Cô Dâu Bị Nguyền Rủa

Chương 1: Lời Nguyền Khởi Đầu

Sau

Nguyễn Thị Huyền lật từng trang của cuốn sách phong thủy cũ, ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn làm nổi bật những chữ viết mờ nhòe. Cuốn sách đã có tuổi đời gần trăm năm, bìa da nứt nẻ, mùi ẩm mốc toát ra từ các trang giấy như kể lại những câu chuyện bí ẩn của gia đình cô. Huyền cảm thấy tim mình đập nhanh khi đọc đến đoạn nói về một lời nguyền cổ xưa, liên quan đến hôn nhân giữa hai dòng họ lớn trong vùng. Mỗi khi một cô dâu trong gia đình cô kết hôn, lời nguyền lại thức tỉnh, mang theo những bi kịch không thể tránh khỏi.

Cô dừng lại, cảm giác lạnh sống lưng khi nhớ lại những câu chuyện từ bà ngoại, những lần gia đình cô phải chịu đựng mất mát vì những cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Huyền thở dài, tự hỏi liệu lời nguyền đó có thật sự tồn tại hay chỉ là những câu chuyện để dọa trẻ con. Nhưng cảm giác bồn chồn trong lòng khiến cô không thể ngừng suy nghĩ. Cô không thể để tương lai của mình gắn liền với một lời nguyền mà chưa ai tìm cách phá bỏ.

“Huyền, em đang làm gì vậy?” Giọng nói quen thuộc của Trần Minh Khôi vang lên từ cửa. Huyền giật mình, vội vàng giấu cuốn sách vào ngăn kéo. Khôi là bạn thân của cô, một người luôn hiểu tâm tư của Huyền, nhưng cô không muốn anh biết về nỗi lo lắng đang đè nặng trong lòng mình.

“Em chỉ đọc sách thôi,” Huyền đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

Khôi bước vào, ánh mắt anh dừng lại ở ngăn kéo. “Sách gì mà bí mật vậy? Có cần anh giúp không?”

Huyền lắc đầu, cảm giác như có điều gì đó cần phải giữ kín. “Không, không cần đâu. Em chỉ muốn tìm hiểu thêm về phong thủy.”

Khôi gật đầu, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi cô. “Phong thủy? Hay là lại liên quan đến gia đình em?”

“Có thể,” Huyền đáp, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy nặng nề. Cuộc sống của cô đã bị cuốn vào những vòng xoáy của phong thủy từ khi còn nhỏ, và giờ đây, lời nguyền lại như một bóng ma đeo bám.

Khôi nhìn cô với ánh mắt thấu hiểu. “Huyền, em biết không, đôi khi tìm hiểu quá nhiều về quá khứ chỉ làm chúng ta thêm nặng nề. Hãy sống cho hiện tại.”

“Nhưng nếu không tìm ra sự thật, em sẽ không yên tâm,” Huyền cãi lại, một phần trong cô biết anh đúng nhưng không thể chấp nhận.

Khôi thở dài, kéo ghế ngồi xuống cạnh cô. “Vậy thì chúng ta cùng tìm hiểu. Em không cần phải một mình.”

Cảm giác ấm áp từ sự đồng hành của Khôi làm Huyền nhẹ nhõm hơn. Cô biết rằng, có anh bên cạnh sẽ giúp cô vững vàng hơn trong cuộc hành trình tìm kiếm sự thật về gia đình mình. “Cảm ơn anh,” Huyền mỉm cười, lần đầu tiên trong ngày cảm thấy một chút hy vọng.

Huyền và Khôi cùng ngồi lại, thảo luận về những gì họ có thể làm để tìm hiểu thêm về lời nguyền. Huyền không chỉ muốn phá bỏ nó, mà còn muốn hiểu rõ hơn về nguồn cội của gia đình mình. Họ quyết định sẽ cùng nhau đến thư viện địa phương, nơi có những tài liệu quý giá về lịch sử dòng họ và những truyền thuyết liên quan.

“Em có nghĩ rằng lời nguyền này có thể chỉ là một sự trùng hợp không?” Khôi hỏi, khi họ đã lên kế hoạch.“Có thể, nhưng cũng có thể không. Em cần phải biết,” Huyền đáp, ánh mắt cô sáng lên với quyết tâm.

“Vậy thì, hãy cùng nhau tìm hiểu. Dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ ở bên cạnh em,” Khôi hứa hẹn, tạo cho Huyền cảm giác an toàn.

Khi màn đêm buông xuống, Huyền không thể nào chợp mắt. Tâm trí cô quay cuồng với những suy nghĩ về lời nguyền, về tương lai và cả những điều bất an mà cô chưa thể lý giải. Cô biết rằng, hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng nếu có Khôi bên cạnh, ít nhất cô sẽ không đơn độc.

Ngày hôm sau, họ đến thư viện, nơi những cuốn sách cổ vẫn lưu giữ những bí mật của quá khứ. Huyền lục tìm trong các kệ sách, tìm kiếm những tài liệu liên quan đến gia đình mình. Không khí tĩnh lặng của thư viện khiến cô cảm thấy như đang bước vào một thế giới khác, nơi thời gian dường như ngừng trôi.

“Em tìm thấy gì không?” Khôi hỏi, ánh mắt anh không rời khỏi những trang sách.

“Vẫn chưa,” Huyền đáp, “Nhưng em cảm thấy có điều gì đó đang chờ đợi chúng ta.”

Họ tiếp tục tìm kiếm, và khi Huyền lật một trang sách cũ, một bức hình mờ nhạt hiện ra. Đó là bức chân dung của một người phụ nữ, ánh mắt sắc sảo và đầy bí ẩn. “Đây là ai?” Huyền thì thầm, cảm giác như có một mối liên kết vô hình với người phụ nữ đó.

“Có lẽ là một tổ tiên của em,” Khôi gợi ý, “Có thể bà ấy biết điều gì về lời nguyền.”

Huyền nhìn bức chân dung, lòng tràn đầy nghi hoặc. “Nếu như bà ấy thật sự biết, thì tại sao không ai từng kể cho em nghe?”

“Có thể bà ấy đã cố gắng bảo vệ em khỏi nó,” Khôi nói, “Nhưng giờ đây, chúng ta cần phải tìm ra sự thật.”

Cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng Huyền, cô biết rằng cuộc hành trình này không chỉ là tìm hiểu về một lời nguyền, mà còn là cuộc hành trình khám phá chính bản thân mình. Giữa những tấm hình mờ nhạt và các trang sách cũ, Huyền cảm nhận được sức mạnh của tổ tiên đang truyền lại cho cô.

“Chúng ta sẽ tìm hiểu về bà ấy,” Huyền quyết định, “Có thể bà ấy sẽ dẫn lối cho chúng ta.”

Khôi gật đầu, ánh mắt anh sáng lên với sự quyết tâm. Họ đã bước vào một hành trình mới, đầy bí ẩn và những câu chuyện chưa được kể. Những gì đang chờ đợi phía trước không ai có thể đoán trước, nhưng Huyền biết rằng, với Khôi bên cạnh, cô sẽ không bao giờ đơn độc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau