Cha ta sợ người khác không hiểu việc canh lửa nên đã tự mình gác suốt đêm không hề chợp mắt.
Ác tật của Tạ Vãn Ý có thể lây nhiễm, khắp trong phủ chẳng ai dám lại gần.
Cha ta không sợ, đích thân đắp thảo d.ư.ợ.c lên cho Tạ Vãn Ý, cứ cách ba tiếng lại thay thảo d.ư.ợ.c cho nàng ta một lần suốt cả đêm.
May mắn mọi sự thuận lợi, nửa tháng sau, ác tật của Tạ Vãn Ý thế mà lành lặn một cách thần kỳ.
“Quận chúa xin cứ yên tâm, bệnh này nhất định sẽ không tái phát lần nữa.”
Cha ta cam đoan chắc chắn.
Vốn tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, nào ngờ Tạ Vãn Ý căn bản chưa từng nghĩ tới việc để cha ta sống sót rời đi.
Nàng ta sai người bám theo cha ta, dùng loạn đao ch-ém ch-ết, rồi vứt vào bãi tha ma.
Lúc cha ta ch-ết, ông đang nghỉ chân tại nhà một người dân làng, gia đình họ vừa mới sinh một đứa trẻ chưa đầy vài tháng tuổi.
Nhưng những kẻ đó không vì vậy mà buông tha, ngược lại còn g-iết sạch toàn bộ.
Khi tin tức truyền về, nàng ta nói: “Thân phận của bổn Quận chúa vốn dĩ tôn quý, ông ta đã nhìn thấy bộ dạng xấu xí nhất của bổn Quận chúa, nếu như nói ra ngoài thì phải làm sao?”
“Ta còn chưa xuất giá, sao có thể ở cùng một phòng với nam nhân khác chứ?”
Trên thực tế, để tránh miệng lưỡi người đời, khi thay t.h.u.ố.c trên mặt cho Tạ Vãn Ý, cha ta đã mở cửa suốt cả đêm.
Vậy mà nàng ta lại bảo: “Trên thế gian này, chỉ có miệng của người ch-ết mới là kín kẽ nhất.”
3
Cha từ nhỏ đã dạy bảo ta phải làm một người hành y tích đức, ông cả đời lương thiện trung hậu, cuối cùng lại chuốc lấy kết cục ch-ết vô cùng t.h.ả.m khốc.
Ông thường nói: “Chúng ta học được bản lĩnh này thì phải dùng nó để tạo phúc cho bách tính.”
“Bách tính đã giao phó bản thân cho chúng ta, chúng ta nên dốc hết sức mình.”
Năm ông bị Thái phó bắt đi, ta mới lên chín tuổi.
Ta nhờ đi theo vị y sư nhà bên cạnh ra ngoài hái t.h.u.ố.c mà thoát được một kiếp, bọn chúng vì để diệt khẩu đã thiêu rụi toàn bộ nhà ta.
Sau này ta mới biết, ngay từ đầu bọn chúng đã không hề nghĩ tới chuyện để cha ta sống sót trở về.
Đến khi ta tìm được tới bãi tha ma thì đã là chuyện của nửa tháng sau, xác ch-ết ở bãi tha ma quá nhiều, đa phần đều đã không còn nhìn rõ dung mạo.
Ta tìm kiếm suốt một đêm mới phát hiện ra một thanh trâm cài hoa đào từ trong đống quần áo vải thô rách nát vấy m-áu.
Ta nhớ, cha từng bảo, trâm cài hoa đào ở kinh thành nổi tiếng tinh xảo.
Ông vốn dĩ đã hứa với ta sẽ mua nó để làm quà sinh nhật mười tuổi cho ta.
Ta đã nhận được rồi, nhưng lại chẳng phải do đích thân ông trao cho.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Về sau cũng không bao giờ có nữa.
4
Khuôn mặt của Tạ Vãn Ý có điểm kỳ lạ, rõ ràng ta đã dùng t.h.u.ố.c thượng hạng để trị tận gốc cho nàng ta, nhưng mỗi lần bôi t.h.u.ố.c lên mặt nàng ta, ta đều có thể cảm nhận được trên mặt nàng ta ẩn chứa một loại độc tố vô danh.
Nhìn qua là biết đã bị hạ độc suốt nhiều năm, Tạ Vãn Ý vốn tính đa nghi, thế mà lại có kẻ tiếp cận được thân thể nàng ta để hạ độc ròng rã nhiều năm trời.
Cho đến ngày hôm đó, ta tận mắt chứng kiến nàng ta hành hạ một nữ t.ử dưới ánh nắng gay gắt.
Nữ t.ử kia toàn thân ướt đẫm, vừa bị ngâm dưới nước rồi lại bị vớt lên, ép phải quỳ ở hậu viện, hai tay bị trói c.h.ặ.t không thể cử động.
Tạ Vãn Ý tâm trạng vui vẻ đút một quả nho vào miệng, khóe miệng nàng ta cong lên cười ý vị: “Muội muội là đang ghen tị với ta.”
