Cố Chấp Giam Cầm

Chương 11

  Mười bảy,
Vậy thì biết làm sao đây?

Buông bỏ tất cả trước mắt là điều không thực tế.

Đã lún quá sâu, muốn rút ra đâu phải chuyện dễ.

Hơn nữa, đi đến bước đường này, báo mối thù năm xưa, để phụ thân được nhắm mắt xuôi tay đã ở ngay trước mắt.

Tống Tri Thời đã ở bước đường cùng, chàng gần như phát điên, lục lọi khắp các thư cục trong kinh thành để tìm kiếm những tập truyện chí quái, cố tình chọn loại có chuyện tình nam nữ để tham khảo trường hợp thành công.

Kết quả là, người viết truyện cũng hiểu độc giả chẳng ai thích xem nam nữ chính dài dòng văn tự, cứ dây dưa mãi.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Khúc dạo đầu không phải là "Thư sinh đêm ngủ chùa hoang, hồ nữ hàm xuân tìm vào mộng ảo", thì cũng là "Tuấn công t.ử đêm đêm mây mưa, nàng giai nhân ngày sau biệt tích".

Nếu có văn nhã hơn chút ít, thì cũng chỉ là thêm thắt đoạn "Nữ quỷ rưng rưng cầu xin được chôn cất thi hài, thư sinh động lòng trắc ẩn, kết nên lương duyên".

Còn hỏi những nữ quỷ nữ yêu ấy nghĩ sao ư?

Đừng đùa nữa, đó chỉ là những lời thêu dệt do bọn thư sinh nghèo viết ra thôi!

Làm gì có chuyện "chưa thấy đã yêu", thề non hẹn biển không chàng không lấy?

Vô lý! Tống Tri Thời tức giận ném phăng cuốn sách đi.

A Như của chàng làm gì có chuyện liếc mắt một cái đã thầm thương trộm nhớ, nhất kiến chung tình với chàng.

Nhưng cũng không phải là hoàn toàn không thu hoạch được gì.

Tống Tri Thời suy tính một hồi, lấy cảm hứng từ câu chuyện "Quỷ nữ báo ân", chàng quyết định tự sáng tác một cuốn thoại bản.

Chẳng bao lâu sau, A Như nhận được một món quà mới, một cuốn thoại bản, nét chữ tú lệ, còn được đính kèm những bức tranh minh họa tinh xảo.

Tống đại nhân người vừa viết vừa vẽ, khẩn trương quan sát phản ứng của nàng.

Câu chuyện trong thoại bản rất giản đơn.

Chuyện kể về một thư sinh trọng thương lạc lối trong rừng, may mắn được một thiếu nữ mỹ mạo cứu giúp.

Khi thư sinh hồi phục, nữ t.ử liền yêu cầu chàng rời đi.

Thư sinh lại nói ơn cứu mạng như tái sinh, nguyện lấy thân báo đáp, rồi quỳ rạp xuống trước mặt nữ t.ử đầy tủi hổ.

Nữ t.ử kiên quyết từ chối, chỉ nói "cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp", há có thể vì ơn mà đòi báo đáp.

Thư sinh cầu xin vô vọng, đành sầu t.h.ả.m rời đi.

Chẳng bao lâu sau, nữ t.ử nghe lữ khách dưới chân núi tán gẫu, biết được thư sinh đã tự tuyệt mà c.h.ế.t.

Hóa ra, nữ t.ử ấy vốn là tinh quái trên núi, lâu ngày không xuống nhân thế nên không biết rằng, trên đời này nam t.ử nếu bị nữ t.ử nhìn thấy thân mình, thì chỉ có thể gả cho nàng.

Nàng chăm sóc thư sinh, nơi nào cũng đã nhìn qua, thậm chí có chỗ còn đụng chạm tới. Nàng không chịu nhận, thư sinh liền sống không nổi nữa.

"Này này này!"

Nấm tinh "lâu không vào nhân thế" cảm thấy vô cùng chấn động:

"Chuyện này là thật sao?"

Tống Tri Thời giả vờ như không biết gì, cầm lên xem rồi cười bảo:

"Sao nàng lại đọc phải cái này? A Như đừng sợ, thoại bản thôi mà, thứ nửa thật nửa giả ấy mà."

A Như vẻ mặt hoảng sợ:

"Thế... thế này là thật ư?"

Không hiểu sao, nàng cứ thấy câu chuyện này có chút quen thuộc.

Nàng khẩn trương rướn người tới gần:

"Tống Tri Thời, hình như lúc ấy ta cũng... Chàng nói xem, chuyện này có ảnh hưởng đến việc chàng thú thê không?"

Tống Tri Thời để lộ góc mặt u buồn, miễn cưỡng an ủi nàng:

"Ta có thành hôn hay không thì quan trọng gì? Nàng lúc ấy là vì cứu mạng ta, sao có thể trách nàng?"

A Như ngây người:

"Chờ chút, ý của chàng là, hiện tại chàng không gả được cho ai sao?"

Tống Tri Thời thở dài:

"Dù sao ta cũng cô độc một mình, người khác chê cười vài câu thì thôi vậy."

A Như bối rối:

"Ta cứ thấy chỗ nào đó sai sai, Tống Tri Thời, đợi chút đã."

Nấm nhỏ dường như hóa đá, nỗ lực suy nghĩ:

"À! Tống Tri Thời, không thể nào, chẳng lẽ vì ta mà đến tận bây giờ chàng vẫn chưa từng giao phối, cũng chẳng có lấy một đứa con sao?"

Một đòn chí mạng.


Tống Tri Thời, người đã xấp xỉ ba mươi mà vẫn còn đang ở giai đoạn "cầm tay tay": ...

Chàng thu lại nỗi áy náy vì đã lừa gạt A Như, nói:

"Nữ nhi nhà lành còn ai thèm muốn ta nữa?"

Nấm tinh lương thiện bị dọa cho ngây dại.

"Vậy giờ phải làm sao?"

Nàng lúng túng.

"Chuyện này chỉ có ta với chàng biết, ta sẽ không nói ra đâu, tại sao chàng lại nói cho người khác?"

Nàng tìm ra sơ hở, chỉ trích chàng:

"Chàng không nói thì chẳng ai biết cả. Dù sao đi nữa, đây không phải là trách nhiệm của ta."

Tống Tri Thời thành thạo đáp:

"Nam nhân mất đi trong sạch, ai nhìn một cái cũng nhận ra ngay, rồi họ sẽ khinh rẻ ta."

Nấm tinh rơi vào hoang mang lớn nhất đời nấm, nàng suy nghĩ hồi lâu rồi phản bác:

"Nhưng nếu nói vậy, chẳng lẽ nam nhân đều không thể được nữ y cứu chữa hay sao?"

Tống Tri Thời giọng điệu kiên định, c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt:

"Đúng vậy, chỉ có thể chờ c.h.ế.t thôi."

Nấm tinh ngơ ngác:

Ta không hiểu gì cả.

Tống Tri Thời kiên nhẫn chờ đợi nấm nhỏ tự mình chui vào ngõ cụt.

Nàng ủ rũ nói:

"Trước kia chàng đâu có nói, làm sao ta biết được. Ta mà biết sớm thì..."

Tống Tri Thời trong lòng chấn động, muốn chặn họng nàng lại.

"Ta đã không mang chàng về rồi."

A Như ủ rũ cụp đuôi.

"Lúc ấy ta còn nghe thấy tiếng chân người khác đấy."

Ta biết ngay mà.

Tống Tri Thời đen mặt nghĩ.

Mình đang mong chờ điều chi chứ.

Chàng lặng lẽ bện mái tóc của A Như thành rất nhiều b.í.m tóc nhỏ:

"Ban đêm nàng nhớ tự mình gỡ ra, không thì sẽ đau đầu đấy."

Vào đêm, nấm nhỏ thò đầu qua cửa sổ, buồn bã hỏi chàng:

"Tống Tri Thời, thật sự có nhiều người chê cười chàng lắm sao?"

Tống Tri Thời lòng dạ mềm nhũn, nhưng miệng vẫn kiên trì đáp:

"Ừ!"

Nấm nhỏ ủ rũ rụt đầu trở lại.

Một lúc sau, nàng lại nhô đầu ra:

"Vậy... Tống Tri Thời, hay là chàng giúp ta gỡ tóc ra trước đi."

"Là chàng bện, ta không giải được."

Nấm nhỏ ủy khuất.

Tống Tri Thời dở khóc dở cười.

Dây dưa vài ngày, nấm nhỏ lúc nào cũng trong bộ dạng áy náy mà không biết làm sao.

Tống Tri Thời biết, chàng chỉ còn thiếu một cơ hội nữa.

Lúc này, chàng tình cờ biết được tin tức của Hồ Mặc.

Đối phương bị vị đại sư kia bắt được, khóa trong chùa miếu.

Tống Tri Thời lược bớt đầu đuôi, giả vờ không biết gì về đại sư hay hồ yêu, chỉ nói rằng cách đây không lâu đi lễ phật, tình cờ thấy các tăng nhân bắt giữ một thanh niên tên là Hồ Mặc.

A Như quả nhiên kinh hãi biến sắc, truy hỏi chàng người đang ở đâu.

Tống Tri Thời lòng đầy cay đắng, rũ mắt xuống:

"Ta có thể mang nàng đi, nhưng A Như, ta lấy thân phận gì để mang nàng đi đây? Ta là một nam t.ử chưa vợ..."

Thế là, Tống đại nhân, thủ phụ nội các, người đã ba mươi tuổi vẫn còn trong sạch, đã mang về phủ một cô nương áo đỏ trẻ trung xinh đẹp.

Tống đại nhân nói, đây là vị hôn thê của chàng.