Sự phối hợp hoàn hảo (bảy)
Đúng như Vu Mạn Di đã tổng kết, tin tức truyền từ trường đến nhà họ Vu phải mất ít nhất ba ngày, cho Tống Kỳ ba ngày để xoay xở. Anh không chắc chắn về việc mình làm, cho nên cũng không nói với người khác, chỉ lên bưu điện thị trấn gọi mấy cuộc điện thoại, lại xử lý hết chuyện ở trường, sau đó đi suốt đêm lên huyện.
Cuộc điện thoại đó là để gọi cho nhà báo từng phỏng vấn anh về chuyện vợ lẽ ở nhà họ Du, Hoắc Thời Văn, Tống Kỳ cũng làm báo, biết rõ người làm tin tức như họ chú trọng đến chuyện tiếp sau, giống như độc giả tiểu thuyết thường yêu cầu ngoại truyện. Sau bê bối vợ lẽ bỏ trốn, nhà họ Du này lại quậy phá lớp xóa mù chữ, còn thêm chuyện nữ sinh lén lút đi học vẽ, đúng là hai chuyện “xã hội xưa áp bức phụ nữ ham học hỏi” và “phụ nữ phong kiến dũng cảm phản kháng” hòa làm một. Lại còn liên kết với bài báo năm trước, là một chất liệu hoàn hảo.
Đúng như dự đoán, vừa cúp máy, nhà báo Hoắc đã đi mua vé tàu, hai ngày sau đã đến huyện Thiệu Hưng.
Về phần trưởng phòng Hạ, trước đây ông ấy từng tranh cãi với thầy của Tống Kỳ, làm Tống Kỳ không chắc chắn lắm. Nhưng sau khi gọi cho mấy người bạn hỏi về hoàn cảnh của trưởng phòng Hạ, anh hiểu ra ——
Trưởng phòng Hạ được điều chuyển từ Thượng Hải đến huyện Thiệu Hưng làm cán bộ tạm thời, nhiệm kỳ này là một kiếp nạn lớn trên con đường thăng tiến của ông ấy.
Nếu biểu hiện tốt thì có thể trở về Thượng Hải đứng vào hàng ngũ thánh nhân; nếu biểu hiện không tốt thì chuẩn bị tinh thần ở lại nơi này uống trà, đọc báo đến cuối đời.
Năm ngoái, bê bối của nhà họ Du đã khiến ông ấy vừa được bổ nhiệm đã mất mặt với các cấp trên lão làng. Năm nay, lớp xóa mù chữ của Tống Kỳ cũng không phối hợp, làm trưởng phòng Hạ đau đầu muốn chết.
Nhưng chính tình cảnh này khiến trưởng phòng Hạ điên cuồng tìm thành tích, có cơ hội thể hiện, tốt nhất là có thể lộ mặt trên báo chí. Nói cách khác, sự xuất hiện của Vu Mạn Di trong trường là bằng chứng tốt nhất chứng minh ông ấy đã quản lý tốt trong nhiệm kỳ của mình ——
Các người nhìn xem, bê bối của nhà họ Du năm ngoái không liên quan gì đến tôi. Lớp xóa mù chữ này đang phất lên như diều gặp gió, hai nữ sinh đăng ký học đều vẫn đang lên lớp. Mặc dù nhà họ Du lại quậy phá lần nữa, nhưng Nhị tiểu thư hào hiệp khí phách này còn tranh thủ thời gian sau giờ học xóa mù chữ để đi học vẽ ——
Ấy, ấy, ấy, chậc, mặc dù tôi không có ý dẫn dắt luồng gió tiến bộ của thời đại, đúng là tôi đến sau, nhưng người dân địa phương đột nhiên đổi mới, vạn vật sinh sôi nảy nở, tương lai tươi sáng, đó là kết quả của sự hợp tác giữa tôi và nhân dân!
Huống chi buổi phỏng vấn này cũng không phải là tôi chủ động tìm tới, mà là cậu sinh viên năm ngoái đã giải cứu vợ lẽ nhà họ Du đặc biệt liên hệ một tòa soạn báo để công nhận tôi. Đến lúc đó, đầu đường cuối ngõ Thượng Hải lan truyền chiến tích của tôi ở lớp xóa mù chữ, tôi sẽ nói ngại quá, ngại quá, mọi người quá khen rồi!
Vậy là trưởng phòng Hạ vội vàng điều một chiếc ô tô, bảo thư ký lái xe lên huyện đón Tống Kỳ và nhà báo Hoắc, sau đó đưa họ về thị trấn mà Vu Mạn Di sống. Tống Kỳ và thư ký ngồi phía trước, trưởng phòng Hạ và nhà báo ngồi phía sau. Trên đường đi, ông ấy đã hoàn thành xong một bài phát biểu về kinh nghiệm quản lý văn hóa nông thôn, lời lẽ vàng ngọc, chỉ còn chờ nhà báo Hoắc về Thượng Hải chỉnh sửa bản thảo ——
Lịch trình của Tống Kỳ rất gấp gáp. Xe vừa dừng trước cổng dinh thự nhà họ Vu, mẹ ba Vu Thẩm thị đã bảo chú Ba đi thông báo với Vu lão gia chuyện Vu Mạn Di học vẽ. Chú Ba mới nghe chuyện này lần đầu, sợ đến té ghế ——
Sao Vu Mạn Di dám làm như vậy? Lén lút học vẽ sau lưng gia đình, công khai tranh cãi với nhà họ Du, chuyện xảy ra rồi còn giấu họ tận ba ngày! Đúng là con gái của em Tư, làm chuyện gì cũng đáng ghét như đứa em trai nổi loạn của ông ấy. Ông ấy vô cùng căng thẳng, chỉ sợ Vu lão gia đã biết trước ông ấy, cuối cùng sẽ đổ tội cho ông ấy không biết dạy con gái.
Ông ấy sợ hãi, chắp tay sau lưng đi tới đi lui trong phòng, cuối cùng cũng nghĩ xong những lời tố cáo mà ông ấy sẽ nói với ba mình, muốn vạch rõ giới hạn với Vu Mạn Di, thậm chí còn không muốn dạy dỗ đứa con gái này nữa, chị Hai thương con bé thì cứ để chị Hai lo đi, dù sao cũng chỉ còn một năm nữa là con bé sẽ lập gia đình. Còn về phần ông ấy, nếu cố thêm một năm nữa mà vẫn không có con, có khi ông ấy cũng phải nạp phòng nhì để nối dõi tông đường. Đương nhiên ông ấy vẫn chưa nói với Vu Thẩm thị về chuyện này, chỉ là tính toán riêng của ông ấy.
Ông ấy thấp thỏm ra khỏi phòng, không ngờ vừa xuống lầu đã thấy tổng quản gia mỉm cười đến gần, nói khách quý đã đến, ông ấy mau ra phòng khách gặp họ đi.
Sau đó, mọi thứ sáng tỏ.
Lúc mới nghe về chuyện của Vu Mạn Di, đương nhiên Vu lão gia bất ngờ, nhưng đây là trưởng phòng Hạ. Vu lão gia không quan tâm đến mấy gã tai to mặt lớn ở Thượng Hải hay Bắc Bình, nhưng nếu là quan chức của chính quyền huyện Thiệu Hưng ghé thăm thì chắc chắn chuyện này liên quan mật thiết đến mối quan hệ xã giao của thân sĩ trong làng. Trưởng phòng Hạ đã cảm thấy hành động của Vu Mạn Di có liên quan đến phong trào hiện tại, vậy đúng là cô đã thuận theo phong trào.
Thật lòng mà nói, lúc này Vu lão gia hơi mờ mịt. Lần đầu tiên Tống Kỳ ghé đến nhà họ Vu, anh từng nhận định mọi thứ xuất hiện trong thành phố đều thoáng qua rồi biến mất, chỉ có lúa nước và lúa mạch ở nông thôn là sinh sôi không ngừng. Nhưng lần này, dường như gió trong thành phố đã thổi quá lâu, càng lúc càng lớn. Cơn gió này vừa nhanh vừa mạnh, làm ông ấy không thể không từ bỏ lối suy nghĩ xưa cũ của mình, chấp nhận việc Vu Mạn Di học vẽ là làm rạng danh dòng tộc, không thì tại sao quan chức chính phủ và nhà báo Thượng Hải lại đến đây chứ?
Đương nhiên những điều này chỉ xuất hiện trong đầu của lão gia. Trước mặt người khác, ông ấy phải duy trì dáng vẻ đứng đắn và uy nghi của chủ nhà, tỏ vẻ mới biết chuyện, nhưng cũng không ngạc nhiên.
Nhưng lão Tam không nên thân của ông ấy lại không có mắt nhìn như vậy, lúc bị gọi, ông ấy còn sợ hãi, nhưng sau khi biết rõ sự tình lại dương dương tự đắc, nói mình là một người cha sáng suốt, nuôi dạy nên một đứa con gái như Vu Mạn Di cũng không có gì lạ.
Nói xong, ông ấy nhận ra Vu lão gia vẫn còn bên cạnh, lại lập tức bổ sung, suy cho cùng cũng nhờ vào sự dạy dỗ của chủ nhà, ba của Vu Mạn Di, con trai thứ tư của Vu lão gia, em trai của ông ấy, cũng là một thanh niên ưu tú, chỉ là qua đời sớm, thật đáng tiếc.
Nói đến đây, ông ấy cảm giác có một ánh mắt giễu cợt hướng về mình, hình như là từ phía của Tống Kỳ. Nhưng khi ông ấy quay đầu, ánh mắt đó đã biến mất.
Tóm lại, họ trò chuyện vui vẻ trong phòng khách hơn nửa tiếng, mọi người đều chờ Vu Mạn Di trở về. Sau đó màn đêm buông xuống, Vu lão gia muốn đưa khách đi tham quan vườn hoa xinh đẹp trước khi mặt trời lặn, vậy là cả nhóm đổi chỗ.
Vu Mạn Di tổng kết được những chi tiết này sau khi nghe nhà báo Hoắc, trưởng phòng Hạ, Vu lão gia, Tống Kỳ và chú Ba hàn huyên tâm sự, có vài động cơ và mục đích không được nói rõ, nhưng cô cũng hiểu ra những lời ám chỉ, cảm thấy mình đã tiến bộ hơn trước đây rất nhiều. Thì ra những quy tắc đã gò bó cô từ nhỏ không phải là những quy tắc bất di bất dịch, quy tắc chân chính của người nắm quyền là “danh vọng, tiền tài, quyền lực”, đối diện với những điều này, quy tắc cũng không còn quan trọng. Họ đã lừa Vu Mạn Di từ hồi còn nhỏ, mà mẹ ba còn tin tưởng trò bịp này hơn cô, bà ấy tự làm người thực thi trò bịp này.
Còn cảm thấy Tống Kỳ phức tạp hơn bà ấy nghĩ. Rõ ràng anh biết các quy tắc này, còn dùng các quy tắc này thành thạo như vậy, nhưng từ trước đến này đều tránh bị cuốn vào tình cảnh như hiện tại. Nếu như lần này không phải là vì Vu Mạn Di, rõ ràng anh thích cuộc sống làm báo, lên lớp, trêu chọc bạn học như mọi ngày hơn.
Phải giao thiệp với mọi người, Tống Kỳ cũng không mấy vui vẻ, mặc dù bên ngoài anh tỏ ra lịch sự. Nói qua nói lại vài câu, nhà báo Hoắc đeo kính gọng vàng rốt cuộc cũng nhìn sang nhân vật chính Vu Mạn Di, lắc lắc máy ảnh trước mắt cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Chúng ta nói chuyện riêng một lát được không?”
Nhan sắc của cô ấy không thể chỉ được mô tả bằng một từ “xinh đẹp”, dường như thấy ai đó xinh đẹp là một loại cảm giác chứ không phải là trải nghiệm thị giác. Vu Mạn Di gật đầu, cảm thấy cô ấy khác với tất cả những người phụ nữ trong nhà họ Vu, thậm chí cũng khác với Phương Thiên cá tính. Trong lòng cô sinh ra một niềm say mê mới.
Nhưng mới đi được hai bước, cô đã thấy Tống Kỳ cũng lập tức đi sang một bên, vậy là cô nói với Hoắc Thời Văn: “Chị, em có thể nói mấy câu với Tống Kỳ trước được không?”
“Được.” Hoắc Thời Văn chỉnh máy ảnh, “Nhưng mặt trời sắp lặn rồi, chụp ảnh lúc có đủ ánh sáng sẽ đẹp hơn, em quay lại sớm nhé.”
Vu Mạn Di gật đầu. Hai người tách nhau ra dưới chậu đăng tiêu, cô né tránh tầm mắt của mọi người, nhanh chóng tìm thấy Tống Kỳ trong một góc khuất. Anh tìm một chiếc ghế, ngồi xuống, gác khuỷu tay lên đầu gối, nhắm mắt lại, chậm rãi xoa thái dương. Vu Mạn Di nhìn anh một hồi, sau đó lẳng lặng đi đến, đưa anh viên kẹo trái cây mà chàng bưu tá đã cho cô trong giờ học.
Nghe có người bước đến, Tống Kỳ khẽ mở mắt, nhận lấy viên kẹo mà cô đưa. Anh mở giấy gói xong, Vu Mạn Di nói: “Trả giấy gói kẹo cho tôi, tôi còn vẽ nữa.”
“Chăm chỉ quá!” Tống Kỳ cười, đưa giấy gói kẹo cho cô.
Giấy gói kẹo mềm mại, hơi dính dầu, làm lòng bàn tay cô đổ mồ hôi. Vu Mạn Di vò tờ giấy gói mấy lần, lúc hoàn hồn mới phát hiện không thể dùng cái này để vẽ được nữa. Bình thường nhìn thấy, nhất định Tống Kỳ sẽ cười cô, nhưng hôm nay anh không còn sức lực để ý đến Vu Mạn Di, chỉ nhắm mắt, xoa thái dương.
Vu Mạn Di tính toán thời gian, nhớ Phương Thiên nói Tống Kỳ có để lại giấy nhắn nhờ cô ấy dạy thay anh hôm nay. Nhưng chưa chắc tờ giấy nhắn được để lại vào hôm nay, có lẽ anh để lại nó vào giờ tan học hôm qua, sau đó tìm xe đi lên huyện Thiệu Hưng trong đêm.
Cô đột ngột vươn tay, gạt tay Tống Kỳ ra, sau đó ấn đầu ngón tay vào thái dương của anh, nhẹ nhàng x** n*n mấy cái. Tống Kỳ ngạc nhiên ngẩng đầu, phát hiện Vu Mạn Di quay lưng về phía mọi người, họ lại đang ở trong ở góc khuất, người khác không thể nhìn thấy bàn tay đang vươn ra của cô.
“Mẹ ba và chú Ba của cô…” Tống Kỳ nhắc nhở.
“Thấy thì sao?” Vu Mạn Di nói, lại nhớ đến góc nhìn mới của mình về họ, giọng nói của cô còn hơi khinh thường, “Một nhà lừa gạt.”
Một lời mắng vô duyên vô cớ.
Tống Kỳ nén cười, nhưng không dám cử động mạnh, sợ người nhà họ Vu thật sự nhìn thấy. Đầu ngón tay của Vu Mạn Di hơi lạnh, xoa dịu cơn hoa mắt chóng mặt mà anh đã phải chịu đựng suốt hai ngày một đêm.
Tiếng bước chân đến gần, rốt cuộc Vu Mạn Di cũng rút tay lại, chắp sau lưng. Lúc quay đầu, nhìn thấy Hoắc Thời Văn đang cầm máy ảnh tìm góc chụp, cô nói với Tống Kỳ là mình phải đi. Nhưng đi chưa được hai bước, cô đã quay lại.
“Tống Kỳ, phim người ta dùng để chụp ảnh có đắt không?”
Sao cô lại có hứng thú với phim máy ảnh chứ? Tống Kỳ nghĩ ngợi, sau đó trả lời cô: “Một tấm cũng không đến nỗi. Bên trong máy ảnh có cả cuộn phim, chụp cho cô xong còn phải chụp rất nhiều tấm nữa, sau đó rửa ra.”
Vu Mạn Di gật đầu, suy tư một lát, lại hỏi: “Vậy anh có thể chụp ảnh với tôi không?”