Cô Dâu Của Tổng Tài

Chương 6: Căng thẳng gia tăng

Ngọc Bích ngồi trong studio, mùi sơn và giấy vẽ quanh quẩn làm cô cảm thấy ấm áp, nhưng tâm trí cô lại không thể yên. Những ngày qua, sự hiện diện bí ẩn mà cô cảm nhận được vẫn đeo bám, khiến cô không thể tập trung vào những bức tranh của mình. Cô lắc đầu, cố xua đi những ý nghĩ tiêu cực, nhưng hình ảnh của bóng đen ấy vẫn hiện hữu trong tâm trí.

Thiên Huy bước vào, ánh mắt anh sắc lạnh, nhưng khi nhìn thấy Ngọc Bích, vẻ mặt anh dịu lại. “Em đang vẽ gì thế?” anh hỏi, vừa tiến lại gần, vừa quan sát những nét vẽ còn dang dở trên canvas.

“Chỉ là một bức tranh thôi,” Ngọc Bích đáp, nhưng giọng cô có phần lơ đãng. “Chẳng có gì đặc biệt cả.”

“Em không cần phải giấu anh,” Thiên Huy nói, ngồi xuống bên cạnh cô. “Anh biết em có tài năng. Đừng để những nỗi lo lắng cản trở sự sáng tạo của mình.”

Ngọc Bích nhìn anh, đôi mắt to tròn của cô ẩn chứa nỗi bất an. “Em cảm thấy có điều gì đó không ổn. Hình như có ai đó đang theo dõi em.”

Thiên Huy nhíu mày, sự nghiêm túc hiện rõ trong ánh mắt. “Em đã thấy ai không?”

“Không, chỉ là cảm giác thôi,” cô thở dài. “Nhưng nó khiến em không thể yên tâm.”

“Chúng ta sẽ tìm ra điều gì đang xảy ra,” anh khẳng định. “Em không phải đối mặt với điều này một mình.”

Ngọc Bích cảm thấy ấm lòng trước sự quan tâm của Thiên Huy. “Cảm ơn anh. Em biết anh luôn ở bên em, nhưng… em không muốn anh phải lo lắng.”

“Đó là điều anh muốn làm,” Thiên Huy nói, nắm lấy tay cô. “Chúng ta cùng nhau vượt qua mọi thử thách.”

Cảm giác an toàn từ bàn tay của anh truyền tới, khiến Ngọc Bích dần bình tĩnh lại. Nhưng bên ngoài, những sóng gió đang dồn dập đến.

Khi họ rời khỏi studio, Thiên Huy quyết định dẫn Ngọc Bích đi ăn tối. Trong một nhà hàng sang trọng, ánh đèn vàng ấm áp tạo ra không khí thân mật, nhưng cả hai đều cảm thấy sự căng thẳng lơ lửng. Thiên Huy không ngừng quan sát xung quanh, trong khi Ngọc Bích cố gắng thưởng thức bữa ăn.

“Mọi thứ đều ổn cả chứ?” anh hỏi, ánh mắt chăm chú.

“Em chỉ hơi lo lắng,” cô thành thật. “Nhưng có anh bên cạnh, em cảm thấy tốt hơn.”

Thiên Huy gật đầu, nhưng nỗi lo lắng trong lòng anh vẫn không nguôi. Vương Minh Quân, kẻ thù không đội trời chung của anh, chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ. Anh đã phát hiện ra những dấu hiệu bất thường trong công ty thời gian qua. Những cuộc họp trở nên căng thẳng hơn, các nhân viên dường như có sự chần chừ trong công việc. Thiên Huy biết rằng có điều gì đó đang diễn ra, và anh cần phải tìm ra manh mối.“Em có muốn đi dạo không?” Thiên Huy đề nghị sau bữa tối, muốn tạo không khí thoải mái hơn cho Ngọc Bích.

“Được,” cô mỉm cười. Cả hai cùng nhau bước ra ngoài, không khí se lạnh của đêm thu khiến Ngọc Bích cảm thấy dễ chịu hơn.

Khi họ đi bộ qua công viên, Ngọc Bích cảm thấy mình đang sống trong một giấc mơ. Những ánh đèn lấp lánh, tiếng cười nói của mọi người xung quanh, nhưng trong lòng cô vẫn có một nỗi lo. “Thiên Huy, anh có nghĩ rằng Vương Minh Quân sẽ tìm cách làm tổn thương chúng ta không?”

“Chắc chắn,” anh trả lời, giọng điệu nghiêm túc. “Nhưng anh không để điều đó xảy ra. Em hãy tin vào anh.”

“Em tin,” Ngọc Bích đáp, nhưng cô vẫn không thể gạt bỏ nỗi sợ hãi trong lòng.

Khi họ quay trở về, Thiên Huy quyết định kiểm tra các hồ sơ trong công ty để tìm hiểu thêm. Ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt điềm tĩnh của anh. Ngọc Bích đứng bên cạnh, cảm nhận được sự căng thẳng đang lan tỏa.

“Anh đang tìm kiếm điều gì?” cô hỏi, cố gắng tạo không khí thoải mái.

“Những thông tin có thể giúp anh hiểu rõ hơn về tình hình công ty,” Thiên Huy nói, mắt vẫn dán vào màn hình. “Có một số nhân viên có dấu hiệu không trung thực.”

Ngọc Bích gật đầu, không biết nên nói gì thêm. Cô chỉ có thể đứng bên cạnh, cảm nhận sự tập trung của anh. Đột nhiên, điện thoại của Thiên Huy vang lên. Anh nhấc máy, vẻ mặt chuyển từ nghiêm túc sang căng thẳng.

“Cái gì?” Anh đứng bật dậy. “Hãy theo dõi từng bước của họ. Đừng để bất kỳ ai nghi ngờ.”

Ngọc Bích cảm thấy lo lắng, nhưng không dám hỏi thêm. Thiên Huy kết thúc cuộc gọi, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Có thông tin mới về Vương Minh Quân. Hắn đang có kế hoạch lớn.”

“Chúng ta phải làm gì?” Ngọc Bích hỏi, cảm giác hồi hộp dâng lên.

“Chúng ta sẽ không để hắn làm tổn thương chúng ta. Anh sẽ tìm cách đối phó với hắn,” Thiên Huy nói, nhưng trong giọng nói của anh có sự kiên quyết, đồng thời cũng là nỗi lo lắng về những gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Khi đêm dần tàn, Ngọc Bích cảm thấy như mình đang đứng giữa một cơn bão. Mọi thứ xung quanh trở nên hỗn loạn, và tình yêu của cô với Thiên Huy đang bị thử thách. Cô biết rằng những bí mật sẽ sớm được phơi bày, và cả hai sẽ phải đối mặt với những nguy hiểm mà họ chưa từng tưởng tượng.

Nhưng điều Ngọc Bích thực sự lo lắng là liệu tình yêu của họ có đủ mạnh để vượt qua tất cả những điều đó hay không.

truyenfull,truyenfull vn