Con Ghẻ Của Tôi Trốn Ra Khỏi Sách

Chương 14

Trước
Anh bước tới chỗ tôi, hai tay chống lên tay ghế.

"Anh ghét nghe em gọi anh là anh trai."

Anh đưa tay sờ lên mặt tôi: "Tiểu Tranh, có phải em quên cái gì hay không?"

"..."

"Anh không phải tự mình bỏ nhà đi, mà là bị bố đuổi ra khỏi nhà bởi vì anh... c.ư.ỡ.n.g h.i.ế.p em không thành."

"C-cái gì?"

Kèm theo cơn đau đầu dữ dội, vô số hình ảnh vừa lạ vừa quen mãnh liệt tràn về.

Hai gia đình chúng tôi là hàng xóm.

Hứa Gia Thanh và tôi vẫn luôn học cùng trường, cùng lớp từ mẫu giáo đến trung học.

Anh ấy khiêm tốn, hiền lành, lại là học sinh giỏi, rất được các bạn học chào đón.

Nhất là anh ấy đối với tôi rất tốt.

Khi biết tin anh ấy sẽ trở thành anh trai mình, tôi vui đến mức mất ngủ mấy ngày.

Tôi tưởng anh ấy cũng vui vẻ giống vậy, cho đến khi—

Trong phòng riêng của quán cà phê Internet, anh xé quần áo của tôi, dùng thân hình gầy gò nhưng không yếu ớt đè lên...

Khuôn mặt của thiếu niên dường như cùng người trước mặt chồng lên nhau.

Hứa Gia Thanh cởi cúc áo sơ mi.

"Đừng hy vọng Bùi Tịch sẽ tới cứu em."

"Tên đó không thể tìm tới đây đâu."

"Bây giờ vẫn chưa muộn, Tiểu Tranh, chúng ta sẽ sớm bù đắp những tiếc nuối của năm đó."

Tôi liều mạng lắc đầu.

Nước mắt tràn khắp mặt tôi.

"Không muốn, em cầu xin anh, Hứa Gia Thanh, anh đừng làm như vậy với em, em cầu xin anh!"

"Suỵt-"

Anh bịt miệng tôi lại: "Tiểu Tranh, cuối cùng chúng ta cũng có thể ở bên nhau cả đời."

Tôi dường như lại rơi vào nỗi tuyệt vọng như cũ, dù tôi có giãy giụa hay khóc lóc thế nào cũng không có ai đến cứu.

Nhưng lần này, dường như có chút không giống.

Bùi Tịch xuất hiện.

Anh đá Hứa Gia Thanh một cước bay ra ngoài rồi tiến tới cởi dây, ôm tôi vào lòng.

"Bùi Tịch..."

Tôi rúc vào trong n.g.ự.c anh, lớn tiếng khóc.

Anh nhẹ nhàng vuốt lưng tôi, giọng dịu dàng an ủi tôi, nhưng ánh mắt nhìn Hứa Gia Thanh lại lạnh lùng như sương.

"Động tới người của tôi, đáng c.h.ế.t!"

Bùi Tịch chỉ dùng hai ba chiêu để đ.á.n.h Hứa Gia Thanh nằm bẹp xuống đất, sau lại đá thêm một cước, đá anh ta rơi khỏi tòa nhà.

Đây là tầng ba của một nhà máy bỏ hoang, bên dưới toàn sắt thép, thủy tinh phế phẩm các loại bỏ đi. Nếu rơi xuống chắc chắn phải c.h.ế.t không nghi ngờ.

Vào thời điểm mấu chốt, tôi lao tới bắt lấy tay Hứa Gia Thanh.

Anh ta ngước khuôn mặt đầy m.á.u lên, mỉm cười nhìn tôi: "Tiểu Tranh, em vẫn quan tâm đến anh."

Tôi cũng cười.

"Hứa Gia Thanh, tôi đã cho anh cơ hội rồi."


"Anh hủy hoại tôi một lần còn chưa đủ, còn muốn hủy hoại tôi lần thứ hai."

"Hứa Gia Thanh, anh đi c.h.ế.t đi được không?"

Phòng bệnh trong bệnh viện.

Trên TV tràn ngập tin tức về một ngôi sao điện ảnh nổi tiếng của nước S đã trượt chân ngã c.h.ế.t.

Sau khi cảnh sát hỏi , ghi chép lại rồi rời đi, Bùi Tịch bước vào.

Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt trấn an: "Yên tâm, chỉ là hỏi thăm thôi, anh ứng phó được."

