Mai Linh đứng giữa cơn mưa, cảm giác lo lắng dâng trào trong lòng. Cô biết rằng không thể để Huyền My tiếp tục thao túng tình hình, và lần này, cô quyết định phải đối đầu. Ngọc Anh cần sự bảo vệ, và Mai Linh sẽ không để bạn mình phải chịu đựng thêm bất kỳ nỗi đau nào nữa.
“Cậu có chắc không?” Hà Vy hỏi, ánh mắt vừa lo lắng vừa ủng hộ. Họ đang ngồi trong quán cà phê, nơi mà không khí đã ngột ngạt bởi sự căng thẳng. “Huyền My không phải là người dễ đối phó đâu.”
“Nhưng nếu không làm gì, cô ấy sẽ tiếp tục làm tổn thương Ngọc Anh,” Mai Linh kiên quyết. “Cậu ấy không xứng đáng với điều đó.”
Hà Vy gật đầu, nhưng trong lòng vẫn lo lắng. Cô biết Huyền My có khả năng thao túng cảm xúc của người khác, và một khi đã bị cuốn vào trò chơi của cô ta, không dễ gì thoát ra.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị,” Hà Vy nói. “Cậu có chắc rằng mình sẽ không bị ảnh hưởng bởi những gì Huyền My nói?”
Mai Linh mỉm cười, ánh mắt kiên định. “Tôi không sợ. Tôi đã nhìn thấy ký ức của cô ấy, và tôi hiểu rằng bên trong Huyền My cũng chỉ là một người đang tìm kiếm sự chấp nhận.”
Khi cả hai rời khỏi quán cà phê, cơn mưa vẫn không ngừng rơi, nhưng với Mai Linh, đó là dấu hiệu của sự can đảm. Cô cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào trong lòng, và điều đó khiến cô cảm thấy tự tin hơn.
Huyền My đứng chờ họ ở một góc công viên, vẻ mặt lạnh lùng và đầy thách thức. “Cuối cùng cũng tìm thấy các cậu,” cô ta nói, giọng điệu mang theo sự kiêu ngạo. “Mình nghe nói các cậu đang tìm cách bảo vệ Ngọc Anh. Thú vị ghê.”
“Chúng tôi không cho phép cậu tiếp tục làm tổn thương Ngọc Anh,” Mai Linh lên tiếng, không hề chùn bước.
“Ôi, thật ngây thơ,” Huyền My cười khẩy. “Các cậu có biết rằng Ngọc Anh đã từng muốn rời bỏ các cậu không? Cô ấy cảm thấy mình không thuộc về nơi này.”
Câu nói của Huyền My như một nhát dao đâm vào lòng Mai Linh và Hà Vy. Ngọc Anh đã từng như vậy ư? Họ không thể tin được. “Cậu đang nói gì?” Hà Vy hỏi, giọng cô run rẩy.
“Cô ấy đã từng nói với tôi, rằng cảm giác cô ấy chỉ là một gánh nặng cho các cậu,” Huyền My tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh. “Có lẽ các cậu nên suy nghĩ lại về tình bạn của mình.”
“Cậu đang cố gắng gây chia rẽ chúng tôi,” Mai Linh nói, nhưng lòng cô đã bắt đầu hoang mang. “Ngọc Anh cần chúng tôi, và tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”
Huyền My bước tới gần, ánh mắt thách thức. “Nhưng tôi lại có một bí mật về Ngọc Anh mà các cậu chưa biết. Nếu muốn biết, hãy đến gặp tôi vào lúc 7 giờ tối nay. Chắc chắn sẽ thú vị hơn nhiều.”
Mai Linh cảm thấy như bị tấn công bởi một cơn sóng mạnh. Cô không thể để Huyền My có sức mạnh thao túng được nữa. “Cậu không thể làm như vậy!” Cô hét lên, nhưng Huyền My đã quay lưng bước đi, để lại một không gian đầy căng thẳng.“Hà Vy, chúng ta phải tìm Ngọc Anh ngay bây giờ,” Mai Linh nói, quyết tâm trong giọng nói.
Hà Vy gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy bất an. “Cậu có nghĩ rằng Huyền My đang nói thật không? Liệu Ngọc Anh có thực sự cảm thấy như vậy?”
“Chúng ta không thể để cô ấy rơi vào tay Huyền My,” Mai Linh đáp, trong lòng dâng trào một nỗi lo lắng. “Nếu có điều gì đó đang đè nén Ngọc Anh, chúng ta phải giúp cô ấy.”
Khi cả hai tìm thấy Ngọc Anh trong công viên, cô đang ngồi trên ghế đá, ánh mắt xa xăm. Những giọt mưa lấm tấm trên gương mặt, như những giọt nước mắt chưa kịp rơi.
“Ngọc Anh!” Mai Linh vội vàng chạy đến, ngồi xuống bên cạnh. “Cậu có ổn không?”
Ngọc Anh ngẩng lên, đôi mắt lấp lánh nước. “Mình… mình không biết nữa. Mình cảm thấy như có một điều gì đó đang đè nén mình, mà mình không thể nói ra.”
“Chúng mình đã nghe thấy điều gì đó từ Huyền My,” Hà Vy nhẹ nhàng nói. “Cô ta nói rằng cậu đã từng muốn rời bỏ chúng mình. Điều đó có đúng không?”
Ngọc Anh im lặng, nhưng không cần nói thêm, mọi thứ đã rõ ràng. Cô cảm thấy như mình đang bị mắc kẹt giữa những mảnh ký ức đau thương và nỗi sợ hãi.
“Cậu không cần phải sợ,” Mai Linh nắm chặt tay Ngọc Anh. “Chúng mình ở đây vì cậu. Chúng mình sẽ không để cậu đi đâu cả.”
“Nhưng nếu như… nếu như mình không đủ tốt?” Ngọc Anh nói, giọng run run.
“Cậu là một phần quan trọng trong cuộc sống của chúng mình,” Hà Vy khẳng định. “Chúng mình không thể thiếu cậu.”
Ngọc Anh nhìn vào mắt cả hai, và trong giây phút ấy, cô cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Nhưng sự nghi ngờ vẫn còn đó, như những bóng ma đang rình rập.
“Chúng ta phải đối mặt với Huyền My,” Mai Linh nói, quyết tâm. “Cậu không đơn độc. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Giữa cơn mưa vẫn rơi, cả ba cô gái đứng đó, lòng đầy lo lắng nhưng cũng đầy hy vọng. Họ biết rằng cuộc đối đầu với Huyền My sẽ không dễ dàng, nhưng tình bạn của họ sẽ là sức mạnh lớn nhất để vượt qua mọi thử thách.
“Đến lúc phải tìm ra sự thật,” Mai Linh thì thầm, và từng giọt mưa như thấu hiểu nỗi lòng họ, hòa quyện vào những ký ức chưa kể.