Thiên Huy không còn nhiều thời gian. Mỗi ngày trôi qua, áp lực từ Vương Minh Quân càng lớn. Những cuộc gọi bí ẩn và những thông tin rò rỉ khiến anh không thể yên lòng. Dù rất muốn bảo vệ Ngọc Bích, nhưng anh cũng không thể cứ mãi che chở cô khỏi thực tại khắc nghiệt.
Ngọc Bích nhận thấy sự thay đổi trong thái độ của Thiên Huy. Anh bắt đầu xa lánh cô, những buổi gặp gỡ dần thưa thớt. Cô cảm thấy tổn thương nhưng không thể làm gì ngoài việc chờ đợi. Trong lòng cô, tình cảm dành cho anh vẫn vững bền, mặc cho mọi thử thách.
Hôm nay, Ngọc Bích quyết định tìm đến Thiên Huy. Cô cần phải nói cho anh biết rằng cô không sợ hãi và sẽ không từ bỏ. Khi đến công ty, cô thấy anh đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Cô hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ lên cửa.
“Thiên Huy,” cô gọi.
Anh quay lại, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng. “Em đến đây làm gì?” Giọng anh cứng nhắc.
“Em cần nói chuyện với anh,” Ngọc Bích đáp, kiên định bước vào phòng. “Chúng ta cần phải thẳng thắn với nhau.”
“Không có gì để nói cả,” anh lạnh lùng.
“Anh không thể cứ mãi như vậy,” cô nói, giọng có phần nghẹn lại. “Em biết anh đang lo lắng về Minh Quân, nhưng không phải cách này.”
Thiên Huy im lặng, chỉ nhìn cô. Ngọc Bích cảm thấy trái tim mình thắt lại, sự xa cách của anh như một bức tường chắn giữa hai người.
“Em không phải là một cô gái yếu đuối,” cô tiếp tục. “Em muốn đứng bên anh, cùng nhau đối mặt với mọi thứ.”
“Ngọc Bích,” anh thở dài. “Đó không phải là một trò chơi. Anh không thể để em vào nguy hiểm.”
“Em đã từng đối mặt với nhiều khó khăn,” Ngọc Bích nói, quyết tâm trong giọng nói. “Nếu anh không cho em một cơ hội, em sẽ không biết mình có thể làm gì.”
“Em không hiểu,” Thiên Huy lắc đầu, sự cương quyết trong ánh mắt anh dần lắng xuống. “Mọi thứ không đơn giản như em nghĩ.”
Cô nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế cảm xúc. “Nhưng em muốn thử sức. Em không muốn trở thành gánh nặng của anh.”
“Anh chỉ muốn bảo vệ em,” Thiên Huy nói, ánh mắt anh dần dịu lại.
“Và em cũng muốn bảo vệ anh,” cô đáp, một nụ cười nhẹ xuất hiện. “Chúng ta có thể làm điều này cùng nhau.”
Một khoảnh khắc lặng im trôi qua, Thiên Huy nhìn cô như đang xem xét từng từ ngữ. Cuối cùng, anh gật đầu. “Được rồi. Nhưng em phải thật cẩn thận.”
“Em sẽ,” Ngọc Bích nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Chúng ta sẽ lên kế hoạch.”
Khi cả hai bắt đầu bàn bạc về những bước tiếp theo, sự hồi hộp dâng lên trong lòng Ngọc Bích. Nhưng trước khi kịp đi xa hơn, một tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ. Thiên Huy nhanh chóng cầm máy lên, nét mặt anh ngay lập tức trở nên nghiêm túc.
“Cái gì?!” anh hỏi, giọng điệu khẩn trương.Ngọc Bích chăm chú nhìn anh, lòng cảm thấy bất an. Thiên Huy lắng nghe, ánh mắt anh đăm chiêu. “Chúng ta cần gặp nhau ngay bây giờ,” anh kết thúc cuộc gọi, vẻ mặt không hề thoải mái.
“Có chuyện gì vậy?” Ngọc Bích hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
“Có thông tin mới về Minh Quân,” anh nói. “Chúng ta cần gặp Tôn Minh.”
Ngọc Bích gật đầu, cảm giác hồi hộp lại dâng cao. “Chúng ta phải làm gì tiếp theo?”
“Đi thôi,” Thiên Huy đáp, nhanh chóng rời khỏi phòng. Cô đi theo sau, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ đã sẵn sàng bước vào cuộc chiến này, và dù con đường phía trước có khó khăn thế nào, cô tin rằng tình yêu của họ sẽ giúp họ vượt qua.
Trong chiếc xe, không khí trở nên căng thẳng. Ngọc Bích thận trọng quan sát Thiên Huy, anh đang tập trung vào con đường phía trước, ánh mắt không rời khỏi những ngã rẽ. Cô cảm nhận được sự lo lắng trong anh, và điều đó càng khiến cô thêm quyết tâm.
Khi đến nơi hẹn, Tôn Minh đã chờ sẵn. Anh ta có vẻ hào hứng hơn mọi khi, nhưng Ngọc Bích biết rằng sự hào hứng đó chỉ là vỏ bọc. Thiên Huy ngay lập tức bắt tay với Minh, sự nghiêm túc trong ánh mắt không thể che giấu.
“Có thông tin gì mới không?” Thiên Huy hỏi.
“Có,” Tôn Minh đáp, nhướng mày. “Minh Quân đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công lớn.”
Ngọc Bích cảm thấy tim mình đập nhanh. “Tấn công? Anh ấy muốn làm gì?”
“Chưa rõ, nhưng có thể liên quan đến viên ngọc,” Tôn Minh nói, ánh mắt nghiêm túc. “Chúng ta cần phải hành động ngay.”
Ngọc Bích nhìn Thiên Huy, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. “Chúng ta có thời gian không?”
“Không nhiều đâu,” Thiên Huy đáp, sự căng thẳng càng trở nên rõ rệt. “Chúng ta phải lên kế hoạch thật kỹ.”
Trong không khí ngột ngạt, Ngọc Bích cảm thấy như mọi thứ đang xoay quanh cô. Tình yêu của họ đang bị đe dọa, và cô biết rằng không thể để mọi chuyện đi quá xa. Họ cần phải tìm ra cách để đối phó với Minh Quân trước khi quá muộn.
“Em sẽ giúp,” Ngọc Bích nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Thiên Huy nhìn cô, một chút ngạc nhiên hiện lên trong mắt. “Em thật sự muốn tham gia vào chuyện này?”
“Vâng,” cô đáp, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Chúng ta là một đội, đúng không?”
“Đúng vậy,” Thiên Huy mỉm cười, nhưng sự lo lắng vẫn còn đó. “Em phải cẩn thận.”
Ngọc Bích gật đầu, nhưng trong lòng cô cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy. Cô sẽ không để nỗi sợ hãi ngăn cản mình. Họ sẽ cùng nhau chiến đấu, và cô sẽ chứng minh cho Thiên Huy thấy rằng tình yêu của họ có thể vượt qua mọi thử thách.
Khi cuộc hội thoại tiếp tục, một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng Ngọc Bích. Họ đang đứng trước một thử thách lớn, nhưng cô tin rằng với sự kết hợp giữa tình yêu và sức mạnh, họ có thể vượt qua mọi khó khăn.