Tôi nắm lấy vạt áo anh, tay vẫn đang run rẩy.

"Bùi Tịch, em đã g.i.ế.t người, em đã g.i.ế.t..."

Bùi Tịch che miệng tôi lại, ôm tôi vào lòng.

"Hắn ta là trượt chân ngã xuống, không liên quan gì tới em. Huống chi, chỉ bằng việc hắn làm như vậy với em, hắn c.h.ế.t ngàn lần vạn lần cũng không đủ."

Tôi ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn anh.

Anh ấy đột nhiên cúi đầu xuống, che phủ môi tôi.

Mùi gỗ linh sam, xúc cảm hơi mát.

Anh ấy hôn tiếp lên tai tôi, hơi thở nóng hổi làm mặt tôi nóng đỏ bừng.

"Tranh Tranh, nhớ kỹ, hắn đáng đời. Cho dù phải có người chịu trách nhiệm về việc này, vậy thì cũng phải là anh."

Sau khi xuất viện, tôi chuyển thẳng đến căn hộ của Bùi Tịch.

Những bức ảnh anh ấy ra vào phòng bệnh của tôi trong bệnh viện đã bị đưa ra ngoài ánh sáng, rất nhanh đã lọt vào top 10 hotsearch, đè xuống tin tức Hứa Gia Thanh ngã c.h.ế.t.

Buổi tối, tôi vùi mình trên ghế sofa xem cuộc phỏng vấn của Bùi Tịch.

Trước ống kính, anh ấy được chải chuốt kỹ càng, ngũ quan tinh xảo, tròng mắt thâm thúy, chẳng qua vẫn như cũ giữ biểu cảm không cho người lạ đến gần, cẩn thận lời nói khi trả lời câu hỏi.

"Gần đây trên mạng rộ lên tin đồn anh đang yêu một người ngoài giới, không biết có phải thật hay không?" Người dẫn chương trình hỏi.

"Không phải yêu."

Bùi Tịch ngước mắt nhìn vào camera: "Tôi muốn cưới cô ấy."

Tôi sững người, quả táo rơi khỏi tay tôi, lăn về phía cửa.

Tôi vội vàng đứng dậy đi nhặt.

Ngay khi cầm được quả táo trên tay, cửa thang máy căn hộ mở ra, người trong camera xuất hiện trước mặt.

Anh ấy ôm bó hoa hồng đỏ tươi trên tay, ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

"Đã xem cuộc phỏng vấn chưa?" Anh hỏi.

Tôi ngơ ngác gật đầu.

"Vây câu trả lời của em là gì?"

Tôi khụt khịt mũi đang bị nghẹt vì xúc động, nói: "Em đồng ý."

(HOÀN)

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Cậu ấm họ Hạ lại đem lòng thích một học sinh nghèo khó.

Cô ta ngồi trước mặt tôi mỉa mai: “Giành người hay làm việc, cậu đều không phải là đối thủ của tôi.”

Tôi nhấc tay, cầm lấy quân cờ đen, ném vào thùng rác, dịu dàng cười với cô ta: “Ván cờ này, cậu thua rồi.”

-----

Sau khi phá sản, bố mẹ đưa tôi đến nhà họ Mạnh, bạn tốt của bọn họ, sau đó t.ự s.át. Sau một đêm, tôi biến thành cô nhi tứ cố vô thân. Sau một đêm, Hạ Nhược Tư trở thành Mạnh Cận. Cha mẹ nuôi không có con cái, dốc tâm dốc sức đối đãi tôi như con ruột.

Năm mười tuổi, tôi tham gia một buổi tiệc, tận mắt thấy bà Hạ và Hạ Thầm được người người tán tụng. Không hổ là nhà họ Hạ, đệ nhất hào môn của Bắc Kinh.

Trong chớp mắt, tôi đã biết được mục tiêu tiếp theo của mình là gì.

Tôi phải gả vào nhà họ Hạ, phải trở thành nữ chủ nhân của họ Hạ.

Từ đó, tôi nghiêm khắc yêu cầu bản thân phải lễ nghĩa ưu nhã, thành tích đứng đầu, đối nhân xử thế hợp lý hợp tình, thậm chí khóe miệng khi cười cũng phải thật hoàn mỹ. Dần dần, tôi trở thành “con nhà người ta” trong miệng các quý phu nhân rảnh rỗi thành Bắc Kinh. Ngay cả nhà họ Hạ cũng bắt đầu chú ý đến tôi, bà Hạ cũng mơ hồ đề cập đến chuyện hôn ước của tôi.