Cô Dâu Của Tổng Tài
Chương 20: Cô dâu của tổng tài
Thiên Huy nắm chặt tay Ngọc Bích, không khí trong lễ cưới tràn đầy niềm hạnh phúc. Những nụ cười, tiếng chúc phúc hòa quyện trong không gian sang trọng của nhà thờ. Ánh sáng lung linh từ những ngọn nến, những bông hoa tươi thắm tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Cô dâu trong bộ váy trắng tinh khôi, lấp lánh như một thiên thần, bước đi bên cạnh người đàn ông mà cô yêu thương.
“Anh sẽ mãi bên em,” Thiên Huy thì thầm, ánh mắt anh không rời khỏi Ngọc Bích. Cô chỉ cần một cái gật đầu để cảm nhận trọn vẹn lời hứa của anh.
“Em cũng vậy,” Ngọc Bích đáp, tiếng nói nhỏ nhẹ nhưng tràn đầy quyết tâm. Cô biết rằng, trước mắt họ là một hành trình mới mẻ, nơi mà tình yêu sẽ dẫn lối họ qua mọi thử thách.
Khi linh mục bắt đầu làm lễ, từng lời nói của ông như vang vọng trong không gian yên tĩnh, mọi người đều chăm chú lắng nghe. Thiên Huy và Ngọc Bích trao nhau những ánh mắt đầy yêu thương, như thể họ đang nói những điều không cần lời.
Sau khi hoàn thành nghi thức, họ cùng nhau bước ra ngoài, nơi những người thân và bạn bè đang chờ đón. Tiếng vỗ tay, tiếng chúc mừng vang lên, tạo nên một bản hòa ca rộn ràng. Tôn Minh, bạn thân của Thiên Huy, chạy đến ôm chầm lấy họ, “Chúc mừng hai người! Cuối cùng thì anh cũng đã tìm được người con gái của đời mình.”
“Cảm ơn, Minh,” Thiên Huy cười, ánh mắt anh lấp lánh hạnh phúc.
Ngọc Bích đỏ mặt, cảm giác như mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình. Cô nhìn quanh, thấy Huyền Trang và những người bạn khác đang vui vẻ chúc mừng. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy thật may mắn khi có Thiên Huy bên cạnh.
Nhưng không khí vui vẻ ấy bỗng chốc bị phá vỡ khi một bóng người lướt qua. Ngọc Bích cảm thấy như có điều gì đó không ổn. Cô quay lại, thấy Vương Minh Quân đứng ở góc xa, ánh mắt hắn lạnh lùng và đầy thù hận. Cô rùng mình, nhưng cố gắng không để nó ảnh hưởng đến tâm trạng của mình.
“Có chuyện gì không, Bích?” Thiên Huy nhận ra sự khác lạ trong cô.
“Không, chỉ là… em cảm thấy hơi lạnh,” Ngọc Bích đáp, nắm chặt tay anh hơn.
“Đừng lo. Anh sẽ bảo vệ em,” Thiên Huy khẳng định, ánh mắt anh bỗng trở nên nghiêm túc.
Họ cùng nhau bước vào bữa tiệc, nơi mọi người đang nhảy múa và thưởng thức những món ăn ngon. Thiên Huy không rời mắt khỏi Ngọc Bích, như thể cô là báu vật quý giá nhất trong thế giới của anh. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ ánh nhìn của anh, khiến mọi lo lắng dần tan biến.
“Em có muốn nhảy không?” Thiên Huy hỏi, đưa tay ra mời.Ngọc Bích gật đầu, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Họ hòa mình vào điệu nhạc, từng bước chân như trôi chảy theo giai điệu. Thiên Huy giữ chặt lấy cô, kéo cô lại gần, thì thầm bên tai, “Đời này, anh chỉ muốn em là của riêng anh.”
Ngọc Bích mỉm cười, cảm nhận được hạnh phúc tràn đầy trong lòng. Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng phai nhạt khi cô nhìn thấy Vương Minh Quân một lần nữa, hắn vẫn đứng đó, ánh mắt không rời khỏi họ.
“Chúng ta nên cẩn thận,” Ngọc Bích thì thầm.
“Không sao đâu, em. Anh sẽ không để hắn làm tổn thương chúng ta,” Thiên Huy đáp, nhưng Ngọc Bích cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ vẫn lẩn khuất trong không khí.
Bữa tiệc tiếp tục diễn ra, tiếng cười nói và âm nhạc hòa quyện tạo nên một bầu không khí ấm cúng. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí Ngọc Bích, những suy nghĩ về Vương Minh Quân không thôi ám ảnh. Hắn luôn tìm cách phá hoại hạnh phúc của họ.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Thiên Huy dẫn Ngọc Bích ra ngoài, nơi ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng con đường nhỏ. Họ dừng lại, và Thiên Huy quay sang, ánh mắt tràn đầy yêu thương. “Bích, anh biết rằng chúng ta sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách, nhưng anh tin rằng tình yêu của chúng ta sẽ vượt qua tất cả.”
“Em cũng tin như vậy,” Ngọc Bích đáp, nhưng nỗi lo vẫn không thể hoàn toàn biến mất.
Khi họ chuẩn bị rời đi, một tiếng động vang lên phía sau khiến họ giật mình. Vương Minh Quân bước ra từ bóng tối, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt đầy thách thức. “Chúc mừng hai người. Nhưng liệu hạnh phúc này có thật sự bền lâu?”
Ngọc Bích cảm thấy tim mình đập mạnh. Thiên Huy nắm chặt tay cô, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn Vương Minh Quân. “Tôi sẽ không để ai phá hoại hạnh phúc của chúng tôi.”
“Thật sao? Đừng quên rằng quá khứ có thể đuổi theo bạn bất cứ lúc nào,” Vương Minh Quân đáp, rồi quay lưng bỏ đi, để lại một bầu không khí nặng nề.
Ngọc Bích nhìn theo bóng lưng hắn, lo lắng dâng trào. “Thiên Huy, em không thể shake off được cảm giác không ổn.”
“Anh sẽ tìm cách giải quyết. Đừng lo lắng,” Thiên Huy nói, nhưng trong lòng anh cũng đang dấy lên những cơn sóng gió. Hắn đã nói gì đó mà không thể xem thường.
Họ rời khỏi buổi tiệc, nhưng hình bóng của Vương Minh Quân vẫn in sâu trong tâm trí Ngọc Bích. Mọi thứ không đơn giản như họ nghĩ. Hạnh phúc mới chỉ bắt đầu, nhưng những thách thức đã chờ đón họ ngay phía trước. Trong khi tình yêu đang tỏa sáng, những bí mật và mối đe dọa vẫn lặng lẽ âm thầm bủa vây, chực chờ cơ hội để bùng nổ.