Công Chúa Xin Hãy Chịu Trách Nhiệm

Chương 7

17

 

Sang thu, tin đồn về việc điều động quan lại trong kinh thành ngày một dồn dập.

 

Những người cùng khoa với Lục Nguyên Hối nhận được thiệp thăng chức gửi tới tấp vào phủ như bông tuyết.

 

Hôm nay người này bày tiệc, ngày mai người kia ăn mừng, ta và Lục Nguyên Hối không tránh khỏi việc phải chạy đôn chạy đáo hết tiệc này đến tiệc khác.

 

Trên bàn tiệc náo nhiệt, chén thù chén tạc, mặt ai nấy đều hớn hở đỏ bừng.

 

Cái vị mới thăng chức Thị độc ở Hàn lâm viện kia cứ nắm tay Lục Nguyên Hối hàn huyên mãi, từ chuyện thi cử năm xưa đến hoài bão hiện tại.

 

Cuối cùng, hắn vỗ mạnh lên vai hắn, một tiếng thở dài nghẹn lại nơi cổ họng, chẳng thốt nên lời.

 

"Lục huynh giờ đây... cũng tốt, thật sự rất tốt."

 

"Có thể cưới được Công chúa, đúng là phúc khí của Lục huynh."

 

Lời nói thì hoa mỹ, nhưng ánh mắt lướt qua lại mang theo chút tiếc nuối, pha lẫn vài phần ý vị khác.

 

Cứ như đang nhìn một bình ngọc quý được trưng trong tủ kính, đẹp thì đẹp thật, nhưng đã bám bụi, chẳng còn giá trị sử dụng.

 

Ta quay đầu nhìn Lục Nguyên Hối, thấy hắn đang chuyên tâm bóc tôm cho mình.

 

Trên bàn tiệc ồn ào, tiếng chúc tụng, cười nói lẫn lộn vào nhau.

 

Hắn chẳng buồn để ý đến ai, cứ cúi đầu, tay khéo léo bóc vỏ tôm, xoay nhẹ một cái là thịt tôm nguyên vẹn rơi vào đĩa của ta.

 

Bên cạnh đĩa đã chất thành một chồng bảy tám con trắng nõn.

 

Hắn bóc một cách tỉ mỉ, ngay cả khi đầu ngón tay dính dầu mỡ cũng chẳng hề bận tâm.

 

Ta nhìn đôi bàn tay ấy.

 

- Đôi bàn tay này đáng lẽ phải cầm bút phê tấu chương, viết ra những áng văn chương gấm vóc.

 

Mà giờ đây lại ở chỗ này, bóc tôm cho ta.

 

Lẽ ra ta phải thấy đắc ý mới đúng.

 

Nhưng chẳng hiểu sao ta lại không đắc ý nổi.

 

Trên xe ngựa lúc ra về, ta cứ im lặng mãi.

 

Lục Nguyên Hối cũng lặng lẽ ngồi bên cạnh.

 

Khi gần đến cổng phủ, ta đột nhiên lên tiếng: "Lục Nguyên Hối, làm Phò mã, ngươi có hối hận không?"

 

Hắn sững người, quay sang nhìn ta.

 

Ánh mắt hắn thoạt đầu là ngơ ngác, sau đó bỗng thắt lại, đôi môi mím chặt: "Điện hạ... hối hận rồi sao?"

 

Không đợi ta trả lời, hắn nói dồn dập hơn, cứ như muốn chặn đứng lời ta định nói:

 

"Hối hận cũng không được. Trong vòng ba năm không được hòa ly hay bỏ chồng, đó là điều đã ghi rõ trong thánh chỉ rồi."

 

"..."

 

Chút tâm trạng buồn sầu vẩn vơ của ta bỗng chốc bị hắn đánh tan tác.

 

"Ai nói ta hối hận?" Ta lườm hắn, "Người ta đang hỏi là ngươi kia mà!"

 

Hắn ngẩn ra, chớp mắt một cái: "Thần thì có gì để hối hận?"

 

"Mười mấy năm đèn sách khổ cực, ngay cả Trạng nguyên cũng đã đỗ rồi." Ta nhìn hắn, "Tiền đồ, hoài bão, hắn đều không cần nữa sao?"

 

"Không hối hận." Hắn nói.

 

Ta không tin lắm: "Thật sự không hối hận chứ?"

 

"Không hối hận."

 

"Sau này cũng không hối hận?"

 

"Sẽ không."

 

Hắn trả lời quá dứt khoát, khiến ta lại càng thấy nghi ngờ.

 

 

Đang định hỏi dồn thêm vài câu, lại thấy hắn đột nhiên ngẩng mặt lên.

 

Vành tai lan rộng một tầng đỏ nhạt, nhưng ánh mắt lại nhìn ta chằm chằm đầy kiên định.

 

Giống như vừa hạ quyết tâm lớn lắm.

 

"Thần đi thi, làm quan, đỗ Trạng nguyên..." Yết hầu hắn khẽ lay động, giọng nói tuy thấp đi nhưng lại vô cùng rõ ràng, "Đều là vì muốn được ở gần Điện hạ hơn một chút."

 

Ta lập tức ngây người tại chỗ.

 

"... Cái gì?"

 

Hắn không lặp lại nữa, chỉ mím môi nhìn ta.

 

Ánh đèn lồng bên ngoài lướt qua gò má, vệt đỏ từ vành tai lan dần xuống cổ hắn.

 

Đầu óc ta ong ong, mãi một lúc sau mới tìm lại được giọng nói của mình: "... Trước đây hai ta đã từng gặp nhau sao?"

 

Hắn vẫn im lặng không đáp.

 

"Sao thế," ta ghé sát lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang né tránh kia, "Lúc đó... ta đánh ngươi à?"

 

- Hồi nhỏ ta vốn chẳng phải kiểu người hiền lành đức độ gì cho cam, đến mức để người ta phải nhớ nhung cả đời.

 

Nghĩ đi nghĩ lại, khả năng kết oán còn cao hơn là kết duyên.

 

Nhưng ta có nghĩ nát óc cũng không nhớ ra mình đã đánh hắn ở đâu.

 

Lục Nguyên Hối là người vùng Lang Nha, hồi nhỏ ta tuy có theo phụ mẫu đi tuần thú Thanh Châu, nhưng chưa từng đặt chân đến Lang Nha bao giờ.

 

"Chuyện từ bao giờ?" Ta truy hỏi, "Ở đâu? Ta đã làm gì ngươi?"

 

Hắn vẫn không nói.

 

Hắn chỉ quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào tấm rèm xe đang đung đưa, khóe môi mím chặt.

 

Trông hắn cứ như đang giấu một bí mật động trời, đã kìm nén bấy lâu nay, giờ vừa mới hé lộ một chút lại chẳng biết phải giãi bày thế nào cho hết.

 

Ta cứ thế nhìn chằm chằm vào hắn suốt dọc đường.

 

Nhìn từ trên xe cho đến trước cửa phủ, rồi từ lúc xuống xe vào đến hành lang.

 

Những lời muốn hỏi cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi, nhưng khi nhìn vào gương mặt nghiêng càng lúc càng thanh tú dưới ánh đèn lồng của hắn...

 

Nhìn hàng lông mi khẽ run rẩy ấy... ta bỗng nhiên quên mất mình định hỏi gì.

 

... Gương mặt này, quả thực rất đẹp.

 

Sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng, đường xương hàm sắc sảo và gọn gàng.

 

Lớp y phục phác họa lên đường nét bả vai và tấm lưng, tuy thanh mảnh nhưng lại rất vững chãi.

 

Lúc bước đi, vạt áo khẽ chuyển động, trong vẻ đoan chính ấy lại toát ra một sức hút đầy mê hoặc đến lạ lùng.

 

Ta bị vẻ đẹp này mê hoặc mất một giây, đến khi định thần lại thì đã kéo phắt hắn vào trong phòng.

 

"Rầm" một tiếng, cửa phòng đóng sầm lại.

 

Lục Nguyên Hối còn chưa kịp đứng vững, ta đã đưa tay tháo thắt lưng của hắn.

 

Hắn hoàn toàn ngây người, theo bản năng giữ lấy tay ta:

 

"Điện hạ? Đang giữa ban ngày ban mặt..."

 

"Ít nói nhảm thôi."

 

Tay ta không ngừng nghỉ, áo khoác, trung y, áo lót... từng cái một lần lượt bị lột xuống.

 

Lúc đầu hắn còn cứng đờ, vành tai đỏ như sắp rỉ m.á.u, bị ta lườm cho hai cái, hắn mới dần dần thả lỏng.

 

Nửa đẩy nửa mời, hắn đành để mặc ta l*t s*ch sành sanh.

 

18

 

Lục Nguyên Hối người này, ở trên giường đúng là rất biết giả vờ.

 

Rõ ràng tai đã đỏ lựng, hơi thở dồn dập hơn bất cứ ai, nhưng cứ phải mím môi, nén giọng nói mấy câu không hợp quy củ.

 

Nhưng tay hắn lại siết chặt cổ tay ta, đầu ngón tay lún sâu vào da thịt, nhất quyết không buông.

 

Tính hắn vốn là vậy.

 

Muốn được hôn, được ôm, được dỗ dành nhưng tuyệt nhiên chẳng bao giờ mở miệng cầu xin.

 

Chỉ dùng đôi mắt trong veo ấy nhìn ta, vành mắt ửng hồng, trông như thể vừa phải chịu nỗi uất ức tày trời.

 

Nếu ta không thèm để ý, hắn sẽ lẳng lặng rúc vào lòng ta, những sợi tóc lướt qua cằm, ngứa ngáy vô cùng.

 

Nếu ta vẫn không động đậy, hắn sẽ khẽ thở dài một tiếng, rồi quay lưng lại - đợi người ta chủ động xoay người mình lại.

 

Hắn cần được dỗ dành.

 

Phải xoa xoa gáy hắn rồi bảo "được rồi, được rồi", phải xoay người hắn lại rồi ôm thật chặt vào lòng.

 

Lúc này hắn mới chịu thả lỏng, vùi mặt vào hõm vai ta, vòng tay ôm lại, siết thật chặt.

 

Xong việc, ta mệt đến mức mi mắt cũng chẳng nhấc lên nổi, vơ đại chiếc chăn quấn quanh mình rồi định đi ngủ.

 

Nhưng hắn lại chậm rãi dán sát tới, cánh tay vòng qua eo ta, trán khẽ tựa vào gáy ta.

 

"Điện hạ." Hắn khẽ gọi.

 

Ta không đáp lời.

 

Hắn lại gọi thêm một tiếng nữa, hơi thở phả vào da thịt khiến ta thấy nhồn nhột.

 

"... Triệu Trường Doanh."