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
“Chẳng lẽ muội muội cũng muốn từ gà rừng hóa thành phượng hoàng tung cánh sao?”
Nàng ta vừa dứt lời, nha hoàn phía sau liền vung dây roi trong tay, quất từng phát từng phát lên người nữ t.ử kia.
Dây roi có gai, chỉ một roi đã khiến m-áu chảy đầm đìa.
Nhưng nữ t.ử kia dường như không hề cảm nhận được, tận sâu trong đáy mắt chẳng có lấy một chút gợn sóng.
Ta bước lại gần nhìn kỹ, đó là một khuôn mặt còn kiều diễm hơn cả Tạ Vãn Ý, đôi mắt trong veo như làn nước thu, ánh nhìn duyên dáng ngập tràn linh khí, cho dù bị tàn phá thành bộ dạng này cũng không hề giảm đi một phần mười sắc đẹp của nàng ta.
Nàng ta có một đôi mắt tương tự như Tạ Vãn Ý nhưng lại cuốn hút hơn nhiều.
Ta hình như đã hiểu vì sao nàng ta lại để tâm đến khuôn mặt của mình như vậy rồi.
Nàng ta tự cho rằng mọi thứ của mình đều là tốt nhất, thế nhưng lại có một muội muội dung mạo tuyệt mỹ đến nhường này.
Chuyện kỳ lạ này người ngoài chưa từng hay biết.
“Mùi vị bị hủy hoại khuôn mặt không dễ chịu đâu nhỉ, tốt nhất là ngươi nên g-iết ch-ết ta đi.”
“Bằng không chỉ cần ta còn sống, sớm muộn gì cũng có một ngày ngươi sẽ tự tay hủy đi khuôn mặt đó của mình.”
Tạ Vãn Ý như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ.
“G-iết ngươi sao, ta làm sao nỡ chứ.”
Người kia không lên tiếng, còn hạ nhân đã thuần thục bóp c.h.ặ.t miệng nàng ta lại.
“Quận chúa, nàng ta lại muốn tự vẫn.”
Tạ Vãn Ý cười lớn hơn nữa: “Trông chừng cho kỹ vào, ta làm sao nỡ để muội muội của ta ch-ết được.”
“Bịt miệng nàng ta lại cho ta, đ.á.n.h, đ.á.n.h mạnh vào, giữ lại một hơi tàn là đủ rồi.”
“Đi lấy loại t.h.u.ố.c mạnh nhất cho ta, đem độc d.ư.ợ.c rải hết lên dây roi, sau đó quất thật mạnh vào vết thương. Đánh xong thì vứt nàng ta vào căn phòng đó cho ta.”
Ác tật của Tạ Vãn Ý có thể lây nhiễm, khắp trong phủ chẳng ai dám lại gần.
Cha ta không sợ, đích thân đắp thảo d.ư.ợ.c lên cho Tạ Vãn Ý, cứ cách ba tiếng lại thay thảo d.ư.ợ.c cho nàng ta một lần suốt cả đêm.
May mắn mọi sự thuận lợi, nửa tháng sau, ác tật của Tạ Vãn Ý thế mà lành lặn một cách thần kỳ.
“Quận chúa xin cứ yên tâm, bệnh này nhất định sẽ không tái phát lần nữa.”
Cha ta cam đoan chắc chắn.
Vốn tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, nào ngờ Tạ Vãn Ý căn bản chưa từng nghĩ tới việc để cha ta sống sót rời đi.
Nàng ta sai người bám theo cha ta, dùng loạn đao ch-ém ch-ết, rồi vứt vào bãi tha ma.
Lúc cha ta ch-ết, ông đang nghỉ chân tại nhà một người dân làng, gia đình họ vừa mới sinh một đứa trẻ chưa đầy vài tháng tuổi.
Nhưng những kẻ đó không vì vậy mà buông tha, ngược lại còn g-iết sạch toàn bộ.
Khi tin tức truyền về, nàng ta nói: “Thân phận của bổn Quận chúa vốn dĩ tôn quý, ông ta đã nhìn thấy bộ dạng xấu xí nhất của bổn Quận chúa, nếu như nói ra ngoài thì phải làm sao?”
“Ta còn chưa xuất giá, sao có thể ở cùng một phòng với nam nhân khác chứ?”
Trên thực tế, để tránh miệng lưỡi người đời, khi thay t.h.u.ố.c trên mặt cho Tạ Vãn Ý, cha ta đã mở cửa suốt cả đêm.
Vậy mà nàng ta lại bảo: “Trên thế gian này, chỉ có miệng của người ch-ết mới là kín kẽ nhất.”
3
Cha từ nhỏ đã dạy bảo ta phải làm một người hành y tích đức, ông cả đời lương thiện trung hậu, cuối cùng lại chuốc lấy kết cục ch-ết vô cùng t.h.ả.m khốc.
Ông thường nói: “Chúng ta học được bản lĩnh này thì phải dùng nó để tạo phúc cho bách tính.”
“Bách tính đã giao phó bản thân cho chúng ta, chúng ta nên dốc hết sức mình.”
Năm ông bị Thái phó bắt đi, ta mới lên chín tuổi.
Ta nhờ đi theo vị y sư nhà bên cạnh ra ngoài hái t.h.u.ố.c mà thoát được một kiếp, bọn chúng vì để diệt khẩu đã thiêu rụi toàn bộ nhà ta.
Sau này ta mới biết, ngay từ đầu bọn chúng đã không hề nghĩ tới chuyện để cha ta sống sót trở về.
Đến khi ta tìm được tới bãi tha ma thì đã là chuyện của nửa tháng sau, xác ch-ết ở bãi tha ma quá nhiều, đa phần đều đã không còn nhìn rõ dung mạo.
Ta tìm kiếm suốt một đêm mới phát hiện ra một thanh trâm cài hoa đào từ trong đống quần áo vải thô rách nát vấy m-áu.
Ta nhớ, cha từng bảo, trâm cài hoa đào ở kinh thành nổi tiếng tinh xảo.
Ông vốn dĩ đã hứa với ta sẽ mua nó để làm quà sinh nhật mười tuổi cho ta.
Ta đã nhận được rồi, nhưng lại chẳng phải do đích thân ông trao cho.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Về sau cũng không bao giờ có nữa.
4
Khuôn mặt của Tạ Vãn Ý có điểm kỳ lạ, rõ ràng ta đã dùng t.h.u.ố.c thượng hạng để trị tận gốc cho nàng ta, nhưng mỗi lần bôi t.h.u.ố.c lên mặt nàng ta, ta đều có thể cảm nhận được trên mặt nàng ta ẩn chứa một loại độc tố vô danh.
Nhìn qua là biết đã bị hạ độc suốt nhiều năm, Tạ Vãn Ý vốn tính đa nghi, thế mà lại có kẻ tiếp cận được thân thể nàng ta để hạ độc ròng rã nhiều năm trời.
Cho đến ngày hôm đó, ta tận mắt chứng kiến nàng ta hành hạ một nữ t.ử dưới ánh nắng gay gắt.
Nữ t.ử kia toàn thân ướt đẫm, vừa bị ngâm dưới nước rồi lại bị vớt lên, ép phải quỳ ở hậu viện, hai tay bị trói c.h.ặ.t không thể cử động.
Tạ Vãn Ý tâm trạng vui vẻ đút một quả nho vào miệng, khóe miệng nàng ta cong lên cười ý vị: “Muội muội là đang ghen tị với ta.”
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
“Chẳng lẽ muội muội cũng muốn từ gà rừng hóa thành phượng hoàng tung cánh sao?”
Nàng ta vừa dứt lời, nha hoàn phía sau liền vung dây roi trong tay, quất từng phát từng phát lên người nữ t.ử kia.
Dây roi có gai, chỉ một roi đã khiến m-áu chảy đầm đìa.
Nhưng nữ t.ử kia dường như không hề cảm nhận được, tận sâu trong đáy mắt chẳng có lấy một chút gợn sóng.
Ta bước lại gần nhìn kỹ, đó là một khuôn mặt còn kiều diễm hơn cả Tạ Vãn Ý, đôi mắt trong veo như làn nước thu, ánh nhìn duyên dáng ngập tràn linh khí, cho dù bị tàn phá thành bộ dạng này cũng không hề giảm đi một phần mười sắc đẹp của nàng ta.
Nàng ta có một đôi mắt tương tự như Tạ Vãn Ý nhưng lại cuốn hút hơn nhiều.
Ta hình như đã hiểu vì sao nàng ta lại để tâm đến khuôn mặt của mình như vậy rồi.
Nàng ta tự cho rằng mọi thứ của mình đều là tốt nhất, thế nhưng lại có một muội muội dung mạo tuyệt mỹ đến nhường này.
Chuyện kỳ lạ này người ngoài chưa từng hay biết.
“Mùi vị bị hủy hoại khuôn mặt không dễ chịu đâu nhỉ, tốt nhất là ngươi nên g-iết ch-ết ta đi.”
“Bằng không chỉ cần ta còn sống, sớm muộn gì cũng có một ngày ngươi sẽ tự tay hủy đi khuôn mặt đó của mình.”
Tạ Vãn Ý như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ.
“G-iết ngươi sao, ta làm sao nỡ chứ.”
Người kia không lên tiếng, còn hạ nhân đã thuần thục bóp c.h.ặ.t miệng nàng ta lại.
“Quận chúa, nàng ta lại muốn tự vẫn.”
Tạ Vãn Ý cười lớn hơn nữa: “Trông chừng cho kỹ vào, ta làm sao nỡ để muội muội của ta ch-ết được.”
“Bịt miệng nàng ta lại cho ta, đ.á.n.h, đ.á.n.h mạnh vào, giữ lại một hơi tàn là đủ rồi.”
“Đi lấy loại t.h.u.ố.c mạnh nhất cho ta, đem độc d.ư.ợ.c rải hết lên dây roi, sau đó quất thật mạnh vào vết thương. Đánh xong thì vứt nàng ta vào căn phòng đó cho ta.”