Cơn Mưa Ký Ức

Chương 12: Tình Bạn Thử Thách

Mưa rơi nhẹ nhàng trên những con phố của thành phố Lưu Ly, mỗi giọt nước mang theo những ký ức mờ nhạt. Mai Linh đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, lòng cô nặng trĩu. Mối quan hệ với Hà Vy đang căng thẳng hơn bao giờ hết. Cô không thể hiểu vì sao Hà Vy lại tỏ ra xa cách, như thể có điều gì đó đang ngăn cản họ.

“Mai Linh!” Giọng nói của Ngọc Anh kéo cô về thực tại. “Cậu có thấy Hà Vy không? Mình không tìm thấy cô ấy.”

Mai Linh quay lại, thấy Ngọc Anh đứng ở cửa, vẻ mặt lo lắng. “Mình cũng không biết. Cô ấy đã ra ngoài từ sáng.”

“Chắc là lại đi tìm cảm hứng cho tranh,” Ngọc Anh nói, nhưng trong ánh mắt cô có điều gì đó không yên.

“Mình nghĩ có thể cậu ấy cần không gian riêng,” Mai Linh đáp, nhưng sự lo lắng trong lòng vẫn không thể nguôi ngoai.

“Mình không hiểu sao mọi chuyện lại trở nên như thế này,” Ngọc Anh thở dài. “Chúng ta từng rất gần gũi mà.”

“Có lẽ chúng ta cần phải nói chuyện với nhau,” Mai Linh gợi ý. “Cả ba người, cùng nhau.”

Ngọc Anh gật đầu, nhưng vẻ mặt cô vẫn còn đầy trăn trở. “Mình sẽ gọi cho Hà Vy.”

Trong khi Ngọc Anh bấm số, Mai Linh cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo cảm giác bất an. Cô không thể shake off cảm giác rằng có điều gì đó lớn hơn đang xảy ra, không chỉ giữa cô và Hà Vy mà còn giữa tất cả họ.

“Chào, Hà Vy! Cậu đang ở đâu?” Ngọc Anh hỏi qua điện thoại. Giọng nói của cô có chút hồi hộp.

“Mình… đang ở quán cà phê cũ, gần công viên,” Hà Vy trả lời, giọng nói có phần trầm lắng.

“Mình và Mai Linh sẽ đến ngay,” Ngọc Anh nói, rồi cúp máy. “Cô ấy ở một mình.”

“Chúng ta đi thôi,” Mai Linh nói, cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng. Cô không biết điều gì đang chờ đợi họ ở đó.

Khi cả hai đến quán cà phê, không khí bên trong khá u ám. Hà Vy ngồi ở góc, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn thấy bạn, cô cố gắng nở một nụ cười, nhưng không giấu nổi nỗi buồn.

“Cậu làm sao vậy?” Mai Linh hỏi, ngồi xuống bên cạnh. “Chúng mình rất lo cho cậu.”

“Không có gì,” Hà Vy lắc đầu, nhưng không thể giấu được sự trĩu nặng trong ánh mắt.

Ngọc Anh nhìn cô, muốn nói điều gì đó nhưng lại chần chừ. “Mọi chuyện không phải lúc nào cũng đơn giản. Nếu cậu cần chúng mình, hãy nói ra nhé.”“Cảm ơn hai cậu,” Hà Vy thở dài. “Mình chỉ cảm thấy như thể mọi thứ đang tuột khỏi tầm kiểm soát.”

“Có phải vì Ngọc Anh không?” Mai Linh hỏi, giọng đầy quan tâm. “Cậu không cần phải ghen tị hay cảm thấy bị bỏ rơi.”

“Đó không phải lý do,” Hà Vy đáp, giọng có phần lạnh lùng. “Mình không ghen tị với ai cả. Mình chỉ cảm thấy… cô đơn.”

Ngọc Anh và Mai Linh nhìn nhau, cùng thấu hiểu rằng có điều gì đó sâu sắc hơn đang diễn ra. “Cậu không cô đơn,” Ngọc Anh nói, giọng nhẹ nhàng. “Chúng mình sẽ luôn ở đây.”

“Mình biết,” Hà Vy ngẩng lên, ánh mắt long lanh. “Nhưng đôi khi cảm giác đó thật mạnh mẽ.”

“Có lẽ chúng ta cần phải cùng nhau đối diện với nó,” Mai Linh đề xuất. “Hãy chia sẻ những điều mà chúng ta đang cảm thấy.”

Hà Vy gật đầu, nhưng sự do dự vẫn hiện rõ trên khuôn mặt cô. “Mình… mình sợ. Sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ sẽ tồi tệ hơn.”

“Không có gì tồi tệ hơn việc giữ nó bên trong,” Mai Linh an ủi. “Cứ từ từ, chúng ta có thể cùng nhau vượt qua.”

Một giọt nước mắt lăn dài trên má Hà Vy. “Mình cảm thấy như thể mình không thể làm gì đúng đắn. Mình không biết phải làm thế nào để kết nối lại với các cậu.”

Ngọc Anh nắm tay Hà Vy, lòng đầy trắc ẩn. “Chúng ta có thể bắt đầu từ việc cùng nhau chia sẻ. Cậu không cần phải một mình.”

Một khoảnh khắc im lặng trôi qua. Hà Vy cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của Ngọc Anh. “Cảm ơn các cậu. Mình cần thời gian.”

“Thời gian không phải là vấn đề. Điều quan trọng là chúng ta luôn ở bên nhau,” Mai Linh nói, ánh mắt tràn đầy hy vọng.

Nhưng ngay khi họ bắt đầu cảm thấy kết nối trở lại, một cơn mưa bất ngờ ập xuống, mạnh mẽ và dữ dội. Những giọt nước rơi vào cửa kính, tạo ra âm thanh rào rào như tiếng gọi mời. Hà Vy nhìn ra ngoài, trong lòng cảm thấy một nỗi lo lắng mới. “Mưa… mưa mang theo ký ức. Liệu có điều gì đang chờ đợi chúng ta bên ngoài không?”

“Mình cảm thấy như có điều gì đó đang đến,” Ngọc Anh nói, trong lòng cô dâng lên một cảm giác kỳ lạ. “Có thể là ký ức mà chúng ta cần đối diện.”

“Chúng ta sẽ không chạy trốn,” Mai Linh kiên quyết. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau.”

Hà Vy gật đầu, nhưng không thể giấu nổi nỗi sợ hãi. Những cơn mưa này, với sức mạnh của ký ức, có thể sẽ mang đến những điều mà họ chưa từng tưởng tượng nổi. Cô cảm thấy như mọi thứ đang ở bờ vực, và không ai trong họ biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn