Lời tỏ tình thất bại
Dưới sự lan truyền tư tưởng "danh phận tình yêu" một cách "vô tình" mỗi ngày của Trần Trừng, Hàn Giang đã khai sáng, định tỏ tình với Lý Lạc Lạc.
Đáng tiếc, anh không chọn ngày lành tháng tốt, địa điểm cũng không phù hợp, lần tỏ tình này đã kết thúc trong thất bại.
Quả nhiên, yêu đương sẽ khiến con người trở nên ngu muội.
Hàn Giang đã học rất nhiều kỹ năng yêu đương không cần thiết trên mạng, gây ra một hiện trường "c.h.ế.t xã hội" (muối mặt) kinh hoàng hơn về mặt tâm lý cho Lý Lạc Lạc.
Mọi chuyện là như thế này.
Chiều thứ Bảy, Hàn Giang hẹn Lý Lạc Lạc đi ăn cùng, anh đến trước, Lý Lạc Lạc đến sau.
Mèo con Kute
Lý Lạc Lạc cứ nghĩ là chuyến đi bốn người có cả Trần Trừng và Từ Trạch, nhưng khi đến nơi mới phát hiện, chỉ có mình cô và Hàn Giang.
Lý Lạc Lạc dù thắc mắc, không biết vì sao Hàn Giang lại hẹn mình đi ăn riêng, nhưng trong lòng lại rất phấn khích.
Với tính cách lạnh lùng thường ngày của anh, việc có thể cùng ai đó đi ăn đã là rất nể mặt rồi, cô hoàn toàn không dám nghĩ, anh ấy, vậy mà, chủ động... mời mình đi ăn???
Việc Lý Lạc Lạc nói muốn mời anh đi ăn cũng là những cơ hội cực kỳ hiếm hoi mới có được, chưa đếm đủ trên một bàn tay. Còn những lần gần đây là có Trần Trừng, cô em gái hàng xóm này ở đó.
Mình đâu phải là khách hàng của anh ấy, vậy mà hôm nay anh ấy lại mời mình đi ăn?!
Lý Lạc Lạc lúc này vừa đắc ý vừa rối bời, vừa phấn khích vừa phô trương.
Đúng là Ngưu Ma Vương chui ra từ đ.í.t Tôn Ngộ Không, ngông nghênh ngút trời!
Hàn Giang nhìn Lý Lạc Lạc đi bên cạnh, khóe miệng không tài nào ngừng nhếch lên, anh khẽ mỉm cười.
Trong túi Hàn Giang có một sợi dây chuyền, mặt dây chuyền bằng vàng ròng hình chú heo con, vàng óng ánh, to bằng ngón tay cái, đặc ruột.
Heo là tuổi của Lý Lạc Lạc.
Trong lòng Hàn Giang, cô giống như một chú heo con vậy, vừa ham ăn vừa đáng yêu.
Trong số các chiến lược hẹn hò mà Hàn Giang đã chuẩn bị, chỉ có việc tặng dây chuyền là hữu ích, còn lại toàn là vô dụng.
Người bình thường sẽ tặng những mẫu nhỏ nhắn, thanh lịch mà các cô gái thích, và Lý Lạc Lạc cũng không ngoại lệ, chẳng hạn như hình hoa, giọt nước, cỏ bốn lá. Dù mặt dây chuyền hình heo con rất đáng yêu, nhưng cô gái nào lại muốn được người mình thích ví von là heo con chứ.
Sau này, trải qua bao gian nan, khi Hàn Giang cuối cùng cũng trao sợi dây chuyền vào tay Lý Lạc Lạc, cô vừa yêu vừa hận cái mặt dây chuyền heo con đó, chi tiết này tạm gác lại.
Hai người đi đến ngã tư mà Hàn Giang đã dự định.
Mùa này trời đang gió lớn, ở ngã tư gió càng mạnh hơn. Dù phố đi bộ không có xe cộ, rất an toàn, nhưng anh quên mất Lý Lạc Lạc vẫn còn đội tóc giả. Đến tóc thật còn bị gió thổi bay tứ tung, tóc giả của Lý Lạc Lạc sao chịu nổi sự quật phá đó.
Hơn nữa, lượng người qua lại trên phố đi bộ vào cuối tuần, đông đúc đến mức khó tin.
Hàn Giang đứng ở ngã tư, gọi Lý Lạc Lạc đang bước trước anh một bước.
“Lý Lạc Lạc, đợi một chút.”
Lý Lạc Lạc dừng lại, đúng ngay chỗ gió mạnh nhất.
Tóc giả của cô có dấu hiệu hơi bay lên.
Lý Lạc Lạc vội giữ chặt đầu.
Hàn Giang định mở miệng thì dây quai túi xách của Lý Lạc Lạc bị đứt nút, chiếc túi rơi xuống đất.
Cô cúi xuống nhặt túi, lời Hàn Giang định nói bị cắt ngang, anh giúp cô nhặt túi.
Lý Lạc Lạc cầm chiếc túi rẻ tiền mua trên một trang mua sắm online nào đó, kiểm tra xem có thể cài lại được không.
Hai tay cô rời khỏi đầu, một luồng gió mạnh đột ngột ập đến.
Không ngoài dự đoán, tóc giả của Lý Lạc Lạc bay khỏi đầu cô.
Sức gió mạnh đến mức có thể thổi bay bảng quảng cáo ven đường, mái tóc giả nhẹ bẫng của Lý Lạc Lạc giống như một chiếc lá khô nhỏ, bị cuốn đi mất.
Những người đi đường xung quanh thực sự đã chứng kiến cảnh tượng này.
Tình huống bất ngờ đầy xấu hổ khiến Lý Lạc Lạc tối sầm mặt mũi, đỏ bừng cả người, ngón chân quắp chặt xuống đất.
Nếu có cống thoát nước bên cạnh, cô sẽ không chút do dự mà nhảy xuống.
Bây giờ chỉ có quần người ta, chui vào quần người ta cũng được.
Hàn Giang phản ứng nhanh chóng, anh đuổi theo chiếc tóc giả giúp cô.
Gió thổi từng đợt, có lúc yếu đi.
Khi gió yếu, Hàn Giang nhặt được mái tóc giả của Lý Lạc Lạc trên mặt đất.
Anh vẫn bình tĩnh như lần trong thang máy, bình tĩnh đội lại tóc giả cho Lý Lạc Lạc, chỉnh sửa những sợi tóc rối bời.
Lý Lạc Lạc che mặt, trong lòng thút thít, chỉ muốn nhanh chóng rời đi.
Ánh mắt của những người xung quanh quá nóng bỏng, nụ cười trên mặt họ quá rõ ràng, Lý Lạc Lạc chỉ ước thời gian có thể ngừng lại ngay lúc này, tốt nhất là có thể quay ngược lại...
Hàn Giang thấy Lý Lạc Lạc sắp khóc, một tay cầm túi của cô, tay kia kéo cổ tay cô, rời khỏi hiện trường.
Lý Lạc Lạc ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u mình, sợ tóc giả lại bay đi mất.
Quả nhiên, tóc thật vẫn tốt hơn, chống gió và bền bỉ.
Hàn Giang ban đầu định đưa Lý Lạc Lạc đến nhà hàng sang trọng trên tầng thượng khu nhà giàu, nhưng vì xảy ra sự cố này, để an ủi trái tim bé bỏng bị tổn thương của Lý Lạc Lạc, Hàn Giang hỏi cô muốn ăn gì.
Lý Lạc Lạc quả quyết chọn lẩu.
Cô nghĩ rằng hơi nóng của lẩu có thể che đi bộ dạng đau lòng rơi lệ của mình, không ngờ, hơi nóng của lẩu chỉ khiến cô rơi những giọt nước mắt vì quá phấn khích.
Ngon quá...
Hàn Giang lười hỏi cô tại sao khóc.
Cũng dễ hiểu thôi, chắc là ngon quá mà.
May mắn thay, Hàn Giang đã từng đến ăn ở đây cùng Hướng Văn Bân trước đó, anh nhớ món ăn ở đây rất ngon.
Lý Lạc Lạc được đồ ăn ngon an ủi, cảm xúc cũng bình ổn trở lại.
Hàn Giang định đợi cô ăn xong rồi đưa cô đến ngã tư lần nữa.
Ngã tư vào ban đêm, gió sẽ nhỏ hơn nhiều.
Chưa đợi được cơ hội, lại đợi được Thẩm Thu Lộ.
Hai người ăn lẩu xong, chưa kịp đi đến ngã tư, đã gặp Thẩm Thu Lộ ở khu vực giàu có.
Cô ta đang khoác tay một ông chú trung niên, người có thể đáng tuổi bố cô ta.
Ông chú này trông không già, vẻ ngoài bảnh bao, ngũ quan cân đối, dáng người phong độ, toát lên vẻ quyến rũ của một người đàn ông trưởng thành.
Thẩm Thu Lộ nhìn thấy hai người trước, liền gọi Lý Lạc Lạc.
“Lý Lạc Lạc.”
Giọng điệu vẫn thân mật như xưa, chỉ là cái tên từ “Lạc Lạc” đã đổi thành “Lý Lạc Lạc”.
Thẩm Thu Lộ giới thiệu với ông chú: “Đây là bạn học của em, Lý Lạc Lạc, còn đây là bạn trai của cô ấy, Hàn Giang, ông chủ của De Sheng Logistics.”
Ông chú mắt diều hâu sắc bén, nụ cười trên mặt ẩn chứa d.a.o găm.
“Tổng giám đốc Hàn, đã nghe danh từ lâu.”
Ông chú này Hàn Giang có quen, đại gia khét tiếng trong giới thương trường thành phố K, Phó hội trưởng Tổng Thương hội, Diệp Thường Hải.
Các thương hội ngoại tỉnh muốn đứng vững ở thành phố K cũng phải nhìn sắc mặt của Tổng Thương hội.
Hàn Giang thờ ơ đáp: “Phó hội trưởng Diệp, chào ông, tôi không dám nhận là tổng, ông cứ gọi tôi là Tiểu Hàn là được.”
Diệp Thường Hải nheo mắt, ý cười lan tỏa: “Tổng giám đốc Hàn khiêm tốn rồi, anh là ngôi sao đang lên, tương lai rộng mở, tiền đồ vô hạn.”
“Phó hội trưởng Diệp quá lời.”
Hàn Giang định mở miệng chào tạm biệt Diệp Thường Hải thì Thẩm Thu Lộ nhìn sang Lý Lạc Lạc.
“Lý Lạc Lạc, dù sao chúng ta cũng là bạn học, có tình nghĩa đó, tôi không muốn làm khó cậu, cậu chỉ cần thành tâm xin lỗi tôi, những chuyện không vui trước đây, chúng ta sẽ xóa bỏ hết.”
Thẩm Thu Lộ ngẩng đầu lên, khoác tay Diệp Thường Hải, ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng.
Cô ta lúc này trông như một con công kiêu hãnh.
Lý Lạc Lạc trợn tròn mắt, không thể tin được, đối phương lại có thể vô liêm sỉ đến mức này!
Quá mặt dày!
Lý Lạc Lạc định mở miệng đáp trả.
Diệp Thường Hải giả vờ nghi hoặc: “Có chuyện gì xảy ra vậy? Có xích mích gì sao?”