Đi công tác về, Lý Lạc Lạc không kịp ăn cơm ở nhà ăn, cô dọn dẹp đồ đạc, chấm công tan sở về nhà.
Vừa xuống xe buýt, cô liền nhìn thấy anh bán hàng rong đã đến mở hàng, cô muốn ăn cơm rang của quán anh đã mấy ngày rồi!
Lý Lạc Lạc vui vẻ gọi một suất cơm rang siêu đặc biệt!
Cô vừa định lấy hai quả trứng đưa cho anh chủ quán thì từ xa có người hô lên “Cán bộ đô thị đến rồi.”
Cán bộ đô thị không thường xuyên đến, nên mọi người hành động thu dọn quầy hàng khá chậm chạp.
Khi anh chủ quán tắt bếp định chạy đi, cán bộ đô thị đã đứng trước mặt.
Cán bộ đô thị vừa đến là người mới, vừa mở miệng đã muốn tịch thu xe ba gác của anh chủ quán, anh chủ quán không chịu.
Mỗi lần cán bộ đô thị đến, họ chỉ yêu cầu người bán hàng rời đi, trong tình hình kinh tế khó khăn hiện nay, mọi người đều thông cảm cho nhau.
Đôi khi, cán bộ đô thị còn đợi người bán hàng bán hết những đơn hàng đang có, rồi mới yêu cầu họ rời đi, vì vậy những người bán hàng ở khu vực này đều khá hợp tác.
Mèo con Kute
Anh chủ quán yêu cầu cán bộ đô thị đợi mình làm xong đơn hàng của Lý Lạc Lạc, nhưng người mới này không đồng ý, thái độ cực kỳ tệ hại, không nói nhiều liền muốn tắt bếp, bị anh chủ quán ngăn lại.
Xào một phần cơm chỉ mất hai, ba phút, chỉ trong lúc nói chuyện đó, cơm đã xào xong.
Cán bộ đô thị mới vẫn không chịu, không cho Lý Lạc Lạc lấy phần cơm đã có thể ra lò.
Lý Lạc Lạc cùng anh bán hàng rong cùng cán bộ đô thị giảng đạo lý, cô lấy cơm xong sẽ đi ngay, anh chủ quán cũng nói sẽ đóng hộp cho Lý Lạc Lạc rồi đi ngay.
Cán bộ đô thị vẫn không nhượng bộ, giữ c.h.ặ.t t.a.y anh chủ quán không cho anh ấy lấy hộp cơm dùng một lần.
Cuộc tranh cãi của hai người đã thu hút những người hiếu kỳ xung quanh.
Các cán bộ đô thị khác cũng lần lượt đến, bảo người mới hãy bỏ qua, để anh chủ quán đóng hộp cơm rồi rời đi.
Người mới này tại chỗ đọc một đoạn quy định nghề nghiệp, mắng các cán bộ đô thị khác không làm tròn trách nhiệm, dung túng cho việc chiếm dụng lòng lề đường để kinh doanh.
Người bán hàng rong thực sự có chiếm dụng lòng đường, nhưng là gần với vỉa hè của các cửa hàng.
Giữa người bán hàng rong và các cửa hàng ít nhất vẫn còn năm sáu mét khoảng cách, không gây tắc nghẽn giao thông.
Hàn Giang ra ngoài mua t.h.u.ố.c lá, gặp mọi người, anh không thích hóng chuyện, khi đi ngang qua thì nhìn thấy Lý Lạc Lạc đang tham gia lý lẽ.
Hàn Giang nghe một lúc, hiểu ra, phần cơm chưa được đóng gói đó là của cô.
Thảo nào cô tức giận đến mức mắt to hơn cả chuông đồng.
Thấy cứ tiếp tục giằng co thế này, xe ba gác của anh chủ quán sẽ bị tịch thu, mà cơm của cô cũng không ăn được.
Lý Lạc Lạc thừa lúc cán bộ đô thị mới không chú ý, rút lấy hộp cơm dùng một lần, đưa cho anh chủ quán.
Anh chủ quán nhanh chóng đóng cơm vào hộp.
Cán bộ đô thị mới muốn ngăn cản, Lý Lạc Lạc đứng chắn trước mặt anh ta.
“Anh đừng đi tới nữa nhé, nếu không… nếu không, nếu không thì tôi sẽ nằm xuống đây, nói anh đ.á.n.h tôi!”
Cán bộ đô thị mới nhất thời không có cách đối phó, đứng ngây ra tại chỗ.
Các cán bộ đô thị xung quanh lén lút cười.
Người này là người có ô dù, cậy mình có chống lưng nên chẳng ít lần đắc tội với người trong đơn vị.
Đợi đến khi anh ta phản ứng lại định ngăn cản thì Lý Lạc Lạc đã cầm được phần cơm của mình rồi.
Cán bộ đô thị định đến thu cơm của cô, Lý Lạc Lạc rụt tay lại, "Đây là đồ tôi bỏ tiền ra mua! Anh là người thực thi pháp luật, không thể cướp tài sản của người dân!"
Đúng vậy, cơm rang phiên bản cao cấp, những mười lăm đồng!
Người mới đến này đen mặt lại.
"Cô tránh ra."
Lý Lạc Lạc thấy người mới đến định động thủ, theo bản năng ôm đầu ngồi xổm xuống đất.
Hàn Giang bước tới, đứng sau lưng cô. Sau khi Lý Lạc Lạc kéo dài thời gian, các cán bộ đô thị xung quanh không ngăn cản, người bán hàng đã dọn hàng rời đi.
Người mới đến nhìn Hàn Giang một cái, thấy hơi quen mắt.
Anh ta còn muốn đuổi theo người bán hàng rong, nhưng đám đông không ngăn cản, người bán hàng đã biến mất không còn dấu vết.
Hàn Giang xách Lý Lạc Lạc đang ngồi dưới đất lên, ra hiệu cô đi.
Hai người một trước một sau trở về khu chung cư.
"Anh có phải chưa mua được cơm rang không, tôi có thể chia cho anh một nửa."
Lý Lạc Lạc nén đau lòng đề nghị.
Hàn Giang đã giúp cô nhiều lần như vậy, lẽ ra cô phải mời anh một bữa để cảm ơn, nhưng mãi không có dịp.
"Tôi ăn rồi."
Lý Lạc Lạc mừng rỡ, vậy thì tốt quá rồi, phần cơm rang của cô được giữ lại.
Hai người không nói gì thêm, mạnh ai nấy về nhà.
Cán bộ đô thị mới bị cụt hứng, tối nay lại đến khu chung cư gần chỗ Lý Lạc Lạc ở.
Địa điểm đầu tiên anh ta đến chính là quầy hàng của người bán hàng.
Trên chiếc xe ba bánh chỗ để đồ chật hẹp, Lý Lạc Lạc đang giúp người bán hàng bê nguyên cả khay trứng, còn cô thì lấy gia vị cất dưới chỗ trứng.
Các cán bộ đô thị đi tới một cách lặng lẽ, đến khi người bán hàng ở góc đường trông thấy và hô to "cán bộ đô thị đến rồi!" thì họ đã có mặt ở chỗ các tiểu thương.
Tối qua vị cán bộ đô thị mới này đã quyết tâm bắt người bán hàng, liền đi thẳng tới.
Thật trùng hợp, Hàn Giang cho bạn mượn xe, hôm nay đi xe buýt về, vừa xuống xe lại gặp Lý Lạc Lạc.
Lý Lạc Lạc thấy cán bộ đô thị mới hùng hổ đi tới, biết người bán hàng khó thoát, c.ắ.n răng đưa khay trứng cho Hàn Giang đang đi ngang qua cầm giúp.
Cô tự mình lao về phía trước, thuận thế ngã xuống, tay vươn ra vừa đúng lúc túm được ống quần của cán bộ đô thị.
Người bán hàng nhân cơ hội này nhanh chóng bỏ chạy.
Cán bộ đô thị mới muốn đuổi theo người bán hàng, nhưng ống quần lại bị Lý Lạc Lạc túm chặt.
Anh ta tức điên lên, vươn tay kéo cô dậy cho đứng vững, chậc, sức lực này, không nhỏ chút nào.
Lý Lạc Lạc còn chưa kịp cảm thán, thì cán bộ đô thị trẻ tuổi đã muốn táng cho cô một cái rồi.
"Cô có biết cô đang làm gì không! Cô đang cản trở việc thi hành công vụ đấy!" Nước bọt của anh ta suýt chút nữa phun vào mặt Lý Lạc Lạc.
Lý Lạc Lạc khẽ phủi bụi trên người, may mà chỗ cô ngã xuống khá tốt, không dính dầu mỡ.
Cô lặng lẽ lùi lại hai bước.
Để tránh nước bọt của đối phương b.ắ.n vào mình.
"Tôi không nhìn đường, nên ngã thôi, không cố ý đâu."
"Cô không cố ý à! Cô chỉ là cố tình! Tôi nói cô gái này, ông ta là bố cô à! Sao cô lại bao che cho ông ta như vậy!"
Cán bộ đô thị tức đến bốc hỏa.
"Bố tôi nấu ăn ngon hơn ông ấy."
Cán bộ đô thị tự thấy lời này không ổn, c.h.ử.i người không c.h.ử.i cha mẹ, anh ta đã nói đến cha mẹ người ta, không nên.
"Tôi không nói bố cô."
"Ừm, bố tôi ở quê."
Ông nói gà bà nói vịt.
"Cô có biết không? Chiếm dụng lòng lề đường để kinh doanh là trái pháp luật đấy?"
"Biết." Lý Lạc Lạc gật đầu, rồi lại lắc đầu, "Không biết, giờ thì biết rồi, nếu gặp lại người bán hàng, tôi sẽ nói với anh ấy."
Hàn Giang quay đầu đi chỗ khác.
"Cô quen người bán hàng rong đó à?"
"Không quen."
"Thế mà cô còn giúp ông ta à? Hả?"
"Cơm rang của anh ấy ngon."
Cô gái nhỏ trước mặt tủi thân nhìn anh ta.
Lại còn trông xinh xắn lạ thường nữa.
Cán bộ đô thị bỗng nhiên hết cáu.
"Cô có biết, cô cản trở việc thi hành công vụ là phạm pháp không?"
"Không biết, giờ thì biết rồi."
Cán bộ đô thị thật sự hết chịu nổi.
"Lần sau không được thế nữa."
Lý Lạc Lạc không trả lời, không được thế thì cô sẽ không có cơm rang để ăn.
Bà bán bánh hành dầu dưới công ty đã về nhà rồi, những món ngon có thể ăn cũng không còn nhiều nữa.
"Các anh cũng có thể đừng vất vả như vậy mà, bớt đến vài lần đi."
Giọng Lý Lạc Lạc lí nhí như muỗi kêu, cán bộ đô thị nghi ngờ mình nghe nhầm.
"Cô nói gì?"
"Không nói gì."
Cô nhận lại khay trứng từ tay "người công cụ vô tình" Hàn Giang, rồi cùng Hàn Giang về khu chung cư.
Cán bộ đô thị lại nhìn Hàn Giang vài lần, đúng là rất quen mắt, nhưng lại không tài nào nhớ ra đã gặp ở đâu.
Lý Lạc Lạc để trứng ở siêu thị mini, ông chủ siêu thị mini quen người bán hàng, sẽ trả lại cho anh ấy.