Con du thuyền lướt đi trên biển với tốc độ không tưởng.
Trên biển hiện giờ đầy rẫy nguy cơ, nhưng với việc sở hữu bốn con quái vật cấp cao trấn giữ, những thứ đó chẳng thành vấn đề đối với chiếc Mary Royal này.
Chỉ khổ cho những người chơi trên thuyền, họ đều run rẩy co cụm lại với nhau, cố gắng tránh xa bốn vị đại thần kia hết mức có thể.
Họ hoàn toàn có thể đi những nơi khác trên thuyền, nhưng ai biết được liệu có còn nguy hiểm hay không, ở lại chỗ cũ đương nhiên là an toàn nhất.
Trốn thì trốn, những ánh mắt tò mò vẫn cứ thường xuyên liếc về phía Giang Họa Huỳnh.
Thân phận của cô đã không cần nói cũng biết.
Báu vật của Ma Nữ, tiểu công chúa của hội Vĩnh Vực, người chơi mới lập vô số kỷ lục, nhân vật nổi đình nổi đám trên diễn đàn game.
Nếu là bình thường, người chơi chắc chắn sẽ tiến lên bắt chuyện, tốt nhất là để lại ấn tượng tốt trong lòng cô.
Nhưng bây giờ… Không dám không dám, hoàn toàn không dám!
Trong số những người khác đang khổ sở, dè dặt, ngay cả hít thở cũng không dám mạnh, chỉ có Tề Nhạc Trì là vẻ mặt đầy phấn khích.
Thậm chí còn có cảm giác “mọi người say mình ta tỉnh”!
Là người chơi từng trải qua cùng một phó bản với đại lão nhí, những gì anh ta biết nhiều hơn người khác rất nhiều!
Xin hỏi từ khi game ra mắt đến nay, có người chơi nào thuần phục được quái vật trong game không?
Không có!
Ngoài đại lão nhí ra.
Cô là người duy nhất và không có người thứ hai!
Hơn nữa cô còn không chỉ thuần phục một con quái vật!
Thử hỏi còn ai làm được nữa!
Giang Họa Huỳnh hoàn toàn không biết hình tượng của mình trong lòng Tề Nhạc Trì lại trở nên cao lớn đến vậy, cô đang ngồi “tâm sự” với mẹ.
“Cưng à… con nói thật với mẹ đi, đứa trẻ kia rốt cuộc là thế nào?” Giang nữ sĩ hạ thấp giọng, lén lút hỏi.
Dù đã cố hết sức kiềm chế, bà vẫn không nhịn được mà liếc nhìn đứa bé trai đang đứng cạnh Erato.
Nhắc đến chuyện này, Giang Họa Huỳnh vẫn cảm thấy hơi ảo ma: “Con cũng không biết, là… là Erato sinh ra.”
Giang nữ sĩ: “…”
Giang nữ sĩ lặng lẽ ngậm miệng lại.
Suýt chút nữa quên mất, đối phương không phải là con người.
Nhưng sao bà đột nhiên lại được lên chức bà ngoại thế này?
Ánh mắt Giang nữ sĩ lại một lần nữa rơi trên người cậu bé. Cậu bé nhận ra ánh nhìn của bà, ngẩng mặt lên nở một nụ cười cực kỳ ngọt ngào, trông ngoan không để đâu cho hết.
“Không biết xấu hổ!”
“Thật là tâm cơ!”
Sinclair và Cepha thấy vậy lén mắng thầm.
Đồ Tể thì vẫn như trước, trầm mặc đứng một bên, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt trên người Giang Họa Huỳnh.
…
Hành trình vốn mất hơn một ngày, dưới sự trợ giúp của Cepha đã được rút ngắn đáng kể.
Khi trời vừa hửng sáng, du thuyền đã cập bến.
Cảng này không phải nơi lúc đến, vì thân thuyền bị tấn công gây ra không ít hư hại, nên để đảm bảo an toàn, du thuyền đã dừng ở cảng gần nhất.
Đây là thành phố Z, giáp với thành phố A.
Chỉ cần đi xuyên qua thành phố Z là có thể trở về công hội Vĩnh Vực, có thể về nhà.
Khi còn trên thuyền, Giang nữ sĩ đã thử liên lạc với hội Vĩnh Vực, nhưng rất tiếc, không có tín hiệu.
Họ hoàn toàn không biết tình hình thành phố A hiện giờ ra sao.
Nhưng có sốt ruột cũng chẳng ích gì, giờ chỉ có thể nhanh chóng trở về.
Thấy đất liền, trên mặt mọi người trên thuyền đều lộ ra vẻ vui mừng.
Sau khi thực sự giáng lâm, trên đất liền cũng nguy hiểm không kém, nhưng không gì bằng cảm giác chân đạp đất thật chắc chắn! Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, cẩn thận xuống thuyền.
Bến cảng vốn dĩ nhộn nhịp nay không một bóng người, các công trình xung quanh cũng nguyên vẹn.
Cứ như thể người ở đây đã biến mất không dấu vết.
Đám đông vốn đã căng thẳng lại càng cảnh giác hơn.
Tiếp tục đi ra ngoài, vẫn không gặp phải nguy hiểm gì.
“Cảm giác không ổn lắm.”
“Quái lạ thật, sao không một bóng người, đến cả quái vật cũng không thấy…”
“Thứ phía trước kia là gì?”
Giang Họa Huỳnh nhìn theo hướng tay người đó chỉ.
Những con quái vật đi bên cạnh cô cũng nhìn theo, rồi lại thờ ơ dời mắt, tiếp tục đặt ánh nhìn lên người Giang Họa Huỳnh.
Dường như mọi thứ bên ngoài không đủ để thu hút sự chú ý của chúng.
Giang Họa Huỳnh nhìn rõ xong, kinh ngạc há hốc mồm.
Những con phố và tòa nhà phía đó đã bắt đầu dung hợp với thế giới quái vật.
Bề mặt các tòa nhà hiện đại cao chót vót bị những trang trí khoa trương, sặc sỡ kiểu rạp xiếc thế kỷ mười chín leo bám chằng chịt, giống như kẻ thôn tính từ ngoài đến, lại giống như những sinh vật ký sinh mọc ra từ bên trong tòa nhà.
Màn che sọc đỏ đen bay phấp phới, những sợi dây thừng màu vàng tươi và xanh bảo thạch đung đưa.
Màu sắc đậm đặc, nhảy nhót va chạm dữ dội với những tòa nhà cao tầng lạnh lẽo cứng nhắc, tạo nên hiệu ứng thị giác quái dị.
“Phải mau chóng rời khỏi đây.” Giang nữ sĩ nắm chặt tay Giang Họa Huỳnh, giọng điệu nghiêm túc.
“Vâng.” Giang Họa Huỳnh gật đầu mạnh, bám sát bước chân của mẹ, “Chúng ta đi tìm xe trước đi!”
Những người khác cũng nghĩ như vậy.
Họ đi theo nhóm đông người, đối với quái vật chẳng khác nào bữa trưa tự chọn dâng tận miệng, phải nhanh chóng rời khỏi đây mới được.
“Bên cạnh có một bãi đỗ xe.”
“Phía trước cũng có một cái.”
“Đi đi đi.”