Xoay chuyển tình thế (một)
Vu Mạn Di không rời khỏi nhà của Tống Kỳ vào đêm anh đốt quần áo của cô, còn hôm sau Tống Kỳ lấy quyển sách có chữ “Radio” về thế nào thì cô không biết chi tiết, nhưng cô thấy bên trong có mấy trang đã bị xé đi.
“Có mua quyển mới không?” Vu Mạn Di hỏi anh.
“Có tiền cũng không mua được.” Tống Kỳ nói.
Cô gật đầu, lại nghĩ ngợi một hồi, cô nảy ra một ý tưởng:
“Hay là em đến Thương vụ Ấn thư quán tìm cho anh? Hôm đó đi thi ở tổng kho phát hành, em thấy rất nhiều sách. Chờ đến khi đi đào tạo ở trụ sở chính, chắc chắn là có nhiều tài liệu hơn. Anh cần loại nào, em đi hỏi cho anh.”
Vu Mạn Di thật lòng muốn giúp Tống Kỳ, giống như cô đã nói với anh trong lần đầu đến Thượng Hải: Đừng tự lập quá, gặp chuyện thì chúng ta có thể đối mặt cùng nhau.
Nhưng Tống Kỳ cất quyển sách bị xé vào ngăn kéo, nói chuyện với cô nghiêm túc lạ thường: “Đừng nói những chuyện này với người khác, cũng đừng tự mình đi tìm máy thu thanh. Hiểu không?”
Chỉ có vài chuyện có thể khiến Tống Kỳ trở nên nghiêm túc, mà Vu Mạn Di đều đã trải nghiệm sau khi đến Thượng Hải. Trước lạ sau quen, cô không còn cảm thấy tủi thân vì Tống Kỳ nói chuyện với mình như vậy nữa.
“Em thề với anh đi.” Tống Kỳ nói, vẫn không yên tâm lắm, “Không được đi tìm, hiện tại người ta kiểm tra rất nghiêm ngặt.”
“Sao lại kiểm tra nghiêm ngặt? Không phải máy thu thanh chỉ là máy thu thanh mà chú Tề hay nghe sao? Nghe máy thu thanh là phạm pháp à?”
“Phải, là máy thu thanh.” Tống Kỳ lập tức giải thích tiếp lời cô, “Có mấy kênh đồi trụy, nghe sẽ bị bắt, cho nên cảnh sát kiểm tra rất nghiêm ngặt.”
Sắc mặt của Vu Mạn Di dao động: “Á, Tống Kỳ, anh không thể trông mặt mà bắt hình dong được!”
Nói xong, cô vội vàng chạy về phòng ngủ dọn dẹp đồ đạc, bỏ lại Tống Kỳ oan ức khó giãi bày, không thanh minh thì không ổn. Thỉnh thoảng anh lại bị Vu Mạn Di chọc giận như vậy.
Nói đến chuyện chuyển nhà, rốt cuộc Vu Mạn Di vẫn phải ở chỗ của dì Bình mấy ngày, bởi vì chỉ có dì Bình đồng ý cho cô nợ tiền thuê nhà, nhà trọ thì không cho. Hóa ra phụ nữ trung niên đều rất tốt bụng, đối xử tình nghĩa với người thuê cũ, hung dữ chỉ là bản năng sinh tồn tất yếu mà nhiều năm mưu sinh nơi phố thị đã mài giũa cho họ.
Đây là quãng thời gian nhàn rỗi vui vẻ nhất mà Vu Mạn Di trải qua tính đến hiện tại. Thi đậu vào Thương vụ Ấn thư quán, người của Lưu Phong Diêm đã rời khỏi Thượng Hải. Cô sống trong con hẻm Thạch Khố Môn nhộn nhịp, mỗi tháng đóng thêm một chút tiền, dì Bình sẽ nấu cơm cho cô.
Cô không mua thêm quần áo may sẵn, quá đắt đỏ với cô. Nhưng cô tìm được vải thừa giá rẻ ở một tiệm may trong hẻm. Không có chuyện gì để làm, Vu Mạn Di ở trong phòng mấy ngày, may được ba bộ quần áo mùa hè mới cho chính mình. Còn quần áo thu đông thì đợi cô có tiền lương đã.
Thỉnh thoảng Tống Kỳ và Phương Thiên lại gọi cô đi ăn cơm, cô lại được tham dự lễ tốt nghiệp mùa hè của hai người họ. Hai người họ dành gần hết học kỳ cuối cùng để đi làm công ty, đột ngột trở về trường lại cảm thấy vô cùng lạ lẫm. Trong trường toàn là những gương mặt trẻ tuổi, còn họ đã là sinh viên tốt nghiệp.
“Cảm giác như mới hôm qua.” Phương Thiên hơi xúc động.
Vu Mạn Di chen vào cũng không hề lạc quẻ, cô trạc tuổi những người vừa nhập học, nhưng cũng là người đã bước vào xã hội. Cô theo sau Tống Kỳ, nhìn thư viện trường, cây bạch quả, con đường rộng lớn trước khu giảng đường, còn có giáo sư mặc trường sam hoặc âu phục đi tới đi lui.
“Tiếc là tôi chỉ học hàm thụ.” Cô cũng hơi xúc động, “Tiếc là tôi chưa từng học đại học.”
“Có lẽ sau này sẽ có cơ hội.” Phương Thiên nói.
“Tôi đã thi đậu vào Thương vụ Ấn thư quán, sắp bắt đầu làm việc rồi.”
“Ai mà đoán được tương lai? Giờ này năm ngoái, cô còn toàn tâm toàn ý chờ cưới anh họ.”
“Thậm chí một năm trước đó, cô ấy còn dọa đánh tớ trong hầm vì tớ nói xấu anh họ của cô ấy.”
Vậy là Vu Mạn Di đuổi đánh anh trong trường.
Sau đó, Vu Mạn Di cũng nhìn thấy bằng tốt nghiệp của họ, hình như chất liệu không tốt hơn bằng hàm thụ của cô là bao, nhưng chữ ký rất đáng giá:
…Hiệu trưởng Trường Đại học Giao thông… Viện trưởng Viện Kỹ thuật Cơ khí…
Một tấm văn bằng khác cũng được viết bằng tiếng Anh, chữ thảo được thiết kế rất cao cấp, cũng có chữ ký của hiệu trưởng. Cái làm Vu Mạn Di ngưỡng mộ nhất là trên bằng tốt nghiệp có ảnh họ đội mũ tốt nghiệp, dây tua rũ xuống bên má trái.
Lễ tốt nghiệp yêu cầu xác minh danh tính, Vu Mạn Di không vào, lúc đi ra, Tống Kỳ nói với cô là không có gì hay, chỉ là nhóm sinh viên tốt nghiệp xếp hàng, lần lượt chờ hiệu trưởng gạt tua mũ. Anh chỉnh tua mũ về vị trí cũ, sau đó cúi người xuống cho Vu Mạn Di gạt lần nữa.
“Xấu hổ quá.” Vu Mạn Di chịu đựng ánh mắt của các bạn học khác, vội vàng bảo anh quay về chỗ cũ.
Lễ tốt nghiệp là khoảnh khắc quan trọng của đời người, rất nhiều phụ huynh của các sinh viên Thượng Hải bản địa đều đến, nhưng người nhà của Tống Kỳ không đến. Vu Mạn Di ít khi hỏi chuyện trong nhà anh, chỉ nhớ Hoắc Thời Văn nói năm ngoái ba anh gặp chuyện bất trắc.
“Người nhà của anh không đến sao?” Lần đầu cô chủ động hỏi.
“Không đến.” Giọng nói của Tống Kỳ nhẹ nhàng, không để ý lắm. Anh chưa từng chủ động nhắc đến chuyện nhà mình với cô, thậm chí còn ít hơn số lần Phương Thiên trêu chọc anh. Nhưng lần này quay lại Thượng Hải, Phương Thiên cũng không trêu chọc nữa, thậm chí còn tránh nhắc đến chuyện nhà mình trước mặt Tống Kỳ.
Thỉnh thoảng Vu Mạn Di lại cảm thấy mình và Tống Kỳ có vài điểm tương đồng, họ tìm thấy điểm chung khó diễn tả thành lời ở đối phương. Cô hiểu rõ bản thân, nhưng đến tận hôm nay vẫn hiểu rất ít về Tống Kỳ, cho nên cô không thể dùng ngôn từ để diễn tả điểm chung này.
Đây là mùa hè trọn vẹn đầu tiên của cô ở Thượng Hải, sau đó cô lại trải qua rất nhiều mùa hè ở Thượng Hải, có khi có Tống Kỳ, có khi không có Tống Kỳ.
Sau khi nhiệt độ tăng thêm một chút, ngày Vu Mạn Di cùng nhóm thực tập sinh mỹ thuật đi nhận việc cũng đến. Hôm trước Tống Kỳ đã ăn cơm cùng cô, hứa sáng sớm hôm sau sẽ đi cùng cô đến trụ sở chính của Thương vụ Ấn thư quán, ngày đầu tiên và ngày cuối cùng ở môi trường mới, người ta đều mong có người đi cùng.
Cuộc sống mới của họ chậm rãi mở ra, đêm đó Vu Mạn Di lăn lộn không ngừng trên giường, trắng đêm không ngủ. Cô đã thu dọn hành lý xong, ngày mai sẽ tạm biệt dì Bình, cô đã có thể chuyển vào ký túc xá của Thương vụ Ấn thư quán.
Trong lúc đó, Tống Kỳ cầm con cá mà dì Bình kiên quyết cho anh, chậm rãi về nhà trong đêm. Chú Tề không đứng trước cổng, ông ấy đã tận tụy làm nhiệm vụ suốt mùa hè, hiếm khi vắng mặt, bây giờ lại có hai người đàn ông xa lạ đứng đó.
Tống Kỳ dừng bước.
Móc câu đâm xuyên miệng cá, mắt nó trợn trừng. Tống Kỳ khẽ thở dài, nhìn hai người đàn ông kia đứng dậy sau khi thấy anh, giọng nói lạnh lùng lại hờ hững.
“Một quyển sổ tay phổ cập vô tuyến điện do quản lý người Anh Quốc mang vào nội địa.” Anh quan sát gương mặt vô hồn như con cá chết của đối phương một lát, lại nói tiếp, “Các người không dám đụng đến người nước ngoài nên đi tới đi lui để tìm tôi sao?”