Elara, Caelum và Morgath đứng trước vùng đất trống, nơi mà những cây cổ thụ từng vươn mình mạnh mẽ giờ chỉ còn lại những gốc cây khô héo, như thể chúng cũng đã từ bỏ hy vọng. Ánh sáng mờ mờ từ lòng đất chiếu rọi lên khuôn mặt họ, tạo nên một bầu không khí nặng nề. Elara cảm nhận được sức mạnh đang âm thầm trỗi dậy, và lòng cô tràn đầy lo lắng.
“Chúng ta cần phải làm gì đó,” Caelum nói, giọng anh chắc nịch nhưng không giấu nổi sự căng thẳng. “Nếu mối đe dọa này thực sự lớn, chúng ta sẽ không thể đối mặt một mình.”
“Cảm giác của ta cho thấy sinh vật này có sức mạnh vượt xa những gì chúng ta từng gặp,” Elara đáp. “Morgath, ngươi có thể cảm nhận được nó không?”
“Ta cảm nhận được,” Morgath thừa nhận, ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc. “Đó là một sức mạnh cổ xưa, đã bị phong ấn lâu rồi. Nếu nó thức tỉnh, mọi thứ sẽ bị hủy diệt.”
“Hãy cho ta biết cách ngăn chặn nó,” Elara nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta không thể để điều này xảy ra.”
Morgath đứng im lặng, suy nghĩ về những gì họ đang phải đối mặt. Hắn đã từng là một phần của rừng, và giờ đây, dù đã trở thành kẻ thù của nó, những ký ức về sức mạnh và vẻ đẹp của thiên nhiên vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí hắn.
“Chúng ta cần phải tìm ra cách tái phong ấn nó,” Morgath nói, cuối cùng cũng lên tiếng. “Nhưng để làm được điều đó, chúng ta sẽ cần sức mạnh của cả ba. Kết nối với sức mạnh của Thần Rừng là điều bắt buộc.”
Elara gật đầu. “Ta có thể cảm nhận được Thần Rừng đang ở gần đây. Chúng ta cần phải khơi dậy sức mạnh của ông ấy. Hãy bắt đầu.”
Họ đứng vòng tròn, tay nắm chặt nhau. Elara bắt đầu tụng những lời thần chú, âm thanh nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ như nước chảy. Caelum và Morgath cũng tham gia, mỗi người đều góp thêm sức mạnh của mình vào lời cầu nguyện.
“Thần Aelion, xin hãy lắng nghe chúng con,” Elara thốt lên, lòng tràn đầy hy vọng. “Chúng con cần sức mạnh của ngài để đối mặt với mối đe dọa này. Xin hãy ban cho chúng con khả năng để bảo vệ rừng.”
Nhưng đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ lòng đất, như thể sức mạnh cổ xưa đang giãy giụa để thoát ra. Ánh sáng từ lòng đất chớp lên mạnh mẽ, và một luồng khí lạnh lẽo tràn ngập không gian. Elara rùng mình, cảm giác như có hàng ngàn ánh mắt đang theo dõi họ.
“Mau lên!” Caelum hét lớn. “Chúng ta phải làm gì đó ngay bây giờ!”
Elara cảm thấy tim mình đập thình thịch. “Hãy tiếp tục!” cô kêu lên. “Đừng để sức mạnh này chi phối!”
Morgath, mặc dù vẫn mang trong mình sự nghi ngờ, nhưng hắn cũng cảm nhận được sức mạnh của Thần Rừng đang chảy qua họ. Hắn bắt đầu thêm vào những câu thần chú của riêng mình, hòa quyện với lời cầu nguyện của Elara.
“Chúng ta phải dồn hết sức mạnh vào đây!” Morgath gầm lên. “Nếu không, tất cả sẽ bị hủy diệt!”
Ánh sáng từ lòng đất càng lúc càng mạnh, tạo nên một vòng tròn rực rỡ quanh họ. Elara cảm nhận được sức mạnh của rừng đang hồi sinh, nhưng nó cũng kéo theo những cơn gió mạnh, như thể thiên nhiên đang nổi giận.
“Đứng vững!” Caelum quát, và họ nắm chặt tay nhau hơn, cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ giữa ba người.
Khi họ tiếp tục tụng kinh, một hình dạng khổng lồ bắt đầu nổi lên từ lòng đất. Đó là một sinh vật cổ đại, mang hình dáng của một con quái vật với cơ thể được cấu thành từ rễ cây, lá và đất. Mắt nó đỏ rực như lửa, và miệng nó mở ra, tạo nên một tiếng gầm vang dội.“Chúng ta không thể để nó thoát ra!” Elara hét lên, cảm thấy sự sợ hãi tràn ngập. “Tiếp tục!”
Morgath gầm gừ, “Ta có thể kêu gọi sức mạnh từ những ký ức cổ xưa trong rừng. Hãy để ta dẫn dắt!”
Hắn bắt đầu tập trung sức mạnh của mình, và những hình ảnh xưa cũ hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại những ngày tháng khi rừng còn tươi tốt, khi Aelion còn mỉm cười với mọi sinh vật. Hắn bắt đầu thốt lên những câu thần chú mạnh mẽ, kết nối với sức mạnh của thiên nhiên.
“Để ta giúp!” Elara nói, và cô cùng Morgath hợp sức, tạo ra một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn. Caelum đứng bên cạnh, bảo vệ họ khỏi những cơn gió dữ dội.
“Chúng ta phải làm cho nó trở về với lòng đất!” Caelum gầm lên, thanh kiếm của anh tỏa ra ánh sáng mạnh mẽ.
Ánh sáng từ vòng tròn ngày càng chói lòa, và sinh vật cổ đại gầm lên, như thể nó đang bị kìm hãm. Những cành cây xung quanh họ bắt đầu rung chuyển, và Elara cảm nhận được sức mạnh của rừng đang ủng hộ họ.
“Đừng từ bỏ!” Elara hét lên, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta có thể làm được!”
Morgath, Caelum và Elara cùng nhau dồn hết sức mạnh, tạo thành một vòng tròn ánh sáng rực rỡ. Sinh vật cổ đại gầm lên một lần nữa, nhưng lần này, nó không thể vượt qua sức mạnh của họ. Ánh sáng từ vòng tròn dần dần bao trùm lấy nó, như thể muốn kéo nó trở lại.
“Chúng ta gần đến rồi!” Caelum kêu lên. “Hãy giữ vững!”
Nhưng ngay khi họ tưởng chừng đã chiến thắng, một tiếng nổ lớn vang lên. Sinh vật cổ đại, với sức mạnh cuối cùng, đã chống lại và thoát ra khỏi vòng tay của họ, tạo ra một cơn sóng chấn động mạnh mẽ.
Elara ngã xuống đất, và mọi thứ xung quanh trở nên tối tăm. Cô cảm thấy mình như đang bị cuốn vào một hố sâu không đáy, và những tiếng gầm gừ của sinh vật cổ đại vang vọng trong tâm trí.
“Mau đứng dậy, Elara!” Caelum kêu gọi, giọng anh đầy lo lắng. “Chúng ta cần ngươi!”
Cô mở mắt, thấy Morgath cũng đang vật lộn với sức mạnh của sinh vật. Họ cần phải khôi phục sức mạnh một lần nữa, nhưng lần này, họ phải tìm ra cách kết hợp tất cả những gì họ có.
“Chúng ta phải làm cho nó thấy lý do để quay về!” Elara thốt lên, ý tưởng lóe lên trong đầu cô. “Nó không chỉ là một sinh vật tàn ác. Nó cũng là một phần của rừng!”
Morgath gật đầu, ánh mắt hắn rực sáng. “Đúng! Chúng ta phải khiến nó hiểu rằng chúng ta không phải là kẻ thù.”
“Hãy gọi tên nó!” Elara kêu lên. “Hãy kết nối với sức mạnh của nó!”
Họ phải làm gì đó trước khi sinh vật cổ đại hoàn toàn thoát ra. Thời gian không còn nhiều, và chỉ có sự hợp tác mới có thể giúp họ vượt qua thử thách này.