổ mưa đỏ.
Giang Thầm nghiêng đầu nhìn bầu trời nắng chói chang ngoài cửa sổ, có lẽ cả đời này hắn cũng không chờ được đến ngày trời đổ mưa đỏ.
Ngôn Phi không thể nào thích hắn.
Nhưng việc hắn thầm thích Ngôn Phi lại là sự thật.
Có những chuyện vốn định sẵn là không có kết quả.
Hắn chưa từng nghĩ đến chuyện bẻ cong Ngôn Phi, huống chi Ngôn Phi đối với hắn luôn lạnh nhạt xa cách, hắn cũng không bẻ cong nổi.
Hơn nữa một học bá ưu tú và chói mắt như vậy, tương lai nhất định xán lạn vô cùng, xu hướng tính dục chẳng thể đem ra ánh sáng của hắn đừng làm ô uế người ta thì hơn.
Ở cùng một lớp, mỗi ngày nhìn một lần, thỉnh thoảng hẹn đánh một trận trên võ đài, có thể tiếp xúc ở khoảng cách gần một chút đã là cách ở chung tốt nhất mà Giang Thầm nghĩ ra được, vừa có thể cho đoạn tình cảm đơn phương mờ mịt này của hắn một chút ngọt ngào, lại không đến mức quấy rầy cuộc sống của học bá.
Nhưng bây giờ lại là thế nào đây?
Sao học bá lại còn đối đầu với hắn nữa?
Cứ tiếp tục thế này, hắn thật sự không dám bảo đảm mình sẽ không làm ra chuyện gì khác vượt khỏi tầm kiểm soát.
Giang Thầm nhìn ra ngoài cửa sổ khẽ thở dài một tiếng, Ngôn Phi à Ngôn Phi, cậu đừng ép tôi, học tra vốn chẳng có giới hạn gì đâu.
Giang Thầm nhìn cửa sổ mà thở dài.
Nỗi khổ của kẻ đơn phương chẳng ai hiểu.
Kết thúc giờ tự học buổi sáng, không đợi Mạnh Hi tới, Giang Thầm đã đi đến trước bàn học của Mạnh Hi, cong ngón trỏ gõ gõ lên mặt bàn: "Cậu đi lôi học bá nhà các cậu đi cho tôi, nếu không đừng trách tôi không khách khí với cậu ta."
Mạnh Hi: "..."
Cậu đang đe dọa ai đấy?
Sau khi Giang Thầm rời khỏi lớp học, Mạnh Hi đi tới trước bàn của Ngôn Phi.
"Cậu làm gì mà ngồi cùng bàn với cậu ta thế?" Mạnh Hi đưa tay sờ trán Ngôn Phi, bị Ngôn Phi tránh đi, Mạnh Hi cũng không để ý chuyện có sờ được hay không, "Cậu đừng nghĩ quẩn đấy nhé, năm cuối cấp ba rất quan trọng, đừng vì đấu khí với Giang Thầm mà làm chậm trễ bản thân."
"Không sao đâu." Ngôn Phi nói, "Mấy hôm trước tôi nằm mơ thấy Bồ Tát bảo muốn thi đại học thật tốt thì phải làm việc thiện, ví dụ như cảm hóa một học tra lầm đường lạc lối."
Ngôn Phi nói rất nghiêm túc, giữa hàng mày khóe mắt đều đầy vẻ nghiêm nghị, Mạnh Hi bị cậu làm cho sửng sốt, khó tin nói: "Cậu tin cái này à?"
"Cũng không hẳn là tin lắm, dù sao tôi là người theo chủ nghĩa vô thần, nhưng kỳ thi đại học quá quan trọng." Ngôn Phi nói, "Thà tin là có còn hơn tin là không, lỡ như thì sao, đúng không?"
Mẹ của Mạnh Hi ngày nào cũng ở nhà cầu thần bái Phật, cách một thời gian lại đi chùa hoàn nguyện, Mạnh Hi bị ảnh hưởng từ nhỏ đến lớn, tuy ngoài miệng nói không tin, nhưng nghe Ngôn Phi nói như vậy, trong lòng cậu ta bắt đầu xao động: "Cậu nói xem nếu tôi cũng cảm hóa một người, năm sau thi đại học có thể đỗ đại học trọng điểm không?"
Ngôn Phi suy nghĩ một chút: "Tối nay cậu ngủ thử xem có mơ thấy Bồ Tát không nhé, Bồ Tát trong giấc mơ của tôi nói chỉ có học bá mới có năng lực cảm hóa người khác, còn cậu thì... hình như chưa đạt chuẩn."
Mạnh Hi bị đả kích nặng nề quay về chỗ ngồi của mình, quả nhiên những người được ông trời thiên vị đều là người đẹp và thông minh, còn cậu ta chỉ là cục bùn bị Nữ Oa hất ra lúc nặn người.
