Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương 66

Làm nên tên tuổi (ba)

“Tống Hoa Chương? Ngưỡng mộ đã lâu.”

Trong phòng hiệu trưởng tại trường hàm thụ của Khương Ngọc chỉ có Vu Mạn Di và Khương Ngọc. Mỗi sáng cuối tuần, Khương Ngọc lại xem tranh và hướng dẫn cho Vu Mạn Di, Vu Mạn Di vừa gõ cửa, Khương Ngọc đã dừng phê duyệt tài liệu trong trường, sau đó ngồi xuống sofa cùng cô.

Nhưng cái mà Vu Mạn Di lấy từ trong túi ra không chỉ có bài tập của tuần này mà còn có thiệp mời của Tống Hoa Chương.

Tống Hoa Chương nói Khương Ngọc “tiếng tăm lẫy lừng”, Khương Ngọc cũng “ngưỡng mộ đã lâu” Tống Hoa Chương. Vu Mạn Di ngồi trên ghế sofa, nhìn Khương Ngọc mở thiệp mời đọc mấy lần, sau đó lại đặt lên bàn trà, hỏi Vu Mạn Di:

“Sao bà ấy lại nhờ em chuyển thư mời?”

“Bà ấy là cô của bạn em.” Vu Mạn Di nói, “Lúc bạn em dẫn em đến gặp bà ấy, bà ấy đã đưa cho em.”

Khương Ngọc cười: “Bạn sao? Cô đâu có dẫn “bạn” mình đi gặp người lớn trong nhà.”

Khương Ngọc rất ít khi hỏi về chuyện riêng của Vu Mạn Di, lời trêu chọc này thật sự làm cô lúng túng. Cô ấy lại cầm thư mời lên đọc một lát, sau đó đưa vào tay Vu Mạn Di.

“Là một bữa tiệc, vài đồng nghiệp trong ngành xuất bản sẽ đến, cũng là một cơ hội tốt để phát triển mối quan hệ. Cô sẽ tham dự.”

“Vậy em sẽ bảo bạn của em… truyền lời lại.”

Lời trêu chọc của Khương Ngọc làm Vu Mạn Di cảm thấy chữ “bạn” rất khó nói. Cô cúi đầu, lại nghe Khương Ngọc lên tiếng:

“Nếu đã mượn mối quan hệ của em, vậy em đi cùng cô đi.”

“Em sao cô?”

“Trong phòng này còn ai à?”

Khương Ngọc nói xong lời này, bên ngoài có người gọi “hiệu trưởng Khương”. Vu Mạn Di nhìn cô ấy đứng dậy, ánh mắt lại hướng về bàn trà, phát hiện thiệp mời kia thật sự biến thành vé vào cửa, nhẹ nhàng rơi vào tay cô.

“Cô sao?”

Trong ký túc xá của Ban Biên dịch, Vưu Hồng nghe Vu Mạn Di nói chuyện này, gương mặt cô ấy lại lộ ra sự ghen tị đã lâu không thấy. Vu Mạn Di nghĩ Vưu Hồng đúng là ruột để ngoài da, lần nào cô ấy ghen tị thì gương mặt cũng lộ rõ, giống như một kẻ phản diện đơn thuần viết rõ buồn vui trên nét mặt, như vậy thì sao làm chuyện lớn được chứ!

Cô ấy cảm thấy rất khó chấp nhận, dù sao người sáng suốt đều có thể thấy tài năng hội họa của Vu Mạn Di không bằng cô ấy, nhưng lúc nào cô cũng được Khương Ngọc ưu ái, lần trước là được cấp quyền vào thư viện, bây giờ lại có thể dự tiệc với Khương Ngọc.

Người tổ chức bữa tiệc là Tống Hoa Chương, một trong số những người tham dự là Khương Ngọc, thân phận của những người còn lại cũng không thể bị xem thường. Hai người họ đều học ở Thương vụ Ấn thư quán, đương nhiên trong lòng đều biết người có bản lĩnh trên đời này nhiều vô kể, người có mối quan hệ cũng nhiều vô kể, nhưng người vừa có bản lĩnh vừa có mối quan hệ thì vô cùng hiếm thấy.

Nhân tình thế thái kỳ lạ như vậy, rõ ràng đều là những người ngang hàng với nhau, nhưng tầm quan trọng của người đã gặp và người chưa gặp lại khác nhau một trời một vực, người ta luôn cảm thấy tin tưởng người mình đã từng gặp hơn. Đương nhiên mọi sự so sánh đều phải dựa trên thực lực, người chỉ biết ba hoa chích chòe thì đi đâu cũng là trò cười của người khác, người ta nói kém thì phải chăm chỉ luyện tập, đúng là một chân lý bất biến.

“Cô lại tức giận.” Vu Mạn Di nói.

“Tôi không có.”

“Sao cô lại chấp niệm vậy chứ?” Vu Mạn Di hướng dẫn từng bước, “Nếu có cơ hội gì, tôi không xử lý một mình được, chắc chắn tôi sẽ gọi cô đi cùng. Vưu Hồng…”

Cô xoay mặt Vưu Hồng lại.

“Tôi thề.” Một tay Vu Mạn Di giữ mặt của Vưu Hồng, tay kia giơ lên trời, “Tôi không lén lút làm giàu sau lưng cô!”

Vưu Hồng không khỏi cười khẽ một tiếng.

“Là tôi nhỏ nhen.” Cô ấy tự giễu, “Mạn Di, sao cô bao dung với tôi thế? Sao lúc nào cô cũng làm tôi có cảm giác cô đã quen biết tôi từ rất lâu rồi?”

“Đúng là có một người như vậy.” Vu Mạn Di thuận miệng nói, “Năm mười sáu tuổi tôi đã quen biết cô ấy, cô ấy là bạn thân đầu tiên của tôi…”

“Được!” Gương mặt của Vưu Hồng biến sắc, “Cô xem tôi như thế thân của người khác! Ai thèm làm bạn thân thứ hai của cô chứ!”

Cô ấy đột ngột xuống giường, ra khỏi phòng mà không quay đầu lại. Vu Mạn Di ngẩn người, bị Vưu Hồng đột ngột trút giận như vậy, cô cảm thấy rất khó hiểu, đành bất lực giậm chân: “Cô đừng nhỏ nhen như vậy được không…”

Phụ nữ rất khó hiểu, phụ nữ thật khó hiểu, trước có Du Tiểu Thanh đến phòng vẽ vì cô thay vì đi học xóa mù chữ mà hối hận, sau có Vưu Hồng phụng phịu khó chịu vì trước đây cô có Du Tiểu Thanh. Mà Vu Mạn Di dỗ dành phụ nữ vụng về như thường lệ, cô đến gần Vưu Hồng, nói với cô ấy: “Đó chỉ là chị gái trước kia của tôi, bây giờ cô cũng là chị gái tốt của tôi…”

“Rốt cuộc cô có bao nhiêu chị gái tốt, xùy!”

Vu Mạn Di cứ vậy mà bị xùy đến bữa tiệc của Tống Hoa Chương, thật đau lòng.

Cũng may vừa đến cổng biệt thự của Tống Hoa Chương, cô cũng quên đi sự phỉ nhổ của Vưu Hồng. Đây là lần đầu tiên cô tham dự một bữa tiệc như vậy, trong nhà ngoài sân đều nguy nga lộng lẫy, ánh sáng lung linh. Thời tiết đã trở lạnh, Vu Mạn Di khoác chiếc áo khoác màu xanh nhạt bên ngoài bộ sườn xám, cùng Khương Ngọc bước xuống chiếc ô tô đã đón họ, lần thứ hai bước qua cổng biệt thự của Tống Hoa Chương.

Lần đầu Vu Mạn Di nhìn thấy khung cảnh hoành tráng, tuy ngoài mặt không sợ hãi nhưng trong lòng cũng hơi căng thẳng. Cô đưa áo khoác cho gia nhân treo lên, đi cùng Khương Ngọc chưa được mấy bước, dòng người đã tách họ ra, cô đành cầm ly rượu đứng cạnh chiếc bàn dài, cô đơn ăn bánh bướm.

Tống Hoa Chương không nói với cô là Tống Kỳ cũng đến, Tống Kỳ cũng không nói. Cho nên khi nhạc vang lên trên sàn nhảy, tự dưng có người ôm eo cô kéo đến gần, cô không khỏi ngạc nhiên.

“Biết nhảy không?” Tống Kỳ phát hiện bước chân của cô giống hệt như phản xạ có điều kiện.

“Trong nhà xuất bản có dạy khiêu vũ cho mấy buổi dạ hội nghiệp dư…”

“Giả tiên sinh dẫn em đi à?” Tống Kỳ chợt hỏi.

