Công Chúa Xin Hãy Chịu Trách Nhiệm

Chương 5

Lại nữa rồi.

 

Cái bài giảng đạo "tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ" đó cứ thao thao bất tuyệt như tụng kinh vậy.

 

Nhưng thật là trùng hợp.

 

Hắn giỏi nói đạo lý, còn ta thì giỏi động tay động chân.

 

"Thánh nhân có câu -- ây, đừng kéo! ... Đây là quan phục! Điện hạ!"

 

Ta mặc kệ là quan phục hay thường phục, đã túm được là không buông.

 

Hắn muốn rút ra, ta thì kéo lại, hai người cứ thế xoay vòng vòng giữa sân.

 

Ta dồn hết sức bình sinh kéo mạnh một cái --

 

Một tiếng "xoẹt" vang lên, cổ áo quan phục của hắn bị xé rách đến tận vai.

 

Nửa phần xương quai xanh lộ ra rõ mồn một, trắng đến lóa mắt dưới ánh nắng ban chiều.

 

Cả hai chúng ta đều sững sờ.

 

Lục Nguyên Hối phản ứng trước, mặt hắn "xoạt" một cái trắng bệch.

 

Rồi lại "vèo" một cái đỏ rực, cuối cùng xanh trắng đan xen, trông chẳng khác nào bảng pha màu.

 

Hắn vội vàng đưa tay che vai, các đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch.

 

Hắn ngẩng đầu lườm ta một cái -- ánh mắt đó cực kỳ phức tạp, có sự thẹn thùng phẫn nộ xen lẫn chút gì đó khác mà ta nhìn không rõ.

 

Rồi hắn xoay người bỏ đi.

 

Bước chân vừa nhanh vừa nặng nề, tà áo quan phục như muốn bay lên.

 

Ta ở phía sau đuổi theo gọi với lên:

 

"Được rồi được rồi, đừng giận nữa! Ta đền cho ngươi mười bộ! Hai mươi bộ cũng được!"

 

Hắn không thèm ngoảnh đầu lại, bịt chặt cổ áo rẽ qua hành lang, biến mất tăm.

 

12

 

Sán Đường Trai thực chất là do Từ Tam âm thầm mở.

 

Trước đây mọi người đều nhắm mắt cho qua, chỉ có tên Lục Nguyên Hối cứng nhắc này là đem mọi chuyện phơi bày ra ánh sáng.

 

Ta phải can thiệp một tay, chuyển từ đóng cửa tiệm thành phạt tiền.

 

Lục Nguyên Hối biết chuyện, sa sầm mặt mày đến tìm ta.

 

Hai đứa ta cãi nhau một trận nảy lửa trong thư phòng.

 

Hắn nói ta vì riêng tư mà làm trái pháp luật, dung túng cho những thứ đồi trụy lưu truyền.

 

Nghe thấy thế, ta tức đ.i.ê.n người.

 

"Ta không hiểu chuyện? Lục Nguyên Hối, cả triều văn võ chỉ có mình ngươi là thanh cao chắc! Sán Đường Trai mở cửa ba năm nay, thuế phí nộp không thiếu một xu, các cửa quan cần lo liệu cũng đã lo liệu đủ cả --"

 

"Trước đây sao không thấy ai đi tra xét? Ngươi tưởng chỉ mình ngươi có mắt chắc? Cứ hễ tân quan nhậm chức là lại đốt lửa, mà lửa lại đốt đúng vào đầu tỷ muội của ta!"

 

Hắn đứng thẳng người, giọng nói lạnh lùng: "Quy củ chính là quy củ. Hành động này của Điện hạ có khác gì bọn sâu mọt đục khoét triều đình?"

 

Ta tức quá hóa cười.

 

"Đúng, ta chính là sâu mọt, cả nhà ta đều là sâu mọt! Chỉ có Lục trạng nguyên ngươi là băng thanh ngọc khiết, mắt không chịu được một hạt cát."

 

"Vậy thì ban đầu ngươi đừng có đồng ý cưới ta làm gì! Để mình bị trói buộc cả đời với một con 'sâu mọt', chắc ngươi thấy uất ức lắm đúng không?"

 

Hắn bị ta nói cho nghẹn họng, lồng ngực phập phồng, hốc mắt thậm chí còn đỏ lên.

 

Cuối cùng hắn phất tay áo, bỏ đi.

 

Ta cũng lười chẳng buồn đuổi theo.

 

Thích dỗi thì cứ dỗi, ai thèm chiều.

 

Thế là cuộc chiến tranh lạnh này kéo dài mãi cho đến tận ngày thành thân.

 

Trong thời gian đó, hắn có gửi bánh ngọt sang ba lần, nhưng đều bị ta trả về nguyên vẹn.

 

Lần thứ tư hắn đích thân tới, đứng ngoài cổng viện suốt nửa canh giờ, ta cũng không cho vào.

 

Nghi lễ rườm rà khiến người ta mệt rã rời.

 

Đêm đến khi tiệc tan, ta đã hơi say, được bọn Từ Tam cười đùa hớn hở vây quanh đưa về phòng tân hôn.

 

"Náo động phòng thôi! Không thể dễ dàng tha cho trạng nguyên lang được!"

 

Một đám người chen chúc trước cửa, ta giơ tay đẩy cửa phòng ra --

 

Chỉ nhìn thoáng qua một cái.

 

Ta "rầm" một tiếng, đóng sập cửa lại.

 

"Triệu Trường Doanh! Muội gặp ma hả?"

 

"..."

 

Ta hít sâu mấy hơi mới quay đầu lại quát bọn họ: "... Về hết đi! Ngày mai hãy náo!"

 

Không đợi bọn họ kịp trêu chọc, ta hé cửa lách người thật nhanh vào trong, rồi tiện tay chốt cửa lại luôn.

 

13

 

Ánh nến khẽ chao nghiêng.

 

Lục Nguyên Hối đang quỳ ngồi trên sập, bộ hỷ phục đỏ rực đã được cởi ra, xếp ngay ngắn vuông vức đặt bên gối.

 

Còn trên người hắn-

 

Chẳng một mảnh vải che thân.

 

Không chỉ không mặc y phục, hắn còn dùng loại dây thừng đỏ kia quấn vài vòng quanh người mình.

 

Sợi dây đi xéo từ bả vai vòng qua hông, thắt một nút lệch ở trước ngực. Sợi dây đỏ rực làm nổi bật làn da trắng đến lóa mắt.

 

Ta đứng ở cửa, cơn say đã vơi đi quá nửa.

 

Ta khô khốc hỏi: "... Ngươi, ngươi đang diễn trò gì vậy?"

 

Ánh mắt Lục Nguyên Hối thoáng chút dao động, rồi lại cố gắng định thần, nhìn chằm chằm vào mặt ta.

 

Giọng nói nhỏ nhẹ: "... Muốn làm Điện hạ vui lòng."

 

Ta đứng yên không động đậy.

 

Hắn đợi một lúc, thấy ta không phản ứng, vành tai liền đỏ bừng, rồi sắc hồng lan dần xuống tận cổ.

 

Kỹ thuật quấn dây đúng là không ra sao, có vài chỗ thắt chặt khiến da thịt ửng đỏ, trông vô cùng nổi bật dưới ánh nến.

 

Ta bước tới, tiếng đế giày nện trên sàn nhà vang lên khe khẽ.

 

Hơi thở của hắn nhẹ bẫng.

 

Ta dừng lại trước mặt hắn, cúi đầu nhìn.

 

 

Gương mặt này đúng thật là rất đẹp.

 

Đôi mắt thanh tú, sống mũi cao thẳng, đôi môi mím chặt, ánh nến hắt lên mặt tạo thành những khoảng bóng đổ nhàn nhạt.

 

Xương quai xanh rõ rệt, bên dưới là v*m ng*c săn chắc, sợi dây đỏ vắt ngang lún sâu vào da thịt một chút.

 

Xuống chút nữa là vòng eo thon gọn, cơ bụng săn chắc lấp ló trong bóng tối.

 

Ta chăm chú nhìn một hồi.

 

Sau đó ta đưa tay ra, chạm nhẹ vào nút thắt dây kia.

 

Toàn thân Lục Nguyên Hối cứng đờ.

 

Nút thắt bị buộc chếc cứng, ta cúi đầu gỡ, đầu ngón tay vô tình lướt qua da thịt hắn, nóng hổi.

 

Mất chút sức lực mới gỡ được vòng đầu tiên.

 

Sợi dây đỏ lỏng ra, để lại một vết hằn rõ rệt trên cơ thể hắn, rìa vết hằn hơi ửng đỏ, tựa như vết vạch trên nền tuyết trắng.

 

Ta từng vòng từng vòng tháo xuống.

 

Dây thừng quấn khá loạn, có lẽ lúc tự trói mình hắn đã hoảng hốt nên quấn chồng lên nhau mấy tầng.

 

"Ngươi thắt chặt thế này làm gì, không đau sao?"

 

Lục Nguyên Hối không nói lời nào.

 

Ta tháo rất chậm.

 

Có một loại ảo giác như đang bóc một món quà.

 

Đến cuối cùng, toàn bộ sợi dây đều nằm trong tay ta.

 

Trên người hắn chỉ còn lại những vết hằn đỏ đan xen, in sâu mờ nhạt.

 

Dưới ánh nến, trông thật diễm lệ và mê hoặc.

 

Ta ngước mắt nhìn hắn.

 

Ánh mắt Lục Nguyên Hối si mê, như phủ một lớp sương nước, mềm mại đến không tưởng.

 

Ánh nến nhảy múa trong con ngươi hắn, chỉ phản chiếu hình bóng nhỏ bé của ta.

 

Hắn thả lỏng toàn thân, sống lưng mềm xuống, không còn là cây tùng thẳng tắp như mọi ngày nữa.

 

Ta bỗng nhớ tới chú c.h.ó nhỏ ta từng nuôi lúc bé-

 

Bị đánh cũng không dám sủa, chỉ dám rúc vào một góc.

 

Đợi đến khi ngươi đưa tay xoa đầu, nó mới từng chút, từng chút lật bụng ra cho ngươi v**t v*.

 

Lục Nguyên Hối bây giờ chính là như vậy.

 

Hơi thở hắn nhẹ nhàng, đuôi mắt ửng hồng, ánh mắt dán chặt vào mặt ta không nỡ rời.

 

Giống như đang nhìn một món bảo vật vừa mất đi nay tìm lại được, lại giống như đang xác nhận đây không phải là một giấc mơ.

 

Đầu ngón tay ta chạm nhẹ vào trái tim hắn.

 

Hắn run lên một cái nhưng không tránh né.

 

Dưới lòng bàn tay, nhịp tim hắn vừa dồn dập vừa mạnh mẽ, thình thịch thình thịch như đánh trống.

 

- Dây đã tháo, vỏ cũng đã bóc.

 

Chỉ còn lại một người tr*n tr** cùng trái tim đập quá nhanh này, tất cả đều là của ta rồi.

 

Ta chạm vào vành tai nóng hổi của hắn.

 

Lục Nguyên Hối khẽ chuyển động hầu kết, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng dụi vào lòng bàn tay ta.

 

Một tiếng thở dài khẽ khàng tan vào bóng nến.

 

Giống như người lữ khách đi một quãng đường dài, cuối cùng cũng đã về đến nhà.