Cô Dâu Bị Nguyền Rủa

Chương 11: Bí Mật Trong Quá Khứ

Huyền không thể ngừng suy nghĩ về những gì đã được bàn bạc trong cuộc họp hôm qua. Cô ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, tay xoay tròn chiếc nhẫn mà bà đã tặng cho cô, cảm giác nặng nề trong lòng ngày càng lớn. Những câu chuyện về Lê Thị Lan từ thuở nhỏ vẫn văng vẳng trong đầu. Cô nhớ những ánh mắt thương cảm của người lớn trong làng khi nhắc đến gia đình Lan, những điều mà không ai nói rõ ràng nhưng đủ để khiến lòng người xao xuyến.

“Chúng ta sẽ tìm Lan,” Huyền quyết tâm. “Có thể cô ấy sẽ biết điều gì đó giúp chúng ta.”

Khôi nhìn cô, ánh mắt anh thể hiện sự đồng tình. “Mình cần phải tìm hiểu mọi thứ có thể. Không có gì là vô ích cả.” Anh nhấn mạnh, sự kiên định trong giọng nói của anh khiến Huyền cảm thấy an tâm hơn.

Mai, ngồi cạnh, chớp mắt nhìn cả hai, “Vậy thì khi nào chúng ta xuất phát? Mình không muốn chậm trễ.”

“Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ,” Huyền quyết định. “Tôi đã hỏi một vài người lớn tuổi trong làng và họ nói rằng Lan sống ở phía bên kia dòng sông. Chúng ta nên bắt đầu trước khi trời tối.”

Sơn khẽ gật đầu, “Tốt. Càng sớm càng tốt. Đường đi có thể khó khăn, nhưng không gì là không thể.”

Cả nhóm nhanh chóng chuẩn bị, Huyền cảm thấy hồi hộp nhưng cũng đầy quyết tâm. Khi họ ra khỏi nhà, không khí bên ngoài trong lành, ánh nắng nhẹ nhàng chiếu xuống, nhưng nỗi lo lắng trong lòng Huyền không thể tắt.

Trên đường đi, Huyền không thể không nhớ đến Minh Tâm. Cô đã nghe nhiều câu chuyện về người phụ nữ bí ẩn này, người đã từng gây ra nhiều bi kịch cho gia đình mình. Cảm giác tội lỗi dâng lên, liệu có phải vì cô mà gia đình đã phải chịu đựng những điều tồi tệ?

Khôi nhận ra tâm trạng của Huyền. “Cậu đang lo lắng về điều gì?” Anh hỏi, giọng nhẹ nhàng.

“Minh Tâm... Cô ta là một phần trong lời nguyền này. Nếu không có cô ta, có lẽ mọi thứ đã khác,” Huyền thở dài.

“Chúng ta không thể thay đổi quá khứ. Nhưng chúng ta có thể làm gì đó để thay đổi tương lai,” Khôi nói, ánh mắt anh kiên định. “Đừng tự trách mình.”

Huyền gật đầu, nhưng cảm giác tội lỗi vẫn còn đeo bám. Cô không thể ngăn mình nghĩ về những gì đã xảy ra, về những nỗi đau mà gia đình mình đã trải qua. Khi họ đến bờ sông, cảnh vật trước mắt thật đẹp nhưng trái tim cô lại nặng trĩu.

Họ bắt đầu băng qua cầu, những bước chân cẩn trọng trên những thanh gỗ cũ kỹ. Mỗi tiếng động vang lên như một lời nhắc nhở về sự mong manh của cuộc sống. Huyền nắm chặt tay Khôi, cảm giác như có một sợi dây vô hình kết nối giữa họ, nhưng cũng đầy những lo lắng.

Khi đến bờ bên kia, họ gặp một người đàn ông lớn tuổi, ông đang ngồi bên hiên nhà, ánh mắt ông thâm trầm như từng trải qua nhiều điều. Huyền tiến lại gần. “Cháu chào ông. Cháu muốn hỏi về Lê Thị Lan.”

Người đàn ông ngước nhìn, ánh mắt ông như đang cố đọc suy nghĩ của cô. “Lan à? Nó đã từng ở đây, nhưng bây giờ...” Ông ngừng lại, thở dài. “Nó đã rời xa nơi này một thời gian rồi.”

“Ông có biết cô ấy đang ở đâu không?” Khôi hỏi, giọng điềm tĩnh.

“Nghe nói nó sống ở một ngôi làng nhỏ gần rừng. Có thể các cháu sẽ tìm thấy nó ở đó,” ông đáp, nhưng ánh mắt ông trĩu nặng như chứa đựng nhiều bí mật.Cả nhóm cảm ơn ông và tiếp tục lên đường. Huyền cảm thấy sự hồi hộp dâng lên khi họ tiến về phía ngôi làng nhỏ. Cô không biết điều gì đang chờ đợi họ, nhưng một phần trong cô cảm thấy như họ đang tiến gần đến một sự thật đau thương.

“Cậu có nghĩ rằng Lan sẽ giúp chúng ta?” Huyền hỏi Khôi khi họ đi bộ.

“Chúng ta không thể biết trước. Nhưng nếu cô ấy từng bị ảnh hưởng bởi lời nguyền, thì có thể cô ấy sẽ có những thông tin quý giá,” Khôi trả lời.

Mai đi phía trước, khuôn mặt cô lấp lánh sự hào hứng, “Mình hy vọng Lan sẽ không từ chối giúp đỡ. Chúng ta cần mọi sự hỗ trợ có thể.”

Huyền gật đầu, cảm giác hồi hộp và lo lắng hòa quyện. Cô không chỉ tìm kiếm Lan, mà còn tìm kiếm sự giải thoát cho cả gia đình mình, cho những nỗi đau mà họ đã phải chịu đựng.

Khi họ đến ngôi làng nhỏ, không khí dường như trở nên nặng nề hơn. Những ngôi nhà cũ kỹ, những con đường nhỏ hẹp, tất cả như đang che giấu những bí mật đau thương. Huyền cảm thấy lòng mình nặng trĩu, không biết điều gì đang chờ đợi họ phía trước.

Huyền dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ, nơi có vẻ như không có ai. Cô quay sang hỏi Khôi, “Có lẽ chúng ta nên gõ cửa?”

Khôi gật đầu. “Đúng vậy. Không còn cách nào khác.” Anh tiến lên, gõ cửa nhẹ nhàng.

Một lúc sau, cánh cửa mở ra. Một cô gái trẻ xuất hiện, có vẻ như là Lê Thị Lan. Khuôn mặt cô có vẻ nhút nhát, nhưng ánh mắt lại đầy thông minh. “Các bạn tìm ai?” Cô hỏi.

Huyền cảm thấy tim đập nhanh. “Chào bạn, chúng tôi là Huyền, Khôi, Mai và Sơn. Chúng tôi đang tìm hiểu về lời nguyền mà gia đình tôi phải chịu đựng. Chúng tôi nghe nói bạn có thể giúp chúng tôi.”

Lan nhìn họ, ánh mắt cô đầy nghi ngờ nhưng cũng có chút ngạc nhiên. “Tại sao các bạn lại muốn biết về nó?”

“Vì chúng tôi muốn tìm cách hóa giải nó,” Huyền nói, giọng cô đầy quyết tâm.

Lan chần chừ, nhưng sau đó, cô mời họ vào trong. “Vào đi. Chúng ta có thể nói chuyện.”

Khi họ bước vào, không khí bên trong ngôi nhà thật ấm cúng, nhưng Huyền cảm thấy như có một bầu không khí nặng nề, như thể những bí mật đang chờ được khám phá. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn khi nghĩ đến những điều có thể được tiết lộ.

“Các bạn có biết về lời nguyền này không?” Lan bắt đầu, ánh mắt cô trở nên sâu thẳm. “Nó không chỉ đơn thuần là một lời nguyền. Nó gắn liền với những điều đã xảy ra trong quá khứ. Những đau thương mà không ai muốn nhớ đến.”

Huyền cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên, cô biết rằng họ đang đứng trước ngưỡng cửa của một bí mật lớn lao. Liệu có phải đây chính là điều mà gia đình cô đã phải chịu đựng suốt bao năm qua? Cô không biết điều gì đang chờ đợi họ, nhưng một phần trong cô cảm thấy như họ đã bước vào một hành trình không thể quay lại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn