Cơn Mưa Ký Ức

Chương 14: Bức Tranh Tình Yêu

Hà Vy ngồi trước giá vẽ, màu sắc rực rỡ trải dài trên bảng màu. Cô cầm cọ, lòng tràn đầy cảm xúc, đang cố gắng tạo nên một bức tranh thể hiện tình yêu của mình dành cho Mai Linh. Mỗi nét vẽ như mang theo những kỷ niệm, những giấc mơ và cả những nỗi sợ hãi chưa từng bộc lộ. Cô nhớ lại những lần hai người cùng nhau cười đùa, cùng nhau khám phá những góc phố nhỏ trong thành phố Lưu Ly. Bức tranh dần hình thành, nhưng trong lòng cô lại có một sự bất an.

“Cậu đang vẽ gì vậy?” Ngọc Anh bước vào, ánh mắt tò mò. Cô ngồi xuống bên cạnh, nhìn vào bức tranh đang dần hiện ra. “Đẹp quá!”

“Cảm ơn,” Hà Vy đáp, nhưng ánh mắt cô không rời khỏi bức tranh. “Mình chỉ muốn thể hiện những gì mình cảm nhận về Mai Linh.”

Ngọc Anh gật đầu, rồi lặng lẽ nhìn Hà Vy vẽ. “Mình thấy cậu rất chăm chú. Có vẻ như điều này quan trọng với cậu.”

“Đúng vậy,” Hà Vy thừa nhận, lòng trĩu nặng. “Nhưng mình không chắc liệu Mai Linh có cảm nhận được điều này hay không.”

Khi những nét vẽ cuối cùng được hoàn thiện, bức tranh đã lột tả được vẻ đẹp của tình yêu, nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo sợ về việc bị từ chối. Hà Vy thở dài, đặt cọ xuống và nhìn ra ngoài cửa sổ. Cơn mưa nhẹ bắt đầu rơi, từng giọt nước như những ký ức tuôn trào.

“Cậu có nghĩ rằng chúng ta nên nói chuyện với Mai Linh không?” Ngọc Anh hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng.

“Có lẽ,” Hà Vy đáp, nhưng trong lòng cô lại băn khoăn. “Mình sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi.”

“Nhưng giữ kín sẽ chỉ làm mọi thứ trở nên phức tạp hơn,” Ngọc Anh nói, giọng nhẹ nhàng. “Chúng ta cần phải thành thật với nhau.”

Đúng lúc đó, cửa mở ra, Huyền My bước vào với nụ cười đầy tự tin. Cô ta nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở bức tranh. “Ồ, Hà Vy, cậu đang vẽ gì vậy? Có vẻ như cậu rất chăm chút cho nó.”

“Chỉ là một bức tranh,” Hà Vy đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh. “Cảm ơn cậu đã quan tâm.”

Huyền My tiến lại gần, ánh mắt lấp lánh. “Cậu biết không, mình cũng rất thích nghệ thuật. Có lẽ chúng ta nên tổ chức một buổi triển lãm chung. Một dịp để mọi người thấy tài năng của chúng ta.”

“Cảm ơn, nhưng mình nghĩ mình sẽ tự tổ chức,” Hà Vy nói, cảm giác không thoải mái. Cô cảm nhận được sự cạnh tranh từ Huyền My, như một làn sóng lạnh lẽo ập đến.

“Chà, cậu không cần phải khiêm tốn như vậy,” Huyền My nói, nụ cười vẫn không tắt. “Mọi người đều biết tài năng của cậu, và họ sẽ yêu thích bức tranh này.”“Huyền My,” Ngọc Anh lên tiếng, cố gắng bảo vệ bạn mình. “Cậu không cần phải áp đặt ý kiến của mình lên Hà Vy.”

“Chỉ là mình muốn tốt cho cô ấy thôi,” Huyền My đáp lại, nhưng giọng điệu có phần châm chọc. “Mọi người sẽ không thấy bức tranh nếu không có một sự kiện lớn.”

Hà Vy cảm thấy bực bội. Cô không muốn để Huyền My chi phối cảm xúc của mình. “Mình sẽ tự quyết định chuyện này.”

Huyền My nhướn mày, nhưng rồi lại tỏ ra bình tĩnh. “Tùy cậu. Nhưng mình nghĩ cậu nên cân nhắc lại. Mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nếu có sự hỗ trợ.”

“Cảm ơn, nhưng mình không cần sự hỗ trợ từ cậu,” Hà Vy kiên quyết. “Mình muốn làm điều này theo cách của mình.”

Huyền My nhún vai, nhưng ánh mắt của cô ta chứa đầy sự thách thức. “Rất tốt, Hà Vy. Mình sẽ xem bức tranh này trong triển lãm của cậu.”

Khi Huyền My rời khỏi, không khí trong phòng trở nên nặng nề. Ngọc Anh nhìn Hà Vy, lòng đầy lo lắng. “Cậu có ổn không?”

“Mình không biết nữa,” Hà Vy thở dài. “Cảm giác như Huyền My đang cố gắng chiếm đoạt mọi thứ của mình.”

“Đừng để cô ta làm cậu cảm thấy như vậy,” Ngọc Anh khuyến khích. “Cậu có tài năng, và bức tranh này sẽ nói lên điều đó.”

Hà Vy nhìn vào bức tranh, ánh mắt đầy quyết tâm. “Mình sẽ không để bất kỳ ai ngăn cản mình. Mình sẽ cho Mai Linh thấy những gì mình cảm nhận.”

Cơn mưa bên ngoài vẫn rơi, như một bản nhạc nền cho những suy tư trong lòng họ. Hà Vy cảm thấy mình như đang đứng giữa hai dòng nước, một bên là tình yêu dành cho Mai Linh, bên còn lại là sự cạnh tranh từ Huyền My.

Khi những giọt nước mưa rơi xuống, cô biết rằng sắp tới sẽ có nhiều thử thách. Nhưng cô cũng tin rằng tình yêu và nghệ thuật sẽ dẫn lối cho cô. Sự xuất hiện của Huyền My chỉ làm tăng thêm quyết tâm của Hà Vy, và cô sẵn sàng để đối diện với những gì sắp xảy ra.

“Mai Linh sẽ yêu bức tranh này,” Hà Vy thì thầm với chính mình, ánh mắt bừng sáng. Cô biết rằng hành trình phía trước không dễ dàng, nhưng lòng cô đầy hy vọng. Sự kết nối giữa họ sẽ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và cô sẽ không để bất kỳ ai phá vỡ điều đó.

Khi cơn mưa vẫn tiếp tục, Hà Vy cảm thấy một niềm tin mới trỗi dậy trong lòng. Cô sẽ vẽ lên bức tranh không chỉ từ ký ức mà còn từ trái tim mình. Cô sẽ chứng minh rằng tình yêu có sức mạnh vượt lên mọi rào cản, ngay cả khi mưa đang rơi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn