Ngày tiễn bà thím khó chiều đi, Lý Lạc Lạc trở về công ty và hát vang trong nhà vệ sinh.
"A~ Tiếng trống vui tươi gõ vang niềm hân hoan từng năm~ Điệu múa đẹp mang đến sự hân hoan mỗi ngày~ Ánh nắng rực rỡ tô hồng ngày hôm nay~ Bông hoa cuộc sống là nụ cười của chúng ta~ A~ Hôm nay là một ngày tốt lành..."
(Trích từ bài hát "Ngày tốt lành")
Lý Lạc Lạc từ buồng vệ sinh bước ra, nữ quản lý đang đứng trước bồn rửa tay, hai tay khoanh trước ngực, nhìn cô.
Lý Lạc Lạc có vẻ lúng túng, cười hì hì, "Hì hì, quản lý, chị cũng vào toilet ạ."
"Lý Lạc Lạc, cô đang vui lắm à?"
"Chỉ một chút thôi ạ."
Nữ quản lý sầm mặt xuống, "Tôi đang rất khó chịu, cô nói cho tôi nghe xem, làm thế nào để giữ được tâm trạng tốt."
Lý Lạc Lạc vừa về công ty đã vào nhà vệ sinh, nên chưa nghe được tin đồn nào.
Nữ quản lý đã thất bại trong việc leo lên giường của một vị sếp lớn trong dự án của mình, và ngay trước khi Lý Lạc Lạc trở lại, đã bị vợ của vị sếp đó đến công ty "thăm hỏi thân tình" suốt hơn nửa tiếng đồng hồ.
Nữ quản lý vào nhà vệ sinh để bình ổn tâm trạng, thì gặp Lý Lạc Lạc đang hát bài "Ngày tốt lành".
Lý Lạc Lạc hoàn toàn không biết gì cả, thật sự không biết đối phương vừa trải qua chuyện gì.
Cô nghiêm túc suy nghĩ một chút, "Ăn món ngon có thể làm dịu tâm trạng, dù sao thì cứ ăn uống là tâm trạng tôi sẽ tốt lên, đặc biệt là những món ngon."
Lý Lạc Lạc vẻ mặt chân thành, nữ quản lý hừ một tiếng qua mũi.
"Hừ, ăn uống vô độ à? Thế thì tâm trạng tôi sẽ còn tệ hơn nữa, con đường giảm cân kiên trì bấy lâu sẽ bỏ dở giữa chừng."
"Ăn xong thì tập thể d.ụ.c thôi." Lý Lạc Lạc vì chuyện ăn uống mà rất sẵn lòng tập thể dục.
Cô không đủ tiền đi phòng gym, nên thường chạy bộ đêm trong khu chung cư.
Nữ quản lý lạnh lùng đáp, "Không có thời gian."
Lý Lạc Lạc đứng ở cửa buồng vệ sinh, tiến thoái lưỡng nan, cô không ngốc, nhìn ra đối phương tâm trạng không tốt, nhưng vấn đề là, mình hát bài của mình, thế cũng không được sao?
"Vậy thì có thể làm những việc mình thích."
Hay quá, Lý Lạc Lạc vô tình lại chọc trúng chỗ đau của nữ quản lý.
Trong lời "thăm hỏi" của vợ vị sếp lớn vừa rồi dành cho nữ quản lý có một câu: "Cô thích leo lên giường đàn ông đến vậy, sao không đi làm gái đi?"
Mặt nữ quản lý đen sì đi thấy rõ.
Lý Lạc Lạc không dám nói lung tung nữa, "Em vào văn phòng trước đây ạ."
Không màng đến khuôn mặt âm u của nữ quản lý, Lý Lạc Lạc vọt một cái chạy về văn phòng.
Đến lúc này, cô mới nghe từ miệng đồng nghiệp buôn chuyện mà biết được chuyện của nữ quản lý vừa nãy.
Lý Lạc Lạc cảm thấy cả người không ổn, sắp nứt ra rồi.
Chả trách đối phương rất khó chịu, cô ấy lại hát "Ngày tốt lành" vào lúc này, chẳng khác nào túm đầu người ta mà hát "Chúng ta cùng lắc lư".
Lý Lạc Lạc cứ co rúm người lại, không dám nhìn nữ quản lý.
Chuyện của nữ quản lý không bị làm lớn đến tai lãnh đạo cấp trên, chỉ có những lời đồn thổi bên dưới là nhiều hơn, điều có thể làm được chỉ là chờ thời gian từ từ xoa dịu.
Lý Lạc Lạc hạ quyết tâm, khoảng thời gian này sẽ né tránh nữ quản lý, kiên quyết không chạm mặt bà ta.
Sự cố nhỏ này hơi ảnh hưởng đến khẩu vị của Lý Lạc Lạc, bữa trưa cô chỉ ăn một tô bún ốc và hai cái bánh bao.
Lý Lạc Lạc thật sự rất thích ăn, ăn mãi không béo, nhưng cơ thể cũng không có vấn đề gì lớn. Bố mẹ Lý từng nghi ngờ con gái mình có bị bệnh cường giáp gì đó không.
Không hề, thật sự chỉ là ăn được nhiều mà không béo.
Đó là vóc dáng và cơ thể mà rất nhiều người ao ước.
Chuyện công việc không phải Lý Lạc Lạc muốn tránh là tránh được, dù sao thì nữ quản lý trực tiếp quản lý công việc của cô.
Gần đây, những công việc khó khăn nhất, nữ quản lý đều giao cho Lý Lạc Lạc, đến cả đồng nghiệp chậm hiểu nhất cũng nhận ra, và đám đông hóng chuyện đã vây quanh Lý Lạc Lạc để hỏi cho ra nhẽ.
Lý Lạc Lạc kể lại chuyện mình hát "Ngày tốt lành" trong nhà vệ sinh vào cái ngày nữ quản lý bị "thăm hỏi".
Mọi người đều giơ ngón cái lên khen cô.
Đỉnh, đúng là đỉnh.
Nhưng đúng là quá xui xẻo.
Thực ra, đây không phải lần đầu Lý Lạc Lạc ở công ty chọc vào tổ kiến lửa.
Hồi cô mới vào công ty, đi rồi lại quay lại văn phòng, thì bắt gặp chuyện vụng trộm của hai người trong văn phòng.
Đối phương "chơi" hơi quá, đã dùng máy in.
Không biết ai đó đã không để ý, kẹp tờ giấy in này vào tài liệu mang ra ngoài, và ngay khi sắp giao cho bên A thì bị Lý Lạc Lạc kịp thời "cứu vớt".
Vì sự kiện "cứu tài liệu" đó, Lý Lạc Lạc đã để lộ mình là người biết chuyện vụng trộm.
Nên đã bị hai đương sự để mắt tới.
Hai đương sự chẳng những không cảm ơn cô, mà còn không ít lần gây khó dễ cho cô, người phụ nữ kia còn nhiều lần cảnh cáo Lý Lạc Lạc, nếu nói ra, có rất nhiều cách để xử lý cô.
Hai đương sự còn chưa kịp ra tay, thì cô lại bắt gặp phó phòng đi vào văn phòng tổng giám đốc để trộm tài liệu.
Vốn dĩ cô đã phải bị sa thải, nhưng nhờ cơ duyên xảo hợp lại giúp được tổng giám đốc.
Vị phó phòng (cấp trên của Lý Lạc Lạc) không tiện trực tiếp sa thải cô, nên cô bị điều chuyển đến bộ phận vất vả nhất hiện nay, bộ phận này do vị phó phòng kia trực tiếp quản lý.
Lý Lạc Lạc không phải chưa từng nghĩ đến việc nghỉ việc, nhưng giờ công việc khó tìm, cô lại chưa có bến đỗ mới.
Công ty có quy mô không nhỏ, so với các công ty khác thì đãi ngộ coi như rất tốt.
Lý Lạc Lạc giữ vững niềm tin "thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng", mặt dày ở lại. Những ngày bị gây khó dễ tuy có vất vả đôi chút, nhưng may mà cô thật sự an phận, lâu dần, ba người kia cũng đối xử với cô hòa nhã hơn một chút.
Mặc dù trong lòng đối phương vẫn có một cái gai, nhưng thấy Lý Lạc Lạc không thể làm nên trò trống gì, ba người họ cũng hơi buông lỏng cảnh giác với cô.
Mãi mới mong đến ngày tháng dễ thở hơn một chút, vậy mà giờ cô lại hát bài "Ngày tốt lành" và đắc tội với nữ quản lý.
Nếu đi xin lỗi thì rất kỳ quặc, chẳng khác nào lại xát muối vào vết thương của người ta một lần nữa.
Thôi vậy, ăn thêm vài bát nữa, rồi quên chuyện này đi.
Bữa trưa Lý Lạc Lạc không ăn ở căn tin, bữa tối cũng không dám đến, đành cụp đuôi lủi thủi về nhà, định mua một suất cơm rang để ăn qua loa.
Thôi rồi, hụt mất.
Cán bộ đô thị gần đây đến thật sự rất thường xuyên.
Đặc biệt là vị cán bộ đô thị trẻ kia, Lý Lạc Lạc vừa xuống xe buýt đã nhìn thấy cái mặt anh ta.
Lý Lạc Lạc rất tức giận, đành ngồi ở trạm xe buýt, lấy điện thoại ra đặt đồ ăn mang đi từ các quán gần đó.
Có mã giảm giá, không thể lãng phí được.
Cô đi ngang qua cán bộ đô thị trẻ, đối phương gọi cô lại.
"Cô vừa tan làm à? Ăn cơm chưa?"
Cắt đường mưu sinh của người khác, thật sự đừng quá đáng, Lý Lạc Lạc trong lòng khó chịu, nhưng vẫn trả lời đối phương.
"Vâng, chưa ăn."
"Tôi còn hơn mười phút nữa là tan làm, chúng ta có thể đi cùng."
Hử?
Mèo con Kute
Lý Lạc Lạc nheo mắt nhìn anh ta, chúng ta đâu có thân.
"Không cần đâu, cảm ơn, tôi đã đặt đồ ăn rồi."
"Ồ." Đối phương rõ ràng rất thất vọng.
Lý Lạc Lạc còn thất vọng hơn chứ.
Anh có biết, những người bán hàng rong tội nghiệp đến mức nào không, họ đã không thể bán hàng nhiều ngày rồi.
Các anh đi làm cũng vất vả, sao cứ phải đến đây mỗi ngày chứ?
Lý Lạc Lạc chỉ dám lẩm bẩm trong lòng, không dám nói ra.
Chào hỏi cán bộ đô thị trẻ xong, Lý Lạc Lạc định đi thì đối phương lại gọi cô lại.
"Xin hỏi, chúng ta có thể trao đổi thông tin liên lạc được không?"
Lý Lạc Lạc hiểu ra, anh ta muốn mua chuộc mình làm tai mắt sao?
Mơ đi.
"Không được, điện thoại tôi hết pin rồi."
"Vậy cô có thể nói số, tôi ghi lại."
"Tôi quên rồi."
"Số điện thoại mà cũng quên sao?"
"Tôi có trí nhớ cá vàng."
Đối phương hoàn toàn cạn lời.
Lý Lạc Lạc chào tạm biệt cán bộ đô thị trẻ, tạm biệt, tốt nhất là đừng bao giờ gặp lại.