“Không có.” Vu Mạn Di chối bay chối biến, “Em tập với Vưu Hồng, nhưng không quen bước nhảy của nữ.”

Đúng như dự đoán, cô đạp lên chân Tống Kỳ một cái, lại thêm diện tích tiếp xúc của đôi giày cô mang rất nhỏ, cú đạp này rất có lực.

“Anh nhảy theo bước của nữ thì em sẽ không đạp chân anh nữa.” Vu Mạn Di nói.

“Làm vậy sao được!” Tống Kỳ không nhượng bộ chuyện này.

Hai người họ tranh cãi chuyện ai sẽ nhảy theo bước của nữ, cuối cùng đều mệt bở hơi tai. Họ nhảy xong một điệu, gia nhân băng qua dòng người, cúi đầu nói: “Cô Vu, bà Tống và hiệu trưởng Khương mời cô lên lầu hai.”

“Chỉ có tôi sao?” Vu Mạn Di vừa nói vừa liếc mắt nhìn Tống Kỳ.

“Họ không nhắc đến Tống tiên sinh.”

“Nhưng cũng đâu có nói là chúng tôi không thể lên cùng nhau?”

Gia nhân chần chừ: “Vậy thì…”

“Không nhắc đến nghĩa là không cần anh.” Tống Kỳ chợt nói, “Em đi lên một mình mới phải. Cô của anh và giáo viên của em tìm em, chắc chắn sẽ không làm em khổ sở đâu.”

Vu Mạn Di gật đầu, lý trí đồng tình với lời giải thích của Tống Kỳ, nhưng tâm lý lại cảm thấy hơi lạ lẫm. Cô đi từ dinh thự nhà họ Vu đến ngày hôm nay, có khi có Tống Kỳ, có khi không có Tống Kỳ. Nhưng dù là vào những giờ phút không có anh, hành động của cô thường bắt chước hành động trước đó của Tống Kỳ, từng bước rời xa lễ giáo, lần về gốc rễ, tất cả đều bắt đầu từ con thuyền rời khỏi Thiệu Hưng trên dòng kênh đó.

Vu Mạn Di nhìn Tống Kỳ, không biết tại sao cô không thể cất bước rời đi.

“Em nhìn anh như vậy làm gì?” Tống Kỳ cười, “Không phải bình thường cãi nhau với anh, em đều quay đầu rời đi à?”

Cô mặc bộ sườn xám mình tự mua, đeo kẹp tóc và hoa tai mình tự mua, chiếc túi xách đính ngọc trai cũng là cô tự mua, từ trên xuống dưới dường như không liên quan gì đến Tống Kỳ. Cô không nợ anh cái gì, trong túi xách còn có một tờ giấy nợ cô vĩnh viễn giữ bên mình, là lời hứa mãi chưa thực hiện được mà Tống Kỳ nợ cô.

“Vậy anh phải đứng đây chờ em.” Vu Mạn Di nói.

“Được rồi.” Tống Kỳ gật đầu, sắc mặt vẫn thờ ơ như mọi ngày.

“Em nghiêm túc đấy.” Tự dưng Vu Mạn Di rất cố chấp, “Em chưa xuống thì anh không được đi đâu.”

Sự cố chấp của cô làm Tống Kỳ khó xử:

“Đương nhiên anh sẽ đứng đây, anh còn có thể đi đâu chứ? Anh ăn không ngồi rồi, đương nhiên em đi đâu thì anh theo đó, không thì anh đến bữa tiệc này làm gì?”

Anh mà ăn không ngồi rồi cái gì? Lúc nào anh cũng khoác một thân phận khác bên ngoài con người thật của mình, trước đây là sinh viên nghèo, sau này là kỹ sư của công ty Anh Quốc.

“Mồm mép quá, không bao giờ nói thật.”

Vu Mạn Di cố tình nói lời này với Tống Kỳ rồi mới quay đầu rời đi. Bóng lưng cô thướt tha, sườn xám ôm eo tạo nên đường cong tuyệt đẹp, tà áo phủ lên chân, đung đưa theo từng bước cô đi. Lúc gia nhân dẫn cô lên tầng hai, tự dưng cô xoay người lại…

Tiếng cười phát ra. Tống Kỳ cầm ly rượu đứng tại chỗ, bởi vì đã hứa với cô nên không cách nào di chuyển, thân thể anh lắc lư, anh ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, đúng là ăn không ngồi rồi, ăn chơi lêu lổng.

Vu Mạn Di xoay người lại, rốt cuộc cũng lên lầu theo sự hướng dẫn của gia nhân.

So với tầng một, tầng hai yên tĩnh hơn nhiều. Nhà của Tống Hoa Chương không giống chỗ ở mà giống một nơi để xã giao hơn, có rất nhiều không gian để nói chuyện riêng tư. Vu Mạn Di đi dọc hành lang, thấy bóng dáng mấy người đàn ông và phụ nữ trò chuyện trong mấy căn phòng, Tống Hoa Chương và Khương Ngọc chờ trong căn phòng ở góc sâu nhất. Xung quanh họ còn có mấy người đàn ông và phụ nữ trung niên tụ thành vài nhóm nhỏ, nói chuyện hàn huyên và bàn việc làm ăn với nhau.

Tống Kỳ nói đúng, Tống Hoa Chương và Khương Ngọc cùng tìm Vu Mạn Di thì nhất định sẽ không làm khổ cô. Không những không khổ mà còn nhận được món hời lớn…

Người đàn ông ngồi đối diện họ mở một xưởng in ấn, trước đây chỉ nhận in ấn cho nhà xuất bản và tòa soạn báo, còn có đơn đặt hàng từ vài công ty thuốc lá. Hai năm qua, lợi nhuận từ việc buôn bán tranh lịch lên như diều gặp gió, ông ấy trông coi mấy chiếc máy in cứ như chúng in ra tiền, nhưng chỉ biết trơ mắt nhìn người khác phát tài, rốt cuộc gần đây ông ấy mới hạ quyết tâm, đặt một bộ tranh lịch, tìm chút xíu lợi nhuận từ món hàng này.

Nhưng khác nghề như cách núi, xưởng in kinh doanh mảng này chỉ quen nghề, không quen đường, cho nên ông ấy tranh thủ bữa tiệc của Tống Hoa Chương để tìm sự giúp đỡ của người trong ngành xuất bản. Khương Ngọc đã thành công vang dội trong giới họa sĩ tranh lịch từ lâu, được ông ấy xem như chìa khóa vàng.

“Lý tiên sinh, tôi mở trường bao nhiêu năm nay, tay nghề vẽ tranh lịch cũng mai một rồi.” Khương Ngọc nói, “Ông xem thế này được không?”

Cô ấy khoác vai Vu Mạn Di, giới thiệu về cô.

“Ông nói phòng vẽ tranh lịch lấy thù lao quá cao, lần này lại chỉ mới là thử nghiệm nhỏ, vậy tôi đoán ông không muốn đầu tư nhiều vào tiền thu lao.” Cô ấy nói, “Vậy ông thuê học trò của tôi đi.”

“Vậy có thể dùng tên học trò của hiệu trưởng Khương khi chào hàng không?”

“Đương nhiên là được.”

“Vậy thì dễ rồi.” Ông chủ Lý phất phất tay, “Nhưng tôi muốn vẽ trọn bộ mười hai con giáp, hiệu trưởng Khương chào bán năm trăm đồng một bức, vẽ trọn bộ là giá trên trời, không biết học trò này…”

Vu Mạn Di suýt thốt ra “Năm mươi đồng là được”, lại bị Khương Ngọc nhéo vào gáy một cái. Cô lập tức im lặng, nghe Khương Ngọc nói: “Mười hai bức tranh vừa tốn thời gian vừa tốn sức, hồi tôi có trình độ như em ấy, một bức tranh cũng đã lấy một trăm đồng.”

Mấy con số tròn trĩnh này giúp Vu Mạn Di tính toán rất dễ dàng, cô vô cùng phấn khích!

Ông chủ Lý chần chừ: “Đây chỉ là học trò, tôi còn nghĩ tám trăm đồng là…”

Khương Ngọc chưa kịp lên tiếng, Vu Mạn Di đã nói: “Tôi cũng nghĩ vậy là được.”

Cô có cảm giác Khương Ngọc nhéo vào gáy cô một cái, thể hiện sự thất vọng vì rèn sắt không thành thép lại trách cô thiếu tầm nhìn. Vu Mạn Di ghé mắt nhìn, trong lòng nghĩ thầm, hiệu trưởng Khương, người no bụng sao hiểu người đói khổ, vừa đói vừa gấp!

Chính cô tự xuống nước, Khương Ngọc sẽ không lằng nhằng với ông chủ Lý thay cô nữa mà lại nói chuyện với giám đốc một nhà xuất bản chuyên làm trong mảng hội họa về việc xuất bản một tập tranh cho trường học. Đây là lần đầu tiên Vu Mạn Di nhìn thấy dáng vẻ của Khương Ngọc bên ngoài trường học, cô ấy nói cười vui vẻ, nâng ly cạn chén, xem ra cô còn phải học hỏi nhiều.

Ông chủ Lý kia lại thương lượng cùng Vu Mạn Di vài câu, hẹn thời gian gặp mặt lần tới, sau đó quay sang nói chuyện khác với Tống Hoa Chương.

Hình như Tống Hoa Chương chỉ đứng ra kết nối mọi người chứ không trực tiếp bàn chuyện làm ăn, Vu Mạn Di nghe bà ấy cười nói với ông chủ Lý: “Muốn thử nghiệm tranh lịch sao, có nhắm đến cả mảng truyện tranh không? Nghe nói dạo này mảng đó làm ăn rất được.”

“Dục tốc bất đạt.” Ông chủ Lý nói, “Huống chi cũng chưa tìm được đường đi.”

“Ở đâu cũng có đường đi.” Tống Hoa Chương nói, “Đây chính là giai đoạn vàng của ngành xuất bản, nhà xuất bản các anh chiếm lĩnh cả khu vực dọc bờ sông Tô Châu, kiếm được bộn tiền.”

Đúng là tiền bạc rủng rỉnh, ai cũng tính toán vì mấy đồng bạc lẻ, Vu Mạn Di cũng không phải là ngoại lệ. Tấm thiệp mời này đúng là tấm vé vào cửa, cô tính toán sơ bộ thời gian thực hiện công việc mà ông chủ Lý vừa nói đến…

Ba tháng, mười hai bức, tám trăm đồng, cô và Vưu Hồng chia đôi tiền thù lao và số tranh vẽ, hoàn toàn có thể làm kịp. Thời khắc này, kỹ năng tính toán của Vu Mạn Di lại trở nên cực kỳ tốt, tốt đến mức cô không cần viết vào sổ để tính toán.

“Hiệu trưởng Khương.” Cô ghé đến gần, “Cô uống ít thôi, em xuống lầu chờ cô xong việc.”

“Không cần, không cần.” Khương Ngọc quay đầu nhìn cô, “Trễ rồi, em về trước đi, tàn tiệc sẽ có tài xế đến đón cô.”

“Có thể…”

“Về nghỉ ngơi đi.” Khương Ngọc nói, “Mười hai bức tranh trong ba tháng, sắp tới em phải chịu khổ rồi.”

Đương nhiên mười hai bức tranh là nỗi khổ, cũng may còn có Vưu Hồng hỗ trợ. Thấy Khương Ngọc bận rộn nói chuyện với người khác, Vu Mạn Di không giải thích nhiều với cô ấy, lại xuống lầu một mình.

Tuy số tiền kia đối với Khương Ngọc là thấp, nhưng tám trăm đồng cũng không phải là một số tiền nhỏ, đó là con số mà mấy ngày trước Vu Mạn Di còn không dám nghĩ tới, hôm nay lại ập đến như vậy, làm cô không kịp chuẩn bị tinh thần, cô vui vẻ hết sức, trong lòng tràn đầy mong muốn chia sẻ với Tống Kỳ!

Cô mang giày cao gót nhưng vẫn chạy nhanh xuống lầu, bước chân tạo nên tiếng lộp cộp trên cầu thang gỗ…

Liễu ám hoa minh (*) là gì? Liễu ám hoa minh là thế này! Qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai là gi? Qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai là thế này! Cô đã hứa với Vưu Hồng là sẽ không làm giàu một mình, vận may kiếp này đến nhanh quá!

(*) Xuất phát từ hai câu thơ trong bài thơ “Du Sơn Tây Thôn” của nhà thơ Lục Du: “Sơn trùng thuỷ phúc nghi vô lộ/Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn” (Núi cùng nước tận ngờ hết lối/ Bóng liễu hoa tươi một thôn làng). Ý nói trong cảnh bế tắc lại tìm được lối thoát.

Vu Mạn Di tung tăng đi xuống, lúc ngước mắt mới phát hiện Tống Kỳ không đứng tại vị trí mà cô đã chỉ định. Trong lòng cô chùng xuống, cũng may lúc liếc mắt sang một bên, cô lại nhìn thấy anh đi từ sảnh bên kia qua, vừa đi vừa xếp lại chiếc áo khoác đắp trên cánh tay anh.

Vu Mạn Di nhanh chóng đi đến: “Anh đi đâu thế?”

“Áo anh bị ướt.” Tống Kỳ bất lực, “Để anh kể em nghe, một cô gái muốn bắt chuyện với anh, cố tình hất rượu vào người anh…”

Đúng là chuyện ngoài ý muốn, Vu Mạn Di thở phào nhẹ nhõm, không để ý đến anh nữa.

“Có người bắt chuyện với anh, em cũng không sốt ruột sao?” Tống Kỳ đuổi theo cô.

“Bắt chuyện thì bắt chuyện đi.” Vu Mạn Di nói, “Đâu phải bị bắn, em còn tưởng anh lại đột ngột đi làm chuyện gì quan trọng. Đưa áo cho em xem.”

Hôm nay anh mặc áo vest màu sáng, đúng là vết rượu đỏ đã loang thành một mảng lớn rất dễ thấy. Vu Mạn Di quan sát một hồi, lại nghĩ cách cho anh:

“Vết rượu này không thể giặt sạch trong một đêm, bên cạnh ký túc xá của em có một tiệm giặt ủi, anh muốn thì cứ đưa em, em tiện đường mang qua đó giặt.”

“Đúng là tiện đường, nhưng nếu mang đi giặt, anh chỉ có thể mặc áo lót về nhà thôi.”

“Không cần.” Vu Mạn Di lại nói, “Chiếc áo lần trước anh để lại cho em, em vẫn chưa trả anh, ký túc xá của em cách tiệm giặt ủi có mấy bước, em mang xuống cho anh.”

Vừa có thể đưa Vu Mạn Di về nhà, vừa có thể đứng dưới lầu ký túc xá chờ lấy quần áo, hôm nay bị hất rượu vào người cũng đáng. Khương Ngọc và Tống Hoa Chương đều ở trên tầng hai, hai người họ cũng không quấy rầy người lớn nữa, chỉ đi lấy áo khoác của Vu Mạn Di, sau đó ra cổng đón một chiếc xe kéo đang chờ bên ngoài, đi về phía ký túc xá của Ban Biên dịch.

Lúc họ mới đến đây, sắc trời vừa nhá nhem tối, bây giờ trời đã tối hẳn. Hai người họ vừa lên xe kéo đã bắt đầu trò chuyện không ngừng, vui vẻ chia sẻ chuyện sắp kiếm được một số tiền lớn.

“Cô Vu thật rộng rãi.” Tống Kỳ nói, “Anh chỉ sợ sau này em sẽ phách lối hơn.”

Vu Mạn Di lập tức lấy một đồng xu từ trong ví ra: “Đúng vậy, thưởng cho anh đi giặt áo, sau này phải nghe theo sự sai khiến của em.”

Tống Kỳ từ chối: “Tiền bố thí thì anh không nhận được, anh cũng có lòng tự trọng.”

Họ nói chuyện một hồi, xe kéo cũng đến tiệm giặt ủi, ánh đèn bên trong u ám, nhân viên vẫn đang làm việc. Tống Kỳ xuống xe, đi vào trong, Vu Mạn Di lại nói với phu kéo xe: “Xin đi về phía trước thêm một chút, năm mươi mét nữa là đến rồi.”

Năm mươi mét là một khoảng cách rất kỳ lạ, đi không xa nhưng thỉnh thoảng lại gặp phải một ngã rẽ. Ngã rẽ này khiến người ta hoàn toàn không biết mình sẽ nhìn thấy điều gì tiếp theo, phải chờ đến lúc rẽ sang mới thấy được tình hình hoàn toàn khác biệt với dự đoán của mình.

Phu kéo xe dừng lại, Vu Mạn Di cũng ngạc nhiên đứng lên, suýt nữa đã trượt chân vì vội vàng xuống xe. Cô cầm chặt túi xách đến khi khớp ngón tay trắng bệch, vội vàng đẩy mấy đồng nghiệp vốn phải ở dưới tầng trệt, giờ phút này lại đứng trong sân.

Tiếng thét vang lên trong phòng, cực kỳ chói tai, vô cùng đáng sợ.

“Có chuyện gì thế?” Vu Mạn Di tiện tay kéo một người đến hỏi chuyện, lúc người đó quay đầu, cô mới phát hiện đó là đồng nghiệp từng hẹn cô đi uống cà phê, người qua đường.

Ký túc xá của họ là một tòa nhà hai tầng tương đối đẹp mắt trong khu vực này, đèn được bật lên khi màn đêm buông xuống, nhìn từ cửa sổ bên kia đường cũng có thể thấy được ánh đèn vàng ấm áp trong tòa nhà.

Rõ ràng bây giờ tòa nhà ấm áp này không giống như mọi ngày, tiếng thét quá thê thảm, thê thảm đến mức Vu Mạn Di cũng hiểu tại sao những người này không dám đến gần.

“Cô Vu.” Người qua đường cũng giật mình, trong lúc hoảng hốt, anh ta còn nói xen lẫn tiếng Anh, “Bạn cùng phòng Vưu Hồng của cô có chuyện gì thế? Người nhà của cô ấy đến, sắp đập nát ký túc xá rồi!”

…Vưu Hồng? Cái gì!

Sắc mặt của Vu Mạn Di thay đổi, cô buông người qua đường ra, đi vào ký túc xá. Nhưng cô vừa đi một bước, một đống hành lý lại bị ném ra khỏi cửa phòng, có rất nhiều thuốc màu cùng tranh vẽ bị xé nát, tất cả đều là những thứ trong phòng ký túc xá của Vu Mạn Di.

Không ngờ người đầu tiên bị đẩy ra lại là Viên Vãn phòng bên, khó khăn lắm cô ấy mới đứng vững, sau đó lại chửi ầm lên: “Các người không biết luật à? Đây là Thượng Hải, là Thượng Hải! Giữa thanh thiên bạch nhật… trước bao nhiêu cặp mắt, các người lại định bắt người, tôi đến đồn cảnh sát báo họ đến bắt các người!”

“Mày cứ đi! Đi đi!” Một giọng nữ phát ra, xen lẫn tiếng thét chói tai rõ ràng thuộc về Vưu Hồng, “Trên khế ước có dấu vân tay của nó, giấy trắng mực đen năm năm, đi đâu thì bọn tao cũng đúng thôi!”

Nghe giọng của Vưu Hồng, đầu óc của Vu Mạn Di trống rỗng, lúc cô ấy bị đẩy ra ngoài trong bộ dạng nhếch nhác, cô gần như lao đến trong vô thức, che chắn cho Vưu Hồng vừa thoát khỏi nanh quỷ sau lưng mình.

“Các người làm gì thế!”

“Con nhỏ này ở đâu ra?” Một người đàn ông cao lớn thô kệch từ trong phòng đi ra, theo sau là mấy người đàn ông và phụ nữ, “Mày tránh ra cho tao! Chuyện nhà bọn tao, người ngoài không có quyền xía vào!”

“Vưu Hồng là bạn cùng phòng của tôi!” Vu Mạn Di hét to, chợt cảm thấy bất lực, “Sao các người lại đập đồ của chúng tôi, các người…”

“Đừng vu khống bậy bạ! Bọn tao không đụng vào thứ gì, không một thứ gì của bọn mày!” Người đàn ông kia bước đến đẩy Vu Mạn Di, “Mày đúng là một đứa con gái ngu ngốc, ở cùng người khác mà không hỏi rõ hoàn cảnh sao? Mày ở cùng phòng với nó à, con gái nhà lành nào lại ở với nó chứ!”

“Đồ khốn!” Một cô gái đứng sau lưng người đàn ông kia chỉ tay vào Vưu Hồng, giọng nói the thé, “Bà mẹ vô liêm sỉ của mày dụ dỗ ba tao, đưa mày vào nhà họ Vưu, mày thật sự nghĩ mày là tiểu thư nhà họ Vưu à, tiêu hết tiền của nhà họ Vưu để học vẽ, còn trốn đến nơi này… Ba tao bị hai mẹ con mày hại chết, mày lại sống tốt thế này!”

“Ông ấy có bệnh thì liên quan gì đến tôi…” Vưu Hồng vừa mở miệng, người đàn ông kia đã nắm tóc cô ấy, kéo ra ngoài.

“Đã ký khế ước đi làm ở xưởng dệt năm năm, mày còn chạy cái gì? Mày chạy thì ai trả tiền mai táng? Mày…”

Tự dưng ông ấy cảm thấy cánh tay mình đau đớn, quay đầu lại mới phát hiện bị Vu Mạn Di cắn. Vừa rồi cô ngẩn người vì bị quát vào mặt, người đàn ông đó còn tưởng cô chỉ là một cô gái bé nhỏ, thấy đông người nên sợ hãi, không ngờ sau khi cô hoàn hồn, phản ứng lại vô cùng kịch liệt, cứ như đột ngột mất hết lý trí.

Ông ấy hất Vu Mạn Di ra, đẩy cô ngã xuống sàn, nhưng cô nhanh chóng đứng lên, vừa đứng vừa hét to: “Các người buông chị Du ra!” (*)

(*) Họ Vưu (尤) và họ Du (游) phát âm giống nhau.

Vu Mạn Di chưa từng gọi Vưu Hồng là chị, trong lúc hoảng loạn, Vưu Hồng nghe được cách xưng hô này, vừa ngẩng đầu nhìn đã thấy hai mắt Vu Mạn Di long sòng sọc.

“Các người buông chị Du ra! Đồ chó ăn thịt người, lòng dạ độc ác, tôi muốn giết hết cả nhà họ Du…”

Cô như phát điên, nhào lên cắn người ta, bị người đàn ông kia hất ra, cô lại nhào lên không mệt mỏi, Viên Vãn đứng bên cạnh nhìn cũng sợ hãi, lại đi qua ngăn cản cô, sợ giữa Vu Mạn Di và người đàn ông kia phải có một người chết.

Đám người kia cũng bị khí thế của Vu Mạn Di dọa cho sợ hãi, họ nhanh chóng rút lui, nhanh chóng kéo Vưu Hồng đi. Vu Mạn Di bị đẩy mạnh một cú cuối cùng, lúc ngẩng đầu lần nữa mới thấy đám người kia đã đẩy hết các đồng nghiệp cố ngăn cản họ ra, sau đó lên một chiếc xe ô tô đen ở phía xa xa.

Mình còn có lý trí không? Vu Mạn Di cũng không biết nữa. Cô chỉ cảm thấy đầu óc của mình như nổ tung, giấy tiền vàng mã đầy trời từ Thiệu Hưng đến Thượng Hải vẫn không thể đốt hết đám chó đen ăn thịt người này. Chị Du lại sắp chết, chị Du lại sắp chết lần nữa, trước đây cô không cứu được chị Du, lần này cô vẫn không cứu được chị Du! Tại sao cô lại không bao giờ cứu được chị Du!

Có người vội vàng len qua đám đông đến đỡ cô dậy, ôm cô vào lòng, để cô khóc lớn. Vu Mạn Di khóc đến hết hơi, cả người run bần bật, cuối cùng nhận ra người đang ôm mình là ai, cô gấp gáp nói với đối phương:

“Tống Kỳ, họ lại bắt chị Du đi rồi! Họ lại bắt chị ấy rồi, còn bức tử chị ấy! Chị ấy sẽ treo cổ lần nữa, chị ấy sẽ chết lần nữa, em phải cứu chị ấy, cứu chị ấy, cứu chị ấy!”

“Cứu được, cứu được.” Tống Kỳ liếc mắt nhìn chiếc ô tô biến mất trong màn đêm, sau đó quay đầu lại, cố gắng nhẹ giọng trấn an cô, “Anh và em cùng nhau cứu cô ấy, nhất định lần này sẽ cứu được, Mạn Di…”

Anh ấn vai cô, đỡ cô ra khỏi lồng ngực mình: “Em không phải là Vu Mạn Di của trước đây đúng không? Bây giờ em có rất nhiều giải pháp, anh cũng có rất nhiều giải pháp, đúng không?”

“Đúng… đúng.” Rốt cuộc Vu Mạn Di cũng thở chậm lại một chút.

Cô ngẩng đầu nhìn Tống Kỳ, lúc Tống Kỳ nhìn rõ đôi mắt cô, trong lòng anh thắt lại đến đau đớn. Mạn Di của anh lại đỏ mắt, nhưng không phải là vì nước mắt, mà là vì ý chí cực kỳ ổn định.

“Em không phải là Vu Mạn Di của trước đây… Em không phải.”

Cô hít một hơi thật sâu, không dựa dẫm vào sức lực của Tống Kỳ nữa mà tự mình đứng thẳng dậy. Cô quét mắt nhìn các đồng nghiệp đang đứng xem trong sân, biết không có người nào đáng tin, không có người nào giúp được.

“Nhất định em sẽ nghĩ ra cách cứu chị Du.” Vu Mạn Di nói từng từ từng chữ, không phải với người nào, cũng không phải với Tống Kỳ, mà là với bản thân cô, “Lần này, nhất định chị ấy sẽ không bị áp bức đến treo cổ.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn