Xoay chuyển tình thế (ba)
Vu Mạn Di lại ngửi thấy mùi dầu máy, là mùi vương trên người của Tống Kỳ trong lần đầu tiên anh trở về nhà sau khi cô đến ở. Lần này còn nồng đậm hơn lần trước.
Tư thế nắm chặt cổ tay cô của anh rất quen thuộc, mùi dầu máy cũng quen thuộc, cho nên Vu Mạn Di không sợ lắm. Cửa đóng lại, chịu tác động lực vừa đủ, cửa kêu một tiếng “két” rất khẽ.
Hai mắt của cô lập tức thích ứng với bóng tối, phản chiếu bóng người trong màn đêm. Mấy lần thân thể họ tiếp xúc đều là trong bóng tối, khiến Vu Mạn Di dễ dàng nhận ra Tống Kỳ vào lúc này.
Sao anh lại không bật đèn trong nhà mình?
Rõ ràng sự xuất hiện của cô nằm ngoài dự liệu của Tống Kỳ, anh kéo cô vào, sau đó im lặng. Trong nhà chỉ có tiếng thở của hai người họ, Vu Mạn Di cảm thấy bàn tay đang nắm chặt cổ tay mình ướt mồ hôi.
Anh nhanh chóng rút tay lại, thấp giọng hỏi: “Sao em lại đến đây? Không phải anh đã nói anh sẽ đi tìm em sao?”
“Anh cũng không đi tìm em…” Giọng nói của Vu Mạn Di chột dạ lại nghiêm túc.
Hoa thược dược rơi xuống đất, hương thơm tỏa ra. Tống Kỳ cúi người nhặt hoa lên, trả lại cho cô, nói: “Dạo này anh… không tiện lắm, có lẽ tháng sau…”
“Tháng sau?”
Tống Kỳ không còn chắn tầm nhìn của cô, rốt cuộc Vu Mạn Di cũng nhìn thấy món đồ dưới chân anh. Anh mang theo một chiếc cặp táp giống chiếc cặp táp ngày đó anh đưa cho cô, bên trong có quần áo và tài liệu.
Anh sắp ra ngoài sao?
Nhà không có hơi người một thời gian, dù chỉ có một tuần. Vu Mạn Di cảm giác Tống Kỳ đã không về nhà suốt một tuần, chuyện này khiến không khí trong nhà ngưng tụ lại ẩm ướt. Anh chỉ tạm về nhà lấy đồ, cũng không muốn ai biết anh về nhà, cho nên mới không bật đèn.
Anh lấy một ít tiền trong ngăn kéo, ném vào cặp táp cùng ví tiền, sau đó đóng chốt kim loại. Anh đi đến cửa sổ nhìn mấy lần, cuối cùng lại quay về bên cạnh Vu Mạn Di, vòng tay qua vai cô theo thói quen, sau đó mở cửa, dẫn cô ra ngoài.
Căn nhà đối diện đã dùng cơm xong, đó là một cặp vợ chồng, cửa nhà đóng chặt, nhưng ánh sáng màu vàng tràn ra khỏi khe cửa. Đèn đường sáng hơn đèn nhà nhiều, ngoài mặt của Tống Kỳ, Vu Mạn Di còn có thể thấy quần áo mà anh mặc.
Anh không mặc âu phục như khi đi làm mà mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu tối, bởi vì nó không Tây cũng không ta, màu sắc lại tối, dù cho anh cao lớn như vậy nhưng cũng không quá nổi bật giữa đám đông.
“Anh chuẩn bị đi đâu thế?” Cô hỏi, cũng không mong anh trả lời. Nhưng lúc Tống Kỳ dẫn cô đi dọc con hẻm tối, anh lại trả lời cô.
“Đi Vũ Hán.”
“Đi tàu hỏa sao?”
“Đi tàu thủy.”
Hẳn là tình hình không quá cấp bách, không thì với phong cách của Tống Kỳ, nhất định anh đã bảo cô tự đi về. Nhưng cũng chưa chắc là an toàn, không thì anh đã gọi xe kéo, chứ không phải dẫn Vu Mạn Di vòng qua đại lộ, rẽ từ hẻm tối này sang hẻm tối khác.
Sau khi Vu Mạn Di đến Thượng Hải, cô đã tự hiểu ra rất nhiều chuyện, bởi vì bản thân thành phố này đã tồn tại trong một ngữ cảnh to lớn, sau này cô cũng sẽ trở thành một phần trong câu chuyện to lớn này. Nhưng ở tuổi mười tám, cô ý thức được một điều, câu chuyện to lớn đều do một số người cụ thể tạo thành. Câu chuyện to lớn xoay chuyển vận mệnh của một cộng đồng, còn vận mệnh của cô là do người dẫn cô đi qua vô vàn con đường giữa đêm khuya tạo thành.
Câu chuyện to lớn sẽ không ghi lại đêm này, nhưng trong lịch sử cá nhân của Vu Mạn Di, đêm nay là một đêm để khắc ghi trong lòng. Lúc họ đi đến bến tàu, Tống Kỳ nhìn đồng hồ đeo tay, chợt quay đầu hỏi cô: “Em có đói không?”
Nói đến thức ăn, Tống Kỳ rất thiếu sáng tạo. Bến tàu nằm ngay đầu hẻm, còn một lúc nữa mới đến giờ tàu rời bến, anh ngồi trong hẻm vắng không người, ăn một tô hoành thánh cá vàng cùng Vu Mạn Di, hai người trò chuyện một hồi.
Cô kể với anh Thương vụ Ấn thư quán rộng lớn và đẹp đẽ thế nào, cũng kể về bạn cùng phòng trông rất giống Du Tiểu Thanh, nhưng cũng chỉ dừng ở chỗ rất giống mà thôi, đây vốn là những chuyện anh có thể biết nếu ngày đó anh đưa cô đi.
Cô chỉ nói chuyện của mình, không hỏi Tống Kỳ. Tống Kỳ cũng gọi một tô hoành thánh, nhưng anh không có khẩu vị, chỉ im lặng nghe Vu Mạn Di nói. Sau đó lại cảm thấy mình không nói gì cũng không hay, anh lấy một cây bút từ trong túi áo, viết địa chỉ lên một mẩu giấy cho cô.
“Mấy ngày tới anh không có ở đây.” Anh đẩy mẩu giấy về phía Vu Mạn Di, “Nếu em gặp chuyện, chẳng hạn như người nhà em lại đến Thượng Hải, em cứ tới địa chỉ này tìm một vị tiên sinh họ Từ, ông ấy hứa với anh là sẽ trông chừng em.”
“Anh không cần phải lo cho em.” Vu Mạn Di lắc đầu, nhưng vẫn tiện tay nhét tờ giấy vào túi, “Em đã vào công ty, sẽ được trả lương, trong ký túc xá cũng có nhiều người ở chung, anh tự chăm sóc bản thân đi.”
“Không dùng anh nữa à?” Tống Kỳ trêu chọc, “Vậy từ nay về sau, anh trở nên vô dụng với em rồi sao?”
“Trước đây em cũng không có ý định dùng anh.” Vu Mạn Di nói, “Anh đừng nói vậy được không?”
Tống Kỳ lắc đầu, cuối cùng lại cúi đầu húp nước súp. Anh đặt muỗng trở lại vào tô, nói: “Dùng cũng không sao.”
Vu Mạn Di không thích nói đến chuyện này, cứ như đó là sợi dây liên kết duy nhất còn sót lại giữa cô và Tống Kỳ. Cô đã làm một cái túi trên ngực chiếc váy mà cô tự may, nhét mẩu giấy vào trong túi, mỗi lần cô nhúc nhích, nó lại phát ra tiếng động.
“Anh đi Vũ Hán làm gì, em cũng không được hỏi sao?” Cuối cùng cô cũng lấy can đảm.
Hình như Tống Kỳ cho cô địa chỉ kia chính là một tín hiệu, tín hiệu cho thấy anh có thể tiết lộ chút gì đó cho cô. Địa chỉ đó liên quan đến một công ty động cơ điện, giải thích cho mùi dầu máy thỉnh thoảng xuất hiện trên người anh.
“Anh đi lấy linh kiện.” Anh trả lời, đáp án dừng lại ở đó.
Con hẻm này không xa bến tàu, thậm chí Vu Mạn Di còn nghe được tiếng còi tàu vang lên khi con tàu xuất phát. Cô không biết chính xác giờ khởi hành của con tàu mà Tống Kỳ đi, cho nên mỗi lần nghe tiếng còi, cô đều ngẩng đầu nhìn anh. Còn anh chỉ ngồi cùng Vu Mạn Di đến khi hơi nóng cuối cùng của tô hoành thánh tan biến.
“Anh đi ra tàu, em ngồi ở đây đi.” Rốt cuộc Tống Kỳ cũng đứng dậy, xách hành lý lên, “Bến tàu quá lộn xộn, em đừng đi qua.”
Có lẽ Tống Kỳ hợp với kiểu áo Tôn Trung Sơn hơn, tính tình của anh quá ngạo nghễ, mặc âu phục giày da thì trông quá sắc sảo, quần áo kiểu Trung Hoa lại có thể che giấu sự sắc sảo đó, lúc cúi người nói chuyện trông càng kín đáo hơn. Lúc nói chuyện với Vu Mạn Di, anh vẫn quen nhìn thẳng vào mắt cô, bởi vì lần này cô ngồi, thậm chí anh còn quỳ một gối trước mặt cô, tầm mắt còn thấp hơn cô một chút.
Vu Mạn Di ít khi trải nghiệm cảm giác nhìn Tống Kỳ thấp hơn mình, tư thế của cô rất mất tự nhiên.
“Không đưa em đi báo danh được thật đáng tiếc.” Tống Kỳ nói, “Em đã đến dự lễ tốt nghiệp cùng anh.”
“Không sao.” Vu Mạn Di nói. Cô rũ mắt, không khỏi vươn tay sửa sang cổ áo của Tống Kỳ, kéo một góc bị cong vào, vuốt phẳng. Vai anh rộng, cô vuốt xuôi theo vai anh, cuối cùng vuốt đến bắp tay anh.
“Anh không ăn gì, lên tàu đói bụng thì sao?”
“Anh ăn ít một chút thì tốt hơn, anh dễ bị say sóng, lần trước đưa em đi dọc dòng kênh đã bị say sóng rồi.”
Thì ra Tống Kỳ cũng có điểm yếu, anh lại không giấu giếm, Vu Mạn Di hơi buồn cười, anh luôn có thể tỏ ra hài hước giữa bầu không khí căng thẳng. Cô đè vai anh, đẩy anh ra xa một chút.
Tống Kỳ cũng mỉm cười đứng lên.
Còi tàu lại vang lên, lần này nhất định là tàu của Tống Kỳ. Anh liếc mắt ra đầu hẻm, nói với Vu Mạn Di: “Vậy anh đi.”
“Dạ.”
“Hẹn gặp lại.”
Đây là lần đầu tiên Tống Kỳ nói tạm biệt bằng giọng Thượng Hải cực kỳ chuẩn mực, Vu Mạn Di im lặng một hồi, cũng học theo giọng điệu của anh, nói:
“Hẹn gặp lại.”
Cuối hẻm rất sáng, là ánh sáng từ bến tàu chiếu vào. Nói tạm biệt cô xong, Tống Kỳ đi thẳng về phía ánh sáng, còn Vu Mạn Di nhìn bóng dáng của anh từ từ bị ánh sáng nuốt chửng, mãi đến khi hốc mắt đau xót, cô mới nhìn về tô nước súp.
Cô không biết tại sao mình lại khóc, nhưng có mấy giọt nước mắt thật sự rơi vào tô nước súp. Cô cũng không biết mình nên cảm thấy thế nào, đành nghĩ, Tống Kỳ này thật phí phạm.
Cô kéo tô hoành thánh mà anh không ăn về phía mình, nuốt từng viên một. Vu Mạn Di chưa từng ăn nhiều như vậy, cứ như lấp đầy cái bụng thì trong lòng sẽ không trống trải và sợ hãi nữa.
Tống Kỳ không nói rõ khi nào anh sẽ trở về, nhưng trước khi anh trở về, Vu Mạn Di cũng phải sống cuộc đời của mình. Cách sống tốt nhất mà cô có thể nghĩ ra là bữa cơm nào cũng phải ăn no, không thể chịu đói…
Sau đó, vào một bữa cơm nọ, Tống Kỳ sẽ trở về.
*
Một tháng sau.
“…Hẹn gặp lại nghĩa là tạm biệt. Nông hảo nghĩa là xin chào. Mười ba điểm nghĩa là đầu óc của người này có vấn đề, khuyết tây (*), cái này hơi th* t*c…”
(*) Tiếng lóng thường dùng ở Thượng Hải, giống như “đồ ngu” nhưng nặng hơn.
“Tôi thấy mình nói có gì khác đâu, tại sao lại bảo tôi nói Dương Kính Bang (*)?”
(*) Nguyên văn là “洋泾浜”, phiên âm là “Dương Kính Bang”. Dương Kính là tên một con kênh ở Thượng Hải. Về sau, cụm từ Dương Kính Bang được dùng để chỉ thứ ngôn ngữ pha tạp giữa tiếng Trung và tiếng nước ngoài, đặc biệt là thứ tiếng Anh bồi từng được sử dụng ở Thượng Hải thời Dân quốc.
Trong tiệm mì Tô Châu bên ngoài Thương vụ Ấn thư quán, Viên Vãn đang cố gắng cứu vãn danh dự của Thượng Hải. Cô ấy thở dài, tiếp tục giải thích cho Vu Mạn Di không cam tâm:
“Người Thượng Hải có giáo dục như chúng tôi sẽ không dùng Dương Kính Bang trước mặt các cô. Có lẽ những người Thượng Hải dùng Dương Kính Bang trước mặt các cô cũng chỉ biết đắc ý về khẩu âm của mình. Huống hồ chi khẩu âm Thượng Hải không có cái gọi là tiêu chuẩn hay không tiêu chuẩn, sau khi bến cảng mở cửa, nhiều người đến đây như vậy, khẩu âm trộn lẫn với nhau…”
“Người Thượng Hải có giáo dục các cô nói sau lưng chúng tôi.”
“Chậc!”
Viên Vãn giao tiếp thất bại, đành nóng nảy kêu lên một tiếng. Vu Mạn Di cong môi, tiếp tục tập trung ăn mì, vừa ăn vừa xem lại tài liệu cho tiết học buổi chiều.
“Đừng đánh đồng cả thành phố này, con người rất phức tạp.” Viên Vãn cũng cúi đầu ăn mì, cuối cùng cũng thanh minh, “Chắc chắn chỗ khác… có người tốt người xấu, Thượng Hải cũng vậy.”
Lời này là thật, Vu Mạn Di nghĩ về ký ức ở Thiệu Hưng, nhớ đến Nhị gia nhà họ Du cùng chàng bưu tá và bà chủ tiệm vải đã ra tay giúp cô, cô gật đầu, đồng tình với lời mà Viên Vãn giải thích về mấy người bạn học đã soi mói khẩu âm của Vu Mạn Di sáng nay.
Lúc đi làm, thời gian trôi qua thật nhanh, Tống Kỳ không ở Thượng Hải, Phương Thiên lại bận rộn công việc, thời gian trôi qua còn nhanh hơn. Sự phấn khởi ban đầu bị thay thế bằng sự tê dại vì luyện tập tới lui, gần đây, kết quả kiểm tra đánh giá lần thứ nhất được công bố, sự tê dại bị thay thế bằng áp lực.
Vu Mạn Di cố gắng, bạn học khác cũng cố gắng. Vì mọi người đều cố gắng, thành tích của Vu Mạn Di từ hạng hai mươi bảy lên hạng hai mươi sáu, tăng hẳn một bậc.
Nói cách khác, nếu mấy tháng tới cô tiếp tục duy trì tốc độ tiến bộ này, khả năng cao cô sẽ bị phân công làm nhân viên bán hàng!
Đương nhiên cô không phải là người duy nhất cảm thấy áp lực. Ngày công bố kết quả kiểm tra đánh giá, lần đầu tiên cô về ký túc xá mà thấy Vưu Hồng nằm trên giường, dáng vẻ không gượng dậy nổi.
Vu Mạn Di tò mò, đành nhờ Viên Vãn hỏi thăm thành tích của cô ấy, phát hiện bạn cùng phòng thiên tài này tiếp tục xếp hạng nhất trong các môn mỹ thuật, nhưng điểm toán và tiếng Anh chỉ có một chữ số, dẫn đến kết quả cuối cùng còn không bằng Vu Mạn Di.
Vu Mạn Di nghĩ Vưu Hồng cũng đâu cần phải khó chịu như vậy, cần biết thế gian này luôn khoan dung với thiên tài, thành tích mỹ thuật của cô ấy xuất chúng như vậy, Vu Mạn Di không tin cô ấy sẽ bị phân công đi bán hàng, không chừng sẽ có lãnh đạo của một bộ phận nào đó ưu ái cô ấy, đặc biệt điều động cô ấy sang.
Mặc dù hiện tại, vì số lượng quá lớn, lứa thực tập sinh này vẫn bị lãnh đạo xem là một bầy vịt mới tới, ngồi chen chúc trong lớp học, chờ mọi người tự tu luyện, tự mở mang đầu óc.
Vu Mạn Di là một con vịt trong bầy vịt đó, cũng là lần đầu tiên cô trải nghiệm chương trình học mỹ thuật có hệ thống, chứ không phải là cách vẽ đơn giản trong phòng vẽ như Tô Văn, cũng không phải là chương trình hàm thụ như trường của Lục Việt Đình.
Hiểu biết trước đây của cô về hội họa chỉ giới hạn trong tranh chì và màu nước, nhưng tại Thương vụ Ấn thư quán, tranh sơn dầu và tranh quốc họa là chương trình bắt buộc. Cũng vì câu “là bộ phận kiếm tiền, không phải bộ phận nghệ thuật” được nhấn mạnh mấy lần, thiết kế quảng cáo và bao bì sản phẩm cũng nằm trong chương trình học.
Có mấy giáo viên, thậm chí là nhân viên nước ngoài, nói tiếng Trung xen lẫn tiếng Anh, Vu Mạn Di cảm thấy rất khó hiểu. Cô liếc mắt nhìn trộm Vưu Hồng, phát hiện vị thiên tài này cũng có vẻ bất mãn với việc giảng dạy bằng tiếng nước ngoài.
Nếu Vu Mạn Di có bất kỳ mong đợi nào giữa áp lực và sự tê dại này thì chính là mong đợi bài giảng của Khương Ngọc.
Khương Ngọc từng nói cô ấy cũng dạy ở Thương vụ Ấn thư quán, nhưng lời này không hoàn toàn chính xác. Cô ấy bận rộn công việc ở trường của mình, chỉ dạy lớp đào tạo thực tập sinh một tuần một lần.
Không tập trung vào những kỹ thuật chuyên môn như các giáo viên khác, cô ấy thiên về hướng dẫn ý thức và quan niệm. Phần lớn những ý thức và quan niệm này không liên quan đến mỹ thuật mà tập trung vào hai chữ “thương mại”, chuyện này khiến nhiều giáo viên chuyên ngành khác hơi khinh bỉ khi nhắc đến cô ấy.
Vu Mạn Di không quá quan tâm Khương Ngọc nói gì, dù sao cô cũng không biết gì cả, mọi thứ đều bắt đầu từ số không, cho nên nghe về “thương mại” một chút cũng không hại gì. Cái cô quan tâm hơn là được gặp Khương Ngọc, giống như trước đây cô luôn muốn gặp Phương Thiên và Hoắc Thời Văn…
Mọi thứ trong đời mà cô có được đều nhờ vào bắt chước, mỗi lần tiến bộ đều phải mượn một đối tượng để bắt chước, hiện tại, đối tượng này là Khương Ngọc.
Khương Ngọc vang danh nhờ vẽ tranh lịch, trường hàm thụ của cô ấy cũng nổi tiếng vì mỹ thuật thương mại. Cô ấy thường dùng thông lệ thương mại trên thị trường để làm ví dụ cho Vu Mạn Di và các bạn học, chẳng hạn như hôm đó cô ấy mang theo một mẩu quảng cáo lịch tháng dẫn đến sự thất bại trong quảng bá sản phẩm.
Vu Mạn Di đã nghe qua sản phẩm này, là một thương hiệu son phấn rất nổi tiếng ở Thượng Hải, nghe nói dạo này họ không muốn cạnh tranh với các thương hiệu khác ở Thượng Hải mà muốn bán sản phẩm của mình ở các huyện trấn xung quanh, cũng dốc sức thuê người vẽ tranh lịch tháng, tặng kèm các ấn phẩm. Nhưng Khương Ngọc nói: “Lượng tiêu thụ rất thê thảm.”
Chuyện này thật kỳ lạ. Bởi vì đối với họa sĩ chuyên nghiệp, mấy bức tranh lịch đó không có vấn đề gì, kỹ thuật hội họa hoàn hảo, bút pháp tinh tế, dù dùng để quảng bá ở Thượng Hải cũng dễ dàng được chấp nhận, sao lượng tiêu thụ lại thấp chứ?
“Em biết họa sĩ vẽ tranh lịch đó.” Một học viên nam trước đó đã châm chọc khẩu âm của Vu Mạn Di lập tức đứng lên nói, “Ông ấy học trường danh tiếng, em không nghĩ bức tranh này có vấn đề gì. Em nghĩ vấn đề nằm ở địa phương, theo em được biết, các huyện trấn xung quanh Thượng Hải rất nghèo, có lẽ phụ nữ không đủ tiền mua son phấn.”
“Có lẽ họ không cần mua son phấn, tranh vẽ cảnh phụ nữ bôi son phấn trên đường đi đến vũ hội, họ không có vũ hội.” Một học viên khác lại nói.
Khương Ngọc mỉm cười nhìn các học viên thảo luận, không phán xét gì.
Nghe họ nói chuyện càng lúc càng quá đáng, tự dưng Vu Mạn Di không kìm nén được nữa, chợt đứng dậy nói: “Sao bức tranh lịch này lại không có vấn đề? Tôi nghĩ có vấn đề rất lớn, thậm chí lượng tiêu thụ thấp đều là do bức tranh lịch này!”
Khương Ngọc khẽ nhướng mày, đứng trên bục giảng nhìn Vu Mạn Di bị các học viên khác chọc giận.
“Cô Khương vừa nói, thương hiệu này đã có mục tiêu kinh doanh của mình, người mua của họ không còn là khách hàng nữ ở Thượng Hải mà là ở các huyện trấn xung quanh. Quảng cáo trên lịch cũng nói giá bán hộp phấn này thấp hơn giá bán ở Thượng Hải nhiều, dù cho sức mua ở huyện trấn không bằng ở Thượng Hải thì cũng không đến mức không trả nổi một phần tư giá gốc chứ!”
“Mọi người đều nói bức tranh lịch này đẹp. Đúng là kỹ thuật của ông ấy rất vượt trội, tôi cũng mặc cảm vì thua kém. Nhưng rốt cuộc ông ấy vẽ cái gì? Phòng khiêu vũ, đèn neon, son môi và tóc xoăn bồng hài hòa cùng hộp phấn. Đây đều là những thứ rất thời thượng ở Thượng Hải, nhưng…”
Vu Mạn Di nhớ lại bản thân cách đây ba năm.
“Nhưng với những người ở huyện trấn, những thứ này giống như những vị khách ngoài hành tinh, họ chưa từng thấy bao giờ, sao có thể hiểu được một hộp phấn ẩn núp giữa vô số điều lạ lẫm?”
“Mọi người đều nói bức tranh lịch này đẹp. Phải, đương nhiên là đẹp, nhưng nó có liên quan gì đến các cô gái ở huyện trấn chứ? Mọi người mua bán đồ ở huyện trấn, sao lại xem thường huyện trấn thay vì nhìn ngắm và hiểu rõ huyện trấn ngoài đời thật là như thế nào? Trên đời này đâu chỉ có Thượng Hải là thành phố lớn?”
“Còn anh.” Cô nói với người kia, khí phách mạnh mẽ, “Anh nói họ không có vũ hội nên không cần son phấn là có ý gì? Đương nhiên con gái ở huyện trấn không thể tham gia vũ hội, nhưng họ cũng có đời sống xã giao của mình, cũng phải lên phố, đi chợ, đi xem kịch, nếu son phấn tốt mà lại rẻ, sao họ lại không bỏ tiền chứ? Lượng tiêu thụ thấp không phải là vì họ không mua mà là vì quảng cáo không có ý định nhắm đến họ!”
Bài phát biểu của Vu Mạn Di làm mấy nam sinh lên tiếng trước đó phải nghẹn họng, Vưu Hồng luôn im lặng ngồi hàng sau cũng ngẩng đầu nhìn cô.
“Cô Khương.” Vu Mạn Di lại quay đầu, bị cô gọi, Khương Ngọc đang mỉm cười quan sát cũng giật mình, “Cô vừa nói họ tặng kèm ấn phẩm, là ấn phẩm gì ạ?”
Khương Ngọc lập tức hiểu ý của Vu Mạn Di, nói ra tên mấy tờ báo lớn. Vu Mạn Di thở dài, quay sang các học viên khác, nói tiếp:
“Hiện tại chưa phổ cập chương trình xóa mù chữ, huyện trấn rất ít con gái biết chữ, tặng kèm báo chí đã không sáng suốt lắm, họ lại còn tặng kèm mấy tờ báo mà đàn ông thích đọc. Đương nhiên ở các thành phố lớn thì có thể tặng kèm những tờ báo này, tôi phát hiện rất nhiều phụ nữ trí thức ở thành phố lớn có thể đọc báo nghiêm túc…”
“Nhưng mọi người đã quyết định bán sản phẩm ở huyện trấn, hy vọng người ta chú ý đến sản phẩm của mình thì hạ mình một chút, làm những chuyện mà người ta hiểu được, tiếp xúc được trước khi quảng bá sản phẩm của mình.”
Khương Ngọc hứng thú hỏi: “Mạn Di, em nghĩ là nên tặng kèm cái gì?”
“Đi chợ mua thịt heo tặng ấn phẩm cũng được. Thịt heo trong nhà đều là do phụ nữ mua.” Vu Mạn Di mạnh dạn nói, các học viên khác sôi nổi nhìn sang, “Nếu nhất định phải tặng ấn phẩm, vậy em nghĩ nên tặng…”
“Tiểu thuyết uyên ương hồ điệp!”
…
Cô lên lớp với người thành phố một phen xong, nửa sau của tiết học, không ai còn dám phát ngôn bừa bãi. Vu Mạn Di im lặng ngồi tại chỗ đến giờ tan học, lúc cô chuẩn bị rời đi, Khương Ngọc cầm giáo án gọi cô đến.
Vừa rồi phát biểu, cô bị kích động, nói xong mới phát hiện vừa rồi bản thân mình phản ứng thái quá. Người ta nói cây cao thì đón gió, Vu Mạn Di nghĩ nhất định mình đã bị Tống Kỳ mấy năm trước nhập mới có thể nói xằng nói bậy như vậy.
Khương Ngọc gọi cô, Vu Mạn Di ngại ngùng đi đến. Hôm nay cô mặc chiếc váy kiểu Tây mà Tống Kỳ đã mua cho cô, Khương Ngọc nhìn cô một lượt, cười nói:
“Em hoàn toàn khác với năm ngoái cô gặp em. Quần áo khác, cách nói chuyện cũng khác.”
“Bọn em… là giai cấp vô sản.” Vu Mạn Di bắt đầu nói năng linh tinh, “Cho dù lên thành phố cũng không quên gốc rễ.”
“Học mấy từ này ở đâu?” Khương Ngọc cười, “Đâu có giống những từ được dùng trong tiểu thuyết uyên ương hồ điệp.”
Đương nhiên tiểu thuyết uyên ương hồ điệp không dùng, nhưng truyện uyên ương hồ điệp lôi kéo cô đọc báo thì có, mấy trang báo phía sau âm thầm cấy vào đầu cô. So với thương nhân bán son phấn, Tống Kỳ biết cách thu hút sự chú ý của con gái hơn.
Vu Mạn Di khẽ lắc lư, chắp hai tay sau lưng, lại nghe Khương Ngọc nói: “Cô đã xem thành tích gần đây của em, không thể nói là an toàn. Không theo kịp việc học à?”
“Em đang cố ạ.” Vu Mạn Di nói.
“Cố thôi là chưa đủ, các bạn học của em cũng đang cố.” Khương Ngọc lắc đầu, “Cô nghĩ em đang đi vào ngõ cụt, dù sao trước đây cũng học nhiều kiến thức sai lệch rồi. Cuối tuần này Thương vụ Ấn thư quán đóng cửa, em đến văn phòng hiệu trường của trường hàm thụ tìm cô, cô sẽ xem tranh giúp em.”
“Thật sao cô?” Vu Mạn Di vui vẻ, ánh mắt sáng lên.
“Còn giả được sao?” Khương Ngọc lại cười với cô, “Đúng rồi, cô không muốn em mang bài tập ở trường đến. Em vẽ vài bức tranh mới đi, cô muốn xem tác phẩm do chính em vẽ ra.”
“Vẽ cái gì ạ?”
“Cái gì cũng được, con người, cảnh vật, hoặc là đường phố Thượng Hải, tóm lại là em có thể tự chọn… Có thời gian không?”
Khương Ngọc hỏi lại, Vu Mạn Di lập tức hoàn hồn.
“Dạ có!” Cô nhiệt tình nói, “Em có thời gian! Mấy ngày tới em sẽ vẽ một bức tranh mới!”
*
Nếu không phải Khương Ngọc yêu cầu, Vu Mạn Di sẽ không ý thức được cô không có thứ gì khiến chính mình muốn vẽ. Tô Văn và Lục Việt Đình đã dạy dỗ cô đến ngày hôm nay, kỹ năng của cô cũng được cải thiện hơn trước đây, nhưng cũng dập tắt niềm đam mê vẽ vời khắp nơi mà cô từng có lúc còn nhỏ ở trong dinh thự nhà họ Vu.
Ban đầu Vu Mạn Di cảm thấy Thương vụ Ấn thư quán rất đáng được vẽ lại, nhưng khi dựng giá vẽ trước cửa, cô lại cảm thấy hơi bực bội…
Hóa ra sau khi đi làm, dù công ty lớn đến đâu thì người ta cũng chỉ cảm thấy mâu thuẫn mỗi lần nhìn thấy nơi đó, tan làm là muốn chạy trốn, không có tâm tình thưởng thức nét đẹp tinh xảo của nó, chuyện này thật đau lòng.
Khương Ngọc bảo cô vẽ người, hiện tại ngoài Tống Kỳ, Vu Mạn Di không nghĩ ra người nào có dáng vẻ đáng được vẽ lại, nhưng Tống Kỳ lại không ở Thượng Hải. Lục lọi đủ thứ ý tưởng, cô chợt nhớ đến căn hộ nơi Tống Kỳ sống, cũng rất tinh xảo và đẹp mắt, một dãy nhà kiểu châu Âu bằng đá cẩm thạch và xi măng, thích hợp để vẽ hơn là chính anh.
Vậy là Vu Mạn Di lập tức cầm giá vẽ, gọi một chiếc xe kéo, đi đến căn hộ của Tống Kỳ.
Cô cố ý đi sớm để vẽ, trời còn chưa tối. Chú Tề đang lim dim trước cửa căn hộ, nhìn thấy Vu Mạn Di từ xa, ông ấy rất ngạc nhiên, nhưng cô không đến gần, chỉ chào hỏi chú Tề từ phía xa xa, sau đó tìm chỗ phù hợp ở góc đường, dựng giá vẽ lên.
Bầu trời nhuộm ánh sáng đỏ hồng, là thời điểm tốt để ký họa.
Niềm đam mê sáng tạo quan trọng hơn chính tác phẩm, Vu Mạn Di điều chỉnh góc độ của giá vẽ, sau đó nhanh chóng phác thảo hình dáng trên giấy. Cô ngẩng đầu nhìn thiết kế của căn hộ một hồi, sau đó cúi đầu vẽ mấy nét trên giấy.
Lúc Vu Mạn Di ngẩng đầu lên, một bóng dáng chợt che chắn tầm mắt của cô.
Bóng dáng đó rất cao, cũng rất to lớn, giống như một bức tường, hoàn toàn che chắn tầm nhìn của cô. Vu Mạn Di ngẩn người một lát, sau đó phóng tầm mắt ra xa hơn, phát hiện một gương mặt vô hồn như một con cá chết.
Anh ta nói chuyện cũng giống như con cá nhúc nhích cái miệng, mở ra đóng lại mà không ảnh hưởng đến cơ mặt.
“Cô đứng đây bao lâu rồi?” Giọng nói của anh ta cứ như truyền ra từ bụng chứ không phải từ miệng, “Có nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục đi ra hay đi vào không?”