Cô Dâu Của Tổng Tài

Chương 13: Những bí mật được phơi bày

Ngọc Bích ngồi bên bàn làm việc, ánh sáng từ chiếc đèn bàn chiếu sáng lên những bức tranh còn dang dở. Cô lật đi lật lại những trang tài liệu, tâm trí vẫn còn vương vấn về cuộc chiến vừa qua. Thiên Huy đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm hướng ra ngoài. Không khí trong phòng nặng nề, cả hai đều hiểu rằng mọi chuyện chưa kết thúc.

"Ngọc Bích, em có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?" Thiên Huy bỗng lên tiếng, phá tan sự im lặng. Giọng nói của anh trầm lắng, nhưng ánh mắt lại chứa đựng những cảm xúc sâu sắc.

"Đương nhiên," Ngọc Bích mỉm cười, "em không thể quên được cái khoảnh khắc ấy. Anh đã đứng đó, lạnh lùng nhưng lại cuốn hút, khiến em cảm thấy như đang lạc vào một thế giới khác."

Thiên Huy quay lại, ánh mắt anh như lấp lánh. "Em đã thay đổi nhiều từ đó. Sức mạnh trong em... nó khác biệt."

Ngọc Bích cảm thấy một luồng năng lượng trong lòng. "Nhưng em vẫn không hiểu rõ sức mạnh của viên ngọc. Tại sao lại là em? Tại sao không phải ai khác?"

"Đó chính là điều chúng ta cần khám phá," Thiên Huy nói, tiến lại gần cô. "Có thể, viên ngọc tìm kiếm người có trái tim mạnh mẽ, một người không chỉ có sức mạnh mà còn có tình yêu."

Câu nói của anh khiến Ngọc Bích chợt dừng lại. Cô nhìn vào mắt Thiên Huy, và trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra rằng chính tình yêu đã giúp cô vượt qua mọi thử thách. "Nhưng nếu em có sức mạnh, tại sao em lại không cảm nhận được nó khi chúng ta chiến đấu với Minh Quân?"

"Đôi khi, sức mạnh không chỉ nằm ở khả năng mà còn ở sự kết nối giữa hai người," Thiên Huy nhẹ nhàng đáp. "Chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về viên ngọc và quá khứ của nó."

Ngọc Bích gật đầu, quyết tâm trong lòng ngày càng lớn. "Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?"

"Chúng ta cần gặp những người hiểu biết về viên ngọc này," Thiên Huy nói. "Có thể tìm đến những bậc thầy hoặc những người đã từng sở hữu sức mạnh tương tự."

"Em biết ai không?" Ngọc Bích hỏi.

"Chỉ có một người duy nhất," Thiên Huy đáp. "Ông nội của anh. Ông là một trong những người cuối cùng hiểu rõ về sức mạnh của viên ngọc. Nhưng ông đã mất tích nhiều năm trước."

Ngọc Bích cảm thấy một nỗi lo lắng. "Vậy chúng ta phải làm gì để tìm ông ấy?"

"Chúng ta sẽ phải lần theo dấu vết," Thiên Huy khẳng định. "Có thể ông ấy đã để lại manh mối nào đó."

Khi hai người quyết định, bầu không khí trong phòng bỗng trở nên căng thẳng. Họ biết rằng cuộc hành trình này sẽ không đơn giản, và những bí mật ẩn giấu sẽ dần được phơi bày. Nhưng bên trong họ, tình yêu và sự quyết tâm đã mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

---

Cả hai rời khỏi văn phòng, bước vào không gian bên ngoài. Ánh nắng chiếu rọi, nhưng trong lòng họ vẫn nặng trĩu những suy tư. Thiên Huy lái xe, Ngọc Bích ngồi bên cạnh, nhìn ra ngoài. Cô không ngừng nghĩ về những gì đang chờ đợi họ.

"Anh có nghĩ rằng ông nội của anh sẽ giúp được chúng ta không?" Ngọc Bích hỏi."Ông là người thông minh và mạnh mẽ," Thiên Huy đáp. "Nếu ai có thể hiểu rõ viên ngọc, chỉ có ông ấy."

"Nhưng nếu không tìm thấy ông ấy thì sao?" Ngọc Bích lo lắng.

"Chúng ta sẽ không từ bỏ," Thiên Huy khẳng định. "Dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ bảo vệ em."

Ngọc Bích cảm thấy an tâm. Tình yêu của Thiên Huy như một nguồn sức mạnh, giúp cô vượt qua mọi nỗi sợ hãi.

---

Khi họ đến một ngôi nhà cổ kính, nơi từng là nơi ở của ông nội Thiên Huy, không khí trở nên trầm lắng. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu kẽo kẹt khi Thiên Huy mở ra. Bên trong, mọi thứ vẫn giữ nguyên như những năm tháng trước, chỉ có bụi bặm và sự tĩnh lặng.

"Chúng ta bắt đầu tìm kiếm từ đâu?" Ngọc Bích hỏi, ánh mắt chăm chú quan sát từng góc nhỏ của ngôi nhà.

"Chắc chắn ông đã để lại một số dấu hiệu," Thiên Huy nói, đi tới chiếc bàn gỗ lớn. "Hãy kiểm tra quanh đây."

Họ lục lọi từng ngăn kéo, từng góc tủ, nhưng không tìm thấy gì đáng chú ý. Ngọc Bích bỗng dừng lại, nhìn thấy một bức tranh cũ treo trên tường. "Anh, nhìn kìa!"

Thiên Huy tiến lại gần, ánh mắt anh sắc bén. "Đó là bức tranh của ông nội. Nhưng có điều gì đó không ổn."

Ngọc Bích nghiêng đầu, chú ý đến một ký hiệu nhỏ ở góc tranh. "Có phải đây là một loại ký hiệu hay không?"

"Đúng vậy," Thiên Huy gật đầu. "Hãy ghi nhớ nó. Có thể đây là manh mối để dẫn chúng ta đến ông ấy."

---

Họ quyết định rời khỏi ngôi nhà, mang theo hy vọng mới. Nhưng khi bước ra ngoài, một cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua, mang theo cảm giác bất an. Ngọc Bích quay lại nhìn, cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ.

"Ngọc Bích, em có thấy gì không?" Thiên Huy hỏi, ánh mắt anh cảnh giác.

"Em không chắc," Ngọc Bích đáp, nhưng trong lòng cô dâng lên một nỗi lo lắng. "Có thể là do em tưởng tượng."

"Chúng ta cần phải cẩn thận," Thiên Huy nói, nắm chặt tay cô. "Đừng để bất kỳ ai cản trở chúng ta."

Khi họ quay lưng bước đi, một bóng dáng lén lút xuất hiện phía sau. Cảm giác hồi hộp tràn ngập không gian, như thể những bí mật chưa được phơi bày đang chờ đợi họ trong bóng tối.

truyenfull,truyenfull vn