Thực tập sinh thời Dân quốc (hai)
Nhà của Tống Kỳ… Làm vậy sao được.
Phương Thiên vừa dứt lời, Vu Mạn Di đã hoảng loạn. Sao cô có thể ở nhà của Tống Kỳ chứ? Hai người họ không thân chẳng quen, lại không phải anh em thật, càng không có mối quan hệ khác. Mặc dù trước đây cô đã từng tá túc một đêm, nhưng đó chỉ là biện pháp tạm thời, lần này phải tìm cho cô một “chỗ ở” thật…
“Tớ không làm vậy được.”
…
Vu Mạn Di thoát khỏi tâm trạng rối ren, liếc mắt nhìn sang Tống Kỳ vừa dứt lời.
Anh nói mấy chữ này vừa ngắn gọn vừa kiên định, không uyển chuyển chút nào, sắc mặt cũng rất bình tĩnh. Anh dựa lưng vào ghế, đặt tay lên bàn, tư thế thoải mái, không do dự hay chần chừ.
…Chờ một chút.
Cô không đến ở là một chuyện, bộ dạng này của Tống Kỳ lại là chuyện khác. Vu Mạn Di liếc anh một hồi, phát hiện anh không có ý định giải thích cho mình, cô lập tức dời mắt, nói với Phương Thiên không do dự:
“Tôi không thể ở nhà anh ấy!”
Phương Thiên: “Sao thế?”
Vu Mạn Di chắc như đinh đóng cột: “Bởi vì tôi là tàn dư phong kiến!”
“Tàn…” Phương Thiên tạm thời cứng họng, trong lòng nghĩ mấy chữ này không có gì hay, không biết cô học ở đâu. Nhưng thái độ của hai người trong cuộc lại kiên định như vậy, cô ấy có lòng tác hợp cũng không thể thay đổi ý kiến cá nhân.
“Vậy tôi… đi hỏi chỗ khác.” Cuối cùng cô ấy nói.
Nửa sau bữa ăn, chỉ còn Vu Mạn Di và Phương Thiên nói chuyện, cô nhất quyết không để ý đến Tống Kỳ. Ăn xong, ba người họ quay lại cổng trường, đưa Phương Thiên về nhà.
Thấy bóng lưng của cô ấy biến mất, Tống Kỳ xoay người hỏi Vu Mạn Di: “Tôi đưa em về nhà trọ nhé?”
“Không cần.” Vu Mạn Di lập tức giữ khoảng cách với anh, “Giai cấp vô sản chúng tôi ở đó, âu phục giày da như anh không hợp đâu.”
“Thì tôi không vào.”
“Tóm lại là không chào đón anh.”
Đến lúc này, Tống Kỳ mới bắt đầu tự kiểm điểm, phát hiện có lẽ câu “Tớ không làm vậy được” thẳng thừng của mình đã chọc tức Vu Mạn Di. Anh không xin lỗi mà còn nói: “Vậy em thật sự muốn sống cùng tôi sao?”
Ai lại hỏi người khác như vậy?!
Vu Mạn Di không đáp lời anh, chỉ hùng hổ đứng ở trạm xe điện, xe điện vừa dừng lại, cô lập tức lên xe, đi đến hàng thứ hai từ dưới đếm lên.
Cô quay đầu, thấy Tống Kỳ đứng bên cạnh khung cửa chỗ cô ngồi, ngẩng đầu nhìn cô vô tội. Tay trái anh khẽ xốc áo vest lên, cầm ngang eo, tay phải gõ “cốc cốc cốc” lên khung cửa bên cạnh cô.
Cô không nhìn anh, giống như vừa rồi anh cũng không nhìn cô. Xe điện leng keng rời đi, Vu Mạn Di ngồi khoanh tay phụng phịu giận dỗi, tạm thời không nguôi giận.
*
Niềm vui tái ngộ bạn cũ thoáng qua rồi biến mất, Vu Mạn Di nhanh chóng buồn phiền vì kế sinh nhai. Cô mượn bàn của chủ nhà trọ như mọi ngày, sau đó viết nghuệch ngoạc vào quyển sổ ghi chữ “Xưởng dệt Tú Hoa” mà một chị gái trong phòng trọ cho cô:
Tiền dư: 16 đồng.
Tiệm chụp ảnh Phong Đình, thợ vẽ bối cảnh: Bị từ chối.
Báo Tiểu Mộng Hoa, họa sĩ tranh minh họa: Bị từ chối.
…
Lật đến quảng cáo tuyển dụng ở trang cuối cùng của tờ báo mới mua mà vẫn không thu hoạch được gì. Vu Mạn Di ngẩn người nhìn vào quyển sổ, không thể không nhớ đến lời của Phương Thiên: Cô sẽ không giành giật sao?
Vu Mạn Di nghĩ Phương Thiên nói quá, từ trước đến nay, cô ấy nói chuyện toàn gây sốc. Thật ra ý của Phương Thiên là trách cô không biết tranh thủ. Cô không biết nói ra mặt tốt của mình, cũng không dám giới thiệu bản thân trước mặt người thuê lao động.
Trái ngược với sự chùn chân của cô hẳn là có Khương Ngọc, cô ấy có thể mở trường học ở Thượng Hải tấc đất tấc vàng, nhất định là phải tính toán thiệt hơn. Vu Mạn Di lại suy nghĩ một hồi, sau đó đóng quyển sổ lại, chạy ra khỏi khung cửa nhỏ hẹp của nhà trọ.
Hôm nay không có lịch hẹn phỏng vấn, cô nhất định phải đi gặp Khương Ngọc.
Nhưng đường đời đầy rẫy chướng ngại vật, vừa bước vào trường của Khương Ngọc, Vu Mạn Di đã đụng phải người đàn ông từ chối cô trước đó. Đối phương liếc mắt nhìn cô, giọng điệu nóng nảy: “Sao cô lại đến đây? Đã nói không cần người của Lục Việt Đình!”
“Tôi muốn gặp hiệu trưởng Khương.” Vu Mạn Di nói.
“Nhiều người không được làm trợ giảng, chắc là ai cũng muốn gặp hiệu trưởng Khương nhỉ?” Giọng điệu của ông ấy khó tin, “Đi đi, tôi còn việc khác.”
“Họ vẽ không đẹp nên mới không được gặp.” Vu Mạn Di nói năng hùng hồn, “Tôi vẽ đẹp. Vấn đề nằm ở văn bằng của tôi chứ không nằm ở bản thân tôi, tôi muốn gặp hiệu trưởng Khương!”
“Ai nói cô vẽ đẹp?”
“Ông nói!”
“…”
Cuộc tranh cãi đang bế tắc, một cô bé đột ngột nhún nhảy xuống lầu. Vu Mạn Di quay đầu nhìn, thấy đứa bé này trông rất quen mắt, nhưng lại cao hơn người trong trí nhớ của cô rất nhiều. Họ nhìn nhau một hồi, Vu Mạn Di nghe cô bé hét to: “Chị gái trên báo!”
“Hai người quen nhau à?”
“Quen.”
Cô bé nhảy đến nhìn Vu Mạn Di, giọng nói không thân thiện nhưng cũng không cố chấp như người phỏng vấn: “Chị đến chỗ bọn em làm gì? Không phải chị học vẽ bên trường của Lục Việt Đình sao?”
“Cô ấy đến xin việc trợ giảng. Học bên trường của Lục Việt Đình mà lại đến chỗ của chúng ta xin việc, thật là…”
Đương nhiên trẻ con không suy nghĩ như người lớn, hoặc có lẽ là vì trước đây họ từng tiếp xúc. Cô bé quan sát Vu Mạn Di một hồi, lại nói: “Vậy để em nói với hiệu trưởng Khương một tiếng, xem cô ấy có muốn gặp chị hay không!”
Nói xong, cô bé lại chạy lên lầu. Chờ chưa được bao lâu, Vu Mạn Di đã thấy cô bé chạy xuống, lớn giọng nói: “Chị vào phòng hiệu trưởng đi! Cô ấy đang tiếp khách, lát nữa sẽ về phòng!”
*
Phòng hiệu trưởng rất yên tĩnh.
Mấy ngày này, Vu Mạn Di đến rất nhiều công ty và văn phòng. Đại Thượng Hải tráng lệ, ở vài nơi, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy mái vòm pha lê, làm người ta hoa mắt, tự ti vì bản thân mình nghèo túng. Nhưng văn phòng của Khương Ngọc lại không giống những nơi khác, rèm cửa cùng nội thất đều được làm bằng nhung, trên tường và hộc tủ bày rất nhiều tranh vẽ của chính cô ấy và học viên của cô ấy, giống hệt như khí chất của cô ấy.
Nhưng Vu Mạn Di đã biết cô không thể tin cảm giác mà người khác mang lại cho mình. Khương Ngọc chỉ cần người khác cảm thấy mình dịu dàng tao nhã, dịu dàng tao nhã là một trò lừa lớn, mọi chuyện trên đời không thể dựa vào dịu dàng tao nhã mà thành.
Cho nên mặc dù cô rất muốn có công việc này, khi Khương Ngọc quay lại, cô vẫn rất cảnh giác. Cô ngồi trên sofa vừa thận trọng vừa mất tự nhiên, thấy Khương Ngọc mặc một bộ sườn xám sẫm màu bằng lụa Hương Vân Sa, đeo một chuỗi ngọc trai trên cổ, tóc búi dịu dàng sau đầu.
Cô ấy nhẹ nhàng hỏi han Vu Mạn Di mấy câu, sau đó lấy một xấp giấy vẽ từ trong ngăn kéo, tìm bức tranh mà Vu Mạn Di đã vẽ vào ngày cô đến đây phỏng vấn.
Cô không nghĩ Khương Ngọc lại giữ nó.
“Cô đã xem tất cả những tác phẩm mà thầy La nhận được lúc phỏng vấn, đúng lúc trường đang cần người.” Cứ như cô ấy có thể nhìn thấu suy nghĩ của Vu Mạn Di, “Nhưng dù cho em không cầm văn bằng của hiệu trưởng Lục, tác phẩm này của em cũng không đạt yêu cầu.”
“Nhưng thầy La nói…” Lúc này cô mới biết người phỏng vấn họ La.
“Thầy La chỉ xem kỹ thuật, cô muốn xem tư duy trong tác phẩm. Em chỉ học kỹ thuật ở trường của Lục Việt Đình, nét vẽ cũng bắt chước Lục Việt Đình, không thuần thục bằng các học viên khác, vậy tại sao cô phải chọn em chứ không phải người khác?”
“Hiệu trưởng Khương, tư duy là gì?”
“Một khi kỹ thuật của em đạt đến trình độ thượng thừa, tư duy sẽ hiện lên trong nét vẽ của em. Cho nên mới nói, đến cả kỹ thuật căn bản mà em cũng chưa làm đến nơi đến chốn. Nhưng cái này không phải là lỗi của em…”
Khương Ngọc khéo léo nói. Giọng điệu của cô ấy không chỉ trích Vu Mạn Di mà là tiếc nuối cho cô.
“Vốn dĩ kỹ thuật của hiệu trưởng Lục hơi lỗi thời rồi. Bản thân ông ấy thành danh từ mười năm trước, dựa vào danh tiếng đó mà mở trường dạy học mấy năm nay, những gì ông ấy dạy cho các em cũng là mớ kiến thức từ mười năm trước. Mỹ thuật thương mại kiêng kỵ nhất là tụt hậu. Kỹ thuật chỉ là công cụ, người người đều có thể dùng, mỹ thuật thương mại là bán nội dung.”
Hình như Vu Mạn Di nhìn thấy ánh dao lóe qua trong giọng nói ôn hòa của cô ấy.
“Ông ấy luôn nghĩ cô học kỹ thuật của ông ấy, dẫn đến việc các họa sĩ sau này cướp việc làm ăn của ông ấy. Ông ấy không nghĩ mình đã có tuổi, tranh vẽ của ông ấy cũng phản ánh thẩm mỹ của người có tuổi, phụ nữ khép nép, bị bó chân. Mà bây giờ, tiêu chuẩn thẩm mỹ đối với phụ nữ là…”
Vu Mạn Di nhìn thấy một bức tranh lịch vẽ phụ nữ sau lưng Khương Ngọc, là một cô gái trẻ tóc uốn xoăn, mặc áo cổ V hở đến trước ngực, ngồi trên một chiếc xe gắn máy đen.
Còn có một bộ bốn bức tranh xếp cạnh nhau táo bạo hơn, là bốn cô gái mặc đồ liền thân vừa mới tắm xong đi ra, quần chỉ dài đến nửa đùi. Hình ảnh này quá hở hang với Vu Mạn Di, mà bốn cô gái này đều tạo dáng tự nhiên, hoàn toàn không ngại ngùng.
Cô nghĩ đến tranh của Lục Việt Đình, nhớ màu sắc trong tranh lịch của ông ấy cũng tươi sáng, nhưng so với mấy bức trong văn phòng của Khương Ngọc, chúng ảm đạm vô cùng. Tư thế của những người phụ nữ mà ông ấy vẽ ra cũng cứng nhắc, giống như có người tạo hình sẵn cho họ, cổ còng xuống như con rối dây.
Mà bút pháp của Vu Mạn Di cũng mang theo những kỹ thuật vẽ này, gương mặt của cô lập tức ửng đỏ.
Sau khi ửng đỏ lại chuyển sang ủ rũ, hình như cô đã hiểu ra nguyên nhân mình không tìm được việc. Cô muốn vẽ, kiến thức của cô cũng không có vấn đề gì, nhưng mắt thẩm mỹ của cô quá lạc hậu, cô đúng là… tàn dư phong kiến.
Vu Mạn Di càng nghĩ càng nản lòng, ý chí chiến đấu khi đến tìm Khương Ngọc cũng hoàn toàn sụp đổ. Nhưng sau khi giải thích, Khương Ngọc lại cầm tranh của cô lên xem lần nữa, nhẹ nhàng lên tiếng: “Mạn Di, sao em lại học vẽ?”
Vu Mạn Di ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Sao cô lại học vẽ?
Đương nhiên là để vẽ giấy đóng gói cho người ta… Không phải, là để kiếm tiền sống yên phận. Nhưng sống yên phận thì quá thấp kém, cô vắt óc suy nghĩ một hồi, cuối cùng nhớ ra bốn chữ mà Tô Văn đã dặn dò cô.
“Để… làm nên tên tuổi.” Cô nói.
Bốn chữ này không hợp với hình ảnh cô ủ rũ cúi đầu, Khương Ngọc cũng không nhịn được cười. Cô ấy lắc đầu, nói: “Ai dạy em mấy chữ đó? Thật thiếu kiến thức, nhất định người đó không làm nên trò trống gì.”
Vu Mạn Di nghẹn họng.
Cái gì cũng sai. Kỹ thuật cô học được là sai, làm nên tên tuổi cũng sai. Cô chưa từng chịu cú sốc lớn như vậy, chỉ biết cắn môi nhìn Khương Ngọc, bất chợt nhớ ra, Tống Kỳ chọc cô giận mà vẫn chưa đến xin lỗi cô. Cả sự nghiệp và tình cảm đều tiêu tan, cô thật sự thất bại mà !
Giá mà cô không trốn khỏi nhà họ Vu.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Vu Mạn Di lập tức giật mình. Cô phát hiện ra một cái bẫy, khi có đường lui, người ta dễ dàng né tránh thất bại và nỗi đau, chỉ cần quay đầu về con đường dễ dàng hơn, cũng không cần nhiều nỗ lực.
Nhưng đó là con đường đắt tiền hơn, giống như một món quà được gói ghém xinh đẹp lại cần đền đáp trong tương lai. Cũng phải biết, nếu cô không trốn khỏi nhà họ Vu, cô đã bị gả đến phương Bắc làm vợ tư. Cũng may, Mạn Di nhà mình đã dùng lửa thiêu rụi đường lui.
Vu Mạn Di lấy lại tinh thần, tiếp tục tập trung lắng nghe Khương Ngọc.
“…Mặc dù bút pháp của em mang nhiều dấu vết của hiệu trưởng Lục, nhưng cô có thể thấy kiến thức của em rất tốt. Hay là thế này, ở chỗ của cô có một con đường, em có thể thử.”
Khương Ngọc lấy một tờ giấy trên bàn mình.
“Đây là đơn đăng ký làm thực tập sinh trong Ban Minh họa của Thương vụ Ấn thư quán, cô cũng học ở nơi này ra. Mặc dù kỹ thuật của em hơi lỗi thời về mặt thẩm mỹ đối với ngành mỹ thuật thương mại, nhưng vẫn tốt hơn những sinh viên khác tham gia kỳ thi này. Huống hồ chi các giám khảo cũng không còn trẻ, sẽ không chê phong cách hội họa của Lục Việt Đình đâu.”
“Cái này có…” Nghe ba chữ “thực tập sinh”, Vu Mạn Di hơi lo lắng, “Có lương không ạ?”
Sự thật thà của cô chọc Khương Ngọc cười.
“Nếu vượt qua kỳ thi này, mỗi tháng sẽ có tiền phụ cấp, giống như công nhân vậy.” Khương Ngọc nói, “Hai năm đầu thì có giáo viên dạy cho em, có thể sẽ giúp em rửa sạch gu thẩm mỹ lỗi thời của em. Nhưng người ta bồi dưỡng em xong, em phải làm việc cho tòa soạn ba năm, tiền lương chính thức thì… mỗi người một cảm nhận.”
Hình như Khương Ngọc chê ít, không thì cô ấy đã không rời khỏi Thương vụ Ấn thư quán để đi du học nước ngoài, sau đó trở về mở trường học. Nhưng con số mà Khương Ngọc chê ít nhất định là rất nhiều đối với Vu Mạn Di.
Cô lập tức nhận lấy đơn đăng ký.
Cô cảm ơn Khương Ngọc đã nói nhiều điều với cô như vậy, hình ảnh Khương Ngọc trong lòng cô đã có nhiều khía cạnh hơn. Vu Mạn Di cầm đơn đăng ký rời đi, nhưng vừa đẩy cửa, cô chợt quay đầu hỏi: “Hiệu trưởng Khương, cô nói Thương vụ Ấn thư quán có dạy học… Vậy có chương trình học của cô không?”
Khương Ngọc đã ngồi trở lại vào bàn làm việc. Cô ấy ngẩng đầu cười với Vu Mạn Di: “Có.”
*
Ra khỏi trường của Khương Ngọc, Vu Mạn Di tìm một quầy hoành thánh. Cô lại muốn ăn hoành thánh cá vàng, nhưng món này quá đắt đỏ với cô, không phải là món mà cô có thể ăn được. Vu Mạn Di gọi một phần hoành thánh thịt heo, lấy đơn đăng ký ra, trong đầu nghĩ thầm, nếu cô vượt qua kỳ thi này, trở thành thực tập sinh của Thương vụ Ấn thư quán, tiền trợ cấp ít nhất cũng đủ để ăn hoành thánh cá vàng.
Mấy cú sốc liên tiếp kéo cô về hiện thực phũ phàng. Tóm lại, sống yên phận rất thấp kém, làm nên tên tuổi cũng thấp kém, vậy cô sẽ thấp kém đến cùng, cô học vẽ chỉ là để được ăn hoành thánh cá vàng.
Vu Mạn Di lấy một cây bút từ trong túi, vừa ăn vừa viết.
Ba ngày nữa hết hạn đăng ký, mang theo ảnh thẻ đến đường Kỳ Bàn.
Bảy ngày nữa đi thi trên đường Kỳ Bàn.
Cô vừa viết xong, bên tai lại vang lên tiếng ồn ào. Vu Mạn Di ngẩng đầu, thấy mấy người đàn ông cao lớn thô kệch đi ngang qua cô, vào trong nhà trọ, lớn tiếng nói: “Có nhìn thấy người này không?”
Hoành thánh nóng hổi, cô vội vàng nuốt xuống, cất tiền đi. Quầy hoành thánh và nhà trọ không cách âm, cô nghe người kia tiếp tục lớn tiếng nói: “Không thấy sao? Mấy người các ông đi hỏi từng nhà trong khu này cho tôi! Mấy anh em chúng tôi thuê các ông thay ông chủ Lưu, không tìm thấy cô gái đào hôn thối tha này thì cũng đừng ai mong được ăn cơm!”
“Chuyện gì thế?” Bà cụ bên cạnh hỏi.
“Bắt cô dâu đào hôn.” Một ông cụ run rẩy trả lời, “Tìm ở đây mấy ngày rồi, nghe nói ông chủ là một thương nhân bán muối họ Lưu… Lưu Phong Diêm!”
Ông cụ chưa dứt lời, chiếc muỗng sứ trên tay Vu Mạn Di đột ngột rơi xuống chén.
Lưu Phong Diêm…
Mấy chữ Hán lớn trên tờ hôn thú, màu đen, trông như đang chảy máu.
Lưu Phong Diêm…
Vu Mạn Di đột ngột đứng dậy, suýt nữa hất đổ tô hoành thánh chưa ăn hết. Cô ôm chặt túi xách, cúi đầu thật thấp, thừa dịp mấy đàn người ông vào nhà trọ chưa đi ra, cô chạy về phía phòng trọ của mình.
Cô trả tiền thuê phòng theo tuần, chủ nhà trọ nói vậy thì có thể tính rẻ một chút, bây giờ cô xin ông chủ trả lại tiền. Cô gấp đến mức giọng nói cũng run rẩy, ông chủ đành bất đắc dĩ xử lý cho cô.
Nhìn đối phương lề mề đặt bút lên sổ sách, cô cũng không còn sức lực hối thúc, chỉ vừa khóc nức nở vừa nói: “Ông chủ, nếu mấy ngày nữa có ai đến tìm tôi, ông có thể nói là không gặp tôi được không?”
“Ai tìm cô?” Ông chủ vẫn chưa nhận thức được tình hình nghiêm trọng thế nào, “Công tử trẻ mặc âu phục đấy à? Cãi nhau sao? Hừ, cái miệng đó, không tình yêu tình báo thì tốt hơn!”
“Không phải, không phải, ông tuyệt đối phải nói không gặp tôi, xin ông.”
Giọng nói của Vu Mạn Di quá gấp gáp, cuối cùng ông ấy cũng phát hiện ra có gì đó khác thường, ngẩng đầu mới thấy cô đã rưng rưng. Lúc này ông chủ mới nhanh tay bọc mấy đồng xu trong một tờ giấy, đưa cho cô, lại nói:
“Sống ở một nơi thế này đương nhiên là rất khó khăn, yên tâm, tôi không gặp cô, cũng chưa từng nghe qua tên cô.”
Cô không kịp cảm ơn, cũng giống như cô không kịp cảm ơn bà chủ tiệm vải trước khi rời khỏi Thiệu Hưng. Vu Mạn Di nuốt nước mắt vào trong, không thì tầm nhìn sẽ mờ mịt, cô sẽ không thấy đường đi. Cô ôm tiền cùng văn bằng và quần áo của mình vào lòng, lần này còn có thêm một tờ giấy quan trọng, là đơn đăng ký thi vào Thương vụ Ấn thư quán.
Cô quấn một mảnh vải mà người ta cho cô lên đầu, xem như khăn trùm đầu, sau đó điên cuồng chạy từ nhà trọ đến con đường mà Tống Kỳ sống. Căn hộ tân thời đứng sừng sững bên đường, nhưng lần này người gác cổng lại tận tụy đứng đó, hỏi từng vị khách ghé đến làm gì.
Vu Mạn Di sợ những người kia sẽ đến con đường này, cô nức nở nói với người gác cổng: “Có thể cho tôi vào trước được không, tôi tìm Tống Kỳ, tôi tìm Tống Kỳ!”
“Tống tiên sinh chưa về.” Hôm nay người gác cổng đổi tính, “Nhưng cậu ấy sắp tan làm rồi, cô ghi tên trước đi, đợi cậu ấy trở về…”
“Tôi đợi anh ấy trước cửa được không?”
“Như vậy không đúng quy định, cư dân trong căn hộ của chúng tôi rất quan tâm đến an ninh, mọi người vào đây đều phải…”
“Tôi không muốn đợi ngoài đường, ông cho tôi vào đi!”
“Con phố này rất đẹp, cô có thể đi uống cà phê trước.”
Vu Mạn Di chưa từng trải qua nỗi sợ chỉ xuất hiện trong mơ ngay ngoài đời thật thế này, lúc đốt dinh thự nhà họ Vu, cô đã rất bình tĩnh. Cô nhìn thấy người đàn ông hiện ra từ trong khói lửa thức tỉnh, nhìn xuống cô từ trên bầu trời đêm, thậm chí ngũ quan còn lờ mờ xuất hiện…
Cô đốt nhà họ Vu, nhưng Lưu Phong Diêm vẫn còn sống! Sính lễ của hai lần đính hôn đều trôi theo dòng nước, anh ta nhìn thấy trò lừa vụng về của Vu Mạn Di, anh ta đến tìm cô!
Người gác cổng ngăn cản Vu Mạn Di, đúng là gừng càng già càng cay, cô nói thế nào cũng không được. Sau lưng cô đột ngột có một chiếc bóng ngả xuống, Vu Mạn Di lạnh người, trong đầu chỉ nghĩ người của Lưu Phong Diêm phát hiện ra tung tích của cô.
Cô ôm đầu ngồi xổm xuống, không biết họ sẽ trói cô lại hay bỏ cô vào bao bố. Chiếc bóng kia dừng lại một lát, sau đó lại chuyển sang ngồi xuống trước mặt cô, đặt tay lên vai cô, giọng nói bất ngờ: “Mạn Di, có chuyện gì thế?”
Vu Mạn Di ngẩng đầu, cơn đau trong cổ họng dâng trào. Cô lấy hết sức lực nắm chặt bàn tay trên vai mình, lắp bắp nói: “Tống Kỳ… Nhà họ Vu… Lửa…”
Vốn từ an ủi của anh rất nghèo nàn, anh không cho cô ở lại nhà anh, anh chỉ biết gõ lên khung cửa xe bên chỗ ngồi của cô, sau đó đứng bất lực bên cạnh chiếc xe. Vậy mà thời khắc này, anh lại vô thức dang tay ra, tạo không gian cho cô yên lòng và bình tĩnh trong vòng tay của mình.
“Được rồi, được rồi.” Anh không hiểu lắm, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng, “Tôi về rồi.”