11.
Vào? Hay là, không vào?
Đây là một vấn đề.
Nếu đi vào từ cửa sau, hắn vẫn còn một tia hy vọng không bị Diệt Tuyệt phát hiện, nhưng nếu đi vào từ cửa trước, vậy lần này hắn coi như xong đời luôn.
Giang Thầm dứt khoát xoay người, vậy thì hắn cúp tiết luôn cho rồi.
Giang Thầm không cảm thấy việc cửa sau bị khóa có vấn đề gì, có thể là lúc lớp trưởng đi ra vô tình gạt chốt khóa, cũng có thể là người khác vô ý khóa trái, dù sao chuyện này hẳn chỉ là một sự trùng hợp.
Giang Thầm không nghĩ theo hướng khác, ở lớp Ba, không, phải nói là trong cả trường, người dám gây sự với hắn cũng chẳng tìm ra được mấy ai.
Lúc Giang Thầm xoay người định xuống lầu thì bạn học lớp trưởng quay lại, Giang Thầm tận mắt nhìn thấy lớp trưởng đẩy cửa một cái, sau đó cửa mở ra, lớp trưởng khom người chui vào.
Giang Thầm chặc lưỡi một tiếng, xem ra tiết vật lý hôm nay thật sự quyến luyến hắn, vậy mà còn ngăn cản bước chân muốn cúp tiết của hắn.
Giang Thầm đổi hướng bước chân rồi đi trở lại, nhẹ nhàng xoay tay nắm cửa.
?????
Cửa lại khóa rồi?
Thế này thì hơi quá đáng rồi đấy, sao vậy, cái cửa này có thù với hắn à?
Không, không phải cái cửa này có thù với hắn, mà là người ngồi bên cạnh cửa kia có thù với hắn.
Giang Thầm tuy không quá tin đây là chuyện mà học bá lạnh lùng cao ngạo sẽ làm ra, nhưng vào lúc này cũng không thể không bắt đầu suy nghĩ theo hướng âm mưu luận.
Giang Thầm thấy có chút buồn cười, sau đó xoay người xuống lầu, ông đây không rảnh chơi trò nhảm nhí với cậu đâu.
Giang Thầm đi tới siêu thị nhỏ trong trường giết thời gian hết một tiết học, đợi chuông tan tiết vang lên mới quay về lớp, lúc bước vào lớp hắn nhìn người nào đó ngồi ở hàng cuối một cái trước tiên, mà người nọ vừa hay ngẩng đầu lên, hai người xuyên qua bàn ghế và đám đông nhìn nhau.
Giang Thầm dùng đầu lưỡi chống chống vào má, đổi hướng bước chân đi về phía Ngôn Phi.
"Giang Thầm." Có người ghé ở cửa lớp gọi, "Cô giáo vật lý nói đợi cậu tới thì đi một chuyến đến văn phòng cô ấy."
Sau tiếng gọi đó, trong lớp lập tức trở nên ồn ào.
Mấy người phía cuối lớp bắt đầu đập bàn cười điên cuồng: "Anh Thầm, Good luck."
"Anh Thầm, mong Diệt Tuyệt chừa cho cậu một cái xác toàn thây."
"Dám trốn tiết của Diệt Tuyệt, tự cầu nhiều phúc đi."
...
Mặt Giang Thầm đen như đáy nồi, mà đúng lúc này giọng nói của Mạnh Hi từ trên không truyền tới: "Giang Thầm, sống có gì vui, chết có gì buồn, lên đường bình an nhé, chúng tôi kính cẩn tiễn đưa cậu."
"Ha ha ha ha ha ha ha..."
...
Giang Thầm lạnh lùng nhìn Mạnh Hi một cái, sau đó ánh mắt chuyển đi, rơi trên gương mặt đang ngậm ý cười kia.
Nhìn thấy Ngôn Phi cười, Giang Thầm ngẩn người trong thoáng chốc, đột nhiên cảm thấy mọi chuyện này hình như cũng đáng.
Phi.
Giang Thầm tự khinh bỉ bản thân, giơ ngón giữa với Ngôn Phi rồi tiêu sái xoay người rời đi.
"Anh Thầm đúng là anh Thầm, ngay cả đi chịu chết cũng hào sảng như vậy."
"Ha ha ha ha ha..."
...
Khó khăn lắm mới vớ được cơ hội thấy Giang Thầm mất mặt, Mạnh Hi sao có thể bỏ qua, Giang Thầm vừa đi, cậu ta liền theo sát phía sau.
Mấy phút sau, Mạnh Hi hùng hùng hổ hổ chạy về: "Tin cực lớn, Diệt Tuyệt muốn dẫn Giang Thầm sang lớp Bốn học."
"Má ơi, không hổ là Diệt Tuyệt, cảm giác này đúng là chua sảng."
"Ha ha ha, lần này Giang Thầm đá trúng tấm sắt rồi."
"Học tra da mặt dày, người ta đâu có để ý."
...
Đây là kết quả mà Ngôn Phi không ngờ tới, cậu vốn cho rằng giáo viên vật lý nhiều nhất chỉ mắng Giang Thầm một trận, không ngờ còn có thể làm như vậy, giáo viên đúng là giáo viên, rộng lượng, có tầm nhìn.
Tiết hai quả nhiên Giang Thầm không quay lại, đến giờ nghỉ giữa tiết làm thể dục giữa giờ cũng không thấy bóng dáng hắn đâu, còn học sinh lớp Bốn thì đều hào hứng bàn tán chuyện liên quan đến Giang Thầm.
"Diệt Tuyệt đặt một cái bàn trước bục giảng, bắt Giang Thầm ngồi đó nghe giảng, tôi nhìn còn thấy ngại thay."
"May mà là Giang Thầm, nếu đổi thành một cô bé khác, chắc khóc chết mất."
"Nếu đổi thành cô bé khác thì Diệt Tuyệt cũng không làm vậy đâu, kiểu này chỉ chuyên nhằm vào mấy người da mặt dày thôi."
...
Tiết ba, Giang Thầm vẫn không trở về.
Tiết bốn là tiết của lão Tống, vừa bước vào lớp lão Tống đã đập quyển sách xuống bàn học: "Mấy đứa cứ ngó nghiêng nhìn cái gì thế? Lo cho Giang Thầm à?"
"Bây giờ đang cùng cô Triệu họp ở văn phòng hiệu trưởng đấy, đứa nào muốn đi thì cứ đi, tôi không cản đâu."
Bên dưới lập tức vang lên một tràng cười ha hả.
Lão Tống vỗ vỗ mặt bàn: "Tôi khuyên mấy đứa ngoan ngoãn một chút, lên lớp mười hai rồi thì học hành tử tế cho tôi, đừng làm mấy chuyện linh tinh này nữa, đừng tưởng tôi không biết sau lưng mấy đứa đặt cho cô Triệu biệt danh gì, nếu cảm thấy tôi quá nhân từ, vậy thì đổi chủ nhiệm lớp đi, để cô Triệu làm chủ nhiệm lớp các em, thế nào?"
"Không muốn..." Bên dưới vang lên một tràng từ chối kéo dài.
Diệt Tuyệt mà làm chủ nhiệm lớp, lớp Ba thật sự sẽ bị diệt tuyệt mất.
Lúc lão Tống nói chuyện, Ngôn Phi có chút thất thần, đôi chân dài chống lên bàn học đung đưa qua lại, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc về phía hành lang.
Giang Thầm đi theo giáo viên vật lý từ văn phòng hiệu trưởng đi ra, sắc mặt như ăn phải rau đắng.
Hắn theo Diệt Tuyệt sang lớp Bốn tiếp nhận lễ chú mục của học sinh lớp Bốn, sau đó lại theo bà đến tổ vật lý họp, họp xong ở tổ vật lý lại tiếp tục đến văn phòng hiệu trưởng họp.
Hiệu trưởng là bạn cũ của Giang Thiên Mậu, khoảnh khắc nhìn thấy Giang Thầm, biểu cảm trên mặt ông vô cùng nhẫn nhịn, Giang Thầm đoán chuyện huy hoàng của mình lúc này chắc đã truyền tới tai Giang Thiên Mậu rồi.
Cô Triệu nhìn Giang Thầm một cái: "Em cũng không nghịch ngợm như lời đồn mà." Cả buổi sáng nay Giang Thầm đi theo bà vòng trái vòng phải, vậy mà chẳng có lấy một câu phản đối.
Giang Thầm chặc lưỡi một tiếng: "Thế em còn làm được gì nữa? Mắng giáo viên hay đánh giáo viên à?"
Trên gương mặt luôn dữ dằn của cô Triệu hiếm khi lộ ra một nụ cười: "Cô thấy đứa trẻ như em vẫn còn cứu được."
"Không." Giang Thầm vội vàng chắp hai tay cầu xin, "Em hết cứu nổi rồi, cô tha cho em đi, sau này em chắc chắn sẽ không trốn tiết của cô nữa, hôm nay chỉ là ngoài ý muốn thôi."
"Thế không được, cô thấy học sinh như em cũng khá lắm, sau này cô sẽ quan tâm em nhiều hơn, cố gắng lên nhé." Với tư cách một giáo viên, bà đã gặp quá nhiều học sinh học kém mà không tôn trọng giáo viên, còn học tra cấp độ như Giang Thầm mà lại tôn trọng giáo viên hơn phần lớn mọi người, điều này khiến đồng chí Diệt Tuyệt cảm thấy vô cùng vui mừng, đồng thời quyết định nhìn cậu học sinh học tra nổi tiếng không làm chuyện tử tế này bằng con mắt khác.
Giang Thầm: "..."
Em thật sự không cần cô đặc biệt quan tâm đâu.
Cô cứ xem em như một cái giẻ lau thối rồi vứt sang một bên là được.
Giang Thầm mệt mỏi đi về phía tòa nhà dạy học, vừa qua khúc cầu thang đã nhìn thấy học bá nào đó đang lơ đãng mất tập trung.
Nửa người của học bá đã thò hẳn ra ngoài lớp học, một chân dài trực tiếp chống vào góc cửa, tư thế ngồi vô cùng phóng khoáng.
Chuyện này mà rơi vào học sinh khác thì lão Tống đã mắng từ lâu rồi, nhưng học bá thì được ưu ái, người ta trước giờ chưa từng bị mắng.
Áo sơ mi trắng mùa hè mặc trên người có hơi rộng, gió thổi tung vạt áo, khiến Ngôn Phi trông có phần gầy gò.
Nói thật thì học bá đúng là đẹp trai, ngũ quan có thể dùng từ tinh xảo để hình dung, lại còn trắng trẻo, nếu không phải từng đánh nhau với Ngôn Phi trên võ đài, biết nắm đấm của cậu đấm lên người đau đến mức nào, chỉ xét riêng ngoại hình thì đúng là một tên mặt trắng đẹp mã mà thôi.
Có lẽ Ngôn Phi nhận ra có người đang nhìn mình, hơi nghiêng mắt nhìn ra ngoài, vừa khéo đối diện với ánh mắt của Giang Thầm còn chưa kịp thu về.
Ngôn Phi nhướng mày, ý cười lan ra trong mắt, ôi chao, anh hùng trở về rồi.
Ý vị khó hiểu trên gương mặt lạnh lùng của Ngôn Phi khiến Giang Thầm lập tức thấy khó chịu, dứt khoát không đi nữa, cứ đứng đó nheo mắt nhìn cậu.
Ánh mắt Ngôn Phi lướt qua mặt Giang Thầm rồi dời xuống dưới, từ đầu đến chân đánh giá hắn một lượt.
Ngoài vẻ mệt mỏi trên mặt, quần áo trên người Giang Thầm cũng có chút xộc xệch, một bên áo sơ mi thõng ra ngoài, phối với biểu cảm kia của hắn, trông suy sụp vô cùng.
Ngôn Phi rút ra một kết luận, cả buổi sáng nay Giang Thầm sống không dễ chịu chút nào.
Ngôn Phi nhớ lại hồi trước khi mình còn làm xã súc, họp quá nhiều cũng sẽ thành bộ dạng chật vật thế này, còn Giang Thầm thì ngày nào cũng âu phục giày da, ra vẻ người thành đạt đi công ty mắng nhân viên, khoảng cách giữa người với người đúng là nghĩ thôi cũng thấy bất công.
Trong lúc Ngôn Phi còn đang thất thần, Giang Thầm đã cất bước đi về phía cửa sau, xem ra định vào lớp bằng cửa sau.
Ngôn Phi mỉm cười với hắn, đưa tay ngoắc một cái.
Giang Thầm trơ mắt nhìn Ngôn Phi đóng cửa sau ngay trước mặt mình, hơn nữa còn nghe thấy tiếng "cạch" của ổ khóa.
?????
Cái quái gì thế này...
Học bá không làm người nữa rồi...
Giang Thầm nghiến răng.
Hắn nhịn.
Cánh cửa đang mở bị gõ hai cái, lão Tống nhìn sang, sau đó kinh ngạc nói: "Ôi chà, đi theo cô Triệu có một buổi sáng mà hiệu quả rõ rệt ghê, giờ còn biết đi cửa trước nữa cơ à?"
Giang Thầm: "..."
Hiệu quả cái con khỉ.
Suốt một tuần tiếp theo, Giang Thầm đều không thể đi vào bằng cửa sau được nữa.
Tín điều của giáo viên cấp ba là, tôi có thể mặc kệ các em, nhưng cũng mong đám học tra đừng làm phiền tôi.
Tôi giảng bài các em có thể không nghe, nhưng các em ngáy ngủ thì không được ảnh hưởng đến việc tôi lên lớp.
Trước đây Giang Thầm là kiểu bất cần đời, chẳng có giáo viên nào muốn quản hắn, cho dù em vào lớp muộn nửa tiếng, chỉ cần lặng lẽ đi từ phía sau vào, đừng làm ảnh hưởng tới mọi người, sẽ chẳng ai để ý đến em.
Nhưng bây giờ cứ cách vài hôm Giang Thầm lại vì đi muộn mà đường đường chính chính bước vào từ cửa trước, trên lưng đeo cặp sách, trong tay xách sữa đậu nành với quẩy, em đang khiêu khích ai thế hả?
Lão Tống nhận được vô số lời phàn nàn, gọi Giang Thầm lên văn phòng mắng cho một trận.
Giang Thầm không sợ bị mắng, nhưng từ khi không còn cửa sau để đi nữa, chuyện trốn học với đi muộn của hắn gặp phải trở ngại cực lớn, rất phiền.
"Đây rõ ràng là cố ý khiêu khích." Nam Thanh ngồi xổm dưới chân tường trước cổng trường cảm thán, "Học bá đều rảnh rỗi đến thế à?"
Giang Thầm ngậm điếu thuốc hừ lạnh một tiếng.
"Hẹn đánh nhau không?" Nam Thanh nói, "Tôi giúp cậu đặt sân ở võ quán."
"Võ quán?" Giang Thầm ném đầu lọc thuốc lá xuống đất rồi dùng mũi giày nghiền nát, giọng điệu trầm xuống, "Bây giờ chuyện này không còn là thứ có thể giải quyết ở võ quán nữa rồi, phải chơi một vố thật mạnh mới được, để cậu ta hiểu rằng mông hổ không phải ai cũng được sờ."
Nam Thanh: "..."
Nghĩ lại năm đó quần của hắn còn bị người ta lột mất, bị sờ mông cũng đâu phải chuyện không thể.
Chỉ là... đột nhiên cũng khá muốn xem.
Mạnh Hi nhìn Ngôn Phi nhằm vào Giang Thầm, lúc đầu còn thấy rất vui, nhưng theo sự việc ngày càng nghiêm trọng, cậu ta không khỏi bắt đầu lo lắng: "Ngôn tử à, có phải hơi quá rồi không?"
Giang Tư Ninh cũng khuyên Ngôn Phi: "Ngôn Phi, hay là biết điểm dừng đi, tiếp tục thế này làm Giang Thầm nổi giận thì không biết cậu ấy sẽ làm ra chuyện gì đâu."
Lúc nói câu này, ba người đang đạp xe về nhà, Giang Tư Ninh vừa dứt lời, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy ở đầu con hẻm phía trước bọn họ có hơn chục anh em tóc nhuộm xanh đỏ tím vàng đang đứng hoặc ngồi xổm. Đám người này mặc quần jeans, một tay đút túi quần, một chân không ngừng rung rung, lúc nhìn người thì thích liếc xéo, khóe miệng còn mang theo nụ cười du côn ngông nghênh.
Mà phía sau bọn họ, Nam Thanh đang ngồi xổm trên bậc thềm nghịch điện thoại trong tay, còn Giang Thầm mặc áo sơ mi trắng và quần đồng phục đen, nghiêng người tựa vào cửa cuốn của một cửa hàng mặt phố, trong miệng ngậm điếu thuốc, đôi chân dài lười biếng co lại, thần thái ngông cuồng đến cực điểm.
Bọn họ bị Giang Thầm dẫn người chặn đường rồi.
Ba người dừng xe lại, Mạnh Hi có chút căng thẳng ghé sát Ngôn Phi: "Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, hay là chạy đi?"
Ngôn Phi hất cằm về phía cậu ta.
Mạnh Hi nhìn theo hướng cậu chỉ, bên cạnh đỗ mấy chiếc Harley, cho dù bọn họ có đạp gãy chân cũng không chạy nổi người ta.
"Vậy tôi gọi điện gọi người." Mạnh Hi lại nghĩ ra chủ ý khác.
Ngôn Phi có chút kinh ngạc: "Gọi ai? Cậu còn có bạn bè biết đánh nhau à?" Sao cậu không biết nhỉ?
"Gọi cha tôi chứ ai, cha cậu có ở nhà không? Gọi luôn đi." Mạnh Hi thò tay vào túi quần, nắm lấy chiếc Tiểu Linh Thông của mình.
Ngôn Phi: "..."
Nhân tài.
Mạnh Hi, cậu đúng là nhân tài.
Trước đây tôi xem thường cậu rồi, phải gọi cậu một tiếng anh Hi mới đúng.
.
Lời tác giả:
Ngôn Phi: Cửa sau đâu phải muốn vào là vào được.
Giang Thầm: Chuyện sớm muộn thôi, không chỉ vào được bằng cửa sau, tôi còn ra vào liên tục nữa kìa.