Ngôn Phi thở dài một hơi, bệnh nhân ngốc bạch ngọt giai đoạn cuối là vô phương cứu chữa, Mạnh Hi của mười năm sau vẫn là một tên ngốc bạch ngọt.
Lúc lão Tống họp xong cũng đúng vào giờ thể dục giữa giờ, Ngôn Phi đứng ở hàng cuối cùng lười biếng duỗi tay duỗi chân, động tác qua loa đến không thể qua loa hơn.
Lão Tống coi như không nhìn thấy, từ phía sau vỗ vỗ vai cậu: "Nào, Ngôn Phi, nói chuyện vài câu."
Ngôn Phi đi theo lão Tống tới chỗ râm mát bên cạnh sân vận động, cậu biết lão Tống muốn nói gì với mình nên rất bình tĩnh.
Lão Tống không bình tĩnh thì đi thẳng vào vấn đề: "Ngôn Phi à, em nói thật với thầy xem có phải em đắc tội với Giang Thầm nên bị cậu ta ép buộc không, đừng sợ, nói với thầy, thầy sẽ làm chủ cho em."
"Không phải đâu thầy." Ngôn Phi lắc đầu, "Em chỉ muốn báo đáp thầy thôi."
"?????" Lão Tống ngẩn người, "Hả? Ý em là sao?"
"Thầy hai năm nay luôn đối xử rất tốt với em, cũng giúp đỡ em rất nhiều, nhưng em vẫn chưa thể san sẻ công việc trong lớp cho thầy, em cảm thấy rất áy náy, cho nên muốn tìm cơ hội báo đáp thầy, Giang Thầm là học sinh đứng bét toàn khối, kéo điểm trung bình của lớp xuống thấp, ảnh hưởng đối với thầy chắc chắn rất không tốt, vì vậy em quyết định giúp cậu ấy học tập, để cậu ấy tiến bộ, không tiếp tục kéo chân cả lớp nữa."
Lão Tống nghĩ nát óc cũng không ngờ lại là nguyên nhân này.
Lão Tống cảm thấy mình thương cậu học trò này không hề uổng phí, còn biết đau lòng cho ông nữa.
Lão Tống vui mừng vỗ vỗ vai Ngôn Phi, nhẹ giọng nói: "Mấy chuyện này không cần em phải lo, đối với Giang Thầm, giáo viên bọn thầy cũng đã bàn bạc rồi, đều muốn giúp em ấy nâng cao thành tích học tập, thật sự không được thì thi theo diện học sinh thể thao cũng được, điểm chuẩn của học sinh thể thao thấp hơn một chút, không đến mức không có trường để học, còn em thì cứ chuyên tâm học hành là được, đừng để những chuyện này ảnh hưởng đến em."
"Không." Ngôn Phi kiên quyết lắc đầu, "Thầy à, thầy cứ yên tâm, em sẽ nâng thành tích học tập của Giang Thầm lên, nhất định sẽ không để sự nghiệp dạy học của thầy lưu lại vết nhơ."
Nói xong, không đợi lão Tống nói thêm gì, Ngôn Phi đã xoay người chạy đi.
Lão Tống cảm động đến mức mắt ngấn lệ, học sinh tốt đúng là học sinh tốt.
"Khụ khụ... khụ khụ..." Bên kia bức tường truyền tới tiếng ho sặc, lão Tống quay đầu nhìn sang thì thấy Giang Thầm đang dựa vào tường ăn kem cây, chiếc khẩu trang màu đen được kéo xuống một nửa, che mất nửa khuôn mặt.
"Em ở đây làm gì?" Lão Tống trừng hắn.
Giang Thầm chậc một tiếng: "Thầy à, những lời Ngôn Phi nói mà thầy cũng tin sao?" Rõ ràng hắn đã nghe hết từ đầu đến cuối.
"Thầy có tin hay không không cần em quản." Lão Tống cố gắng giữ bình tĩnh, "Giang Thầm à, em nói thật với thầy xem, có phải em và Ngôn Phi xảy ra mâu thuẫn gì rồi không, hay là hai đứa cá cược chuyện gì đó không?"
Giang Thầm thở dài, đi đến trước mặt lão Tống, vỗ vỗ vai ông: "Lão Tống... Thầy à, thế này đi, nếu thầy có thể đưa Ngôn Phi rời khỏi bên cạnh em, em bảo đảm kỳ thi tháng tới sẽ không đứng bét toàn khối nữa, đứng từ dưới lên thứ năm được không? Nâng điểm trung bình của lớp lên."
Lão Tống: "... Cút."
Ông rốt cuộc đã tạo nghiệp gì thế này.