Giọng anh vang dội, tràn đầy sự tự tin.
Cứ như thể đang tuyên bố với cả thế giới rằng, tôi chính là người thương của anh vậy.
Sự nghiêm túc ấy khiến trái tim vốn đang căng thẳng của tôi bỗng chốc trở nên bình yên lạ thường.
"Ối chao, cô gái này trông xinh xắn thật đấy!"
Thím Trương nhanh miệng nói.
"Chỉ là trông hơi gầy một chút, Tiểu Lục này, sau này anh phải chăm sóc cho người ta tử tế đấy nhé!"
"Chắc chắn rồi ạ!" Lục Xuyên đáp lời ngay lập tức.
"Sau này trong nhà, vợ tôi nói một là một, tôi tuyệt đối không dám nói hai!"
Câu nói của anh khiến mọi người trong sân cười rộ lên đầy thiện cảm.
Mọi người mỗi người một câu, bắt chuyện với chúng tôi rất hồ hởi.
Lục Xuyên đều mỉm cười đáp lại, tận tình giới thiệu tôi với từng người một.
Đây là sư phụ Lý ở xưởng máy.
Kia là thím Vương ở bên kho hàng.
Tôi đi theo phía sau, cũng ngoan ngoãn chào hỏi từng người một.
Tôi có thể cảm nhận được thái độ của mọi người đối với mình rất thân thiện.
Điều này làm tôi có thêm vài phần tin tưởng vào cuộc sống sau này.
Đi một vòng quanh, hai chúng tôi đã trở thành tâm điểm của cả khu gia đình tập thể.
Về đến căn phòng nhỏ, đóng cửa lại.
Lúc này tôi mới thở phào một hơi dài.
"Có phải không quen lắm không?"
Lục Xuyên nhìn tôi, ân cần hỏi.
"Có chút ạ." Tôi gật gật đầu.
"Dần dần rồi sẽ quen thôi." Anh xoa nhẹ tóc tôi, "Mọi người ở đây đều rất tốt."
"Vâng."
Tôi nhìn căn phòng nhỏ bé thuộc về hai chúng tôi này.
Trong lòng bỗng nảy ra một ý nghĩ.
"Lục Xuyên."
"Sao thế em?"
"Chúng ta... trang hoàng lại căn nhà này một chút đi."
Tôi nói.
"Được chứ." Anh lập tức hào hứng hẳn lên, "Em muốn trang hoàng thế nào?"
"Em muốn... đi mua vài thước vải mới, làm cho chúng ta một chiếc rèm cửa."
"Trên tường trống trải quá, em muốn mua hai bức tranh tết dán lên cho thêm phần hỷ sự."
"Chúng ta còn thiếu một cái phích nước, một cái giá để chậu rửa mặt nữa..."
Tôi vừa đếm trên đầu ngón tay vừa liệt kê từng món một.
Đây đều là những kế hoạch nhỏ nhặt nhưng chân thực nhất của tôi về tổ ấm tương lai.
Lục Xuyên lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt anh sáng rực lên.
Đợi tôi nói xong, anh ôm chầm lấy tôi vào lòng, siết chặt.
"Được."
Anh tựa cằm l*n đ*nh đầu tôi, trong giọng nói tràn đầy ý cười.
"Tất cả đều nghe theo em."
"Chúng ta cùng nhau biến căn nhà này thành nơi mà em yêu thích."
Tôi nép vào lồng ngực anh, lắng nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của anh.
Trong lòng như được lấp đầy bởi một thứ gọi là hạnh phúc.
Những ngày tháng tốt đẹp của chúng tôi, chỉ mới bắt đầu thôi.
17.
Theo phong tục ở quê nhà, ngày thứ ba sau khi cưới là ngày về nhà ngoại.
Tôi và Lục Xuyên đã sớm ghi nhớ ngày này trong lòng.
Chiều hôm trước, Lục Xuyên đã đặc biệt xin nghỉ nửa buổi.
Anh đưa tôi đến cửa hàng cung tiêu lớn nhất trong trấn.
"Mẹ và em trai thích ăn gì, em cứ việc chọn nhé."
Anh nhét xấp tiền và phiếu vào tay tôi.
" chúng ta chính thức về nhà ngoại lần đầu, không thể xuề xòa quá, phải để nhà ngoại thấy chúng ta coi trọng họ."
Tấm lòng ấy của anh khiến tôi thấy ấm áp vô cùng.
Tôi cũng chẳng khách sáo với anh làm gì.
Tôi chọn hai cân bánh táo ngon nhất, lại đong thêm hai cân đường đỏ.
Còn mua thêm một túi kẹo sữa Thỏ Trắng, loại này ở nông thôn khó tìm lắm, tôi mua cho Hà Đào.
Quan trọng nhất là tôi cắt thêm hai thước vải dacron, định để mẹ may áo mới.
Mẹ cả đời chưa được mặc vải gì tốt, chắc chắn bà sẽ thích mảnh vải này.
Lục Xuyên thấy tôi toàn chọn đồ cho người nhà, lại kéo tôi sang quầy bán thịt.
Anh vung tay một cái, bảo người ta cắt liền ba cân thịt ba chỉ nửa nạc nửa mỡ.
Xong xuôi, anh lại ghé cửa hàng thực phẩm mua thêm một bình rượu Song Câu Đại Khúc.
Anh bảo cái này là chuẩn bị cho bố vợ tương lai, dù người đã khuất nhưng lễ nghĩa vẫn phải chu toàn.
Câu nói ấy làm mắt tôi cay xè.
Người đàn ông này thật chu đáo, anh để tâm đến tất cả người thân trong nhà tôi.
Hai chúng tôi tay xách nách mang đi về.
Anh xách hết đống đồ bằng một tay, tay còn lại nắm chặt lấy tay tôi.
Dưới ánh chiều tà, bóng hai đứa kéo dài hun hút.
Sáng sớm hôm sau, chúng tôi lên đường.
Vẫn là chiếc xe đạp Phượng Hoàng mới tinh ấy.
Lục Xuyên đạp xe phía trước, tôi ngồi phía sau.
Đồ đạc treo lỉnh kỉnh trên ghi đông, nặng trĩu.
Gió lướt qua bên tai, mang theo chút se lạnh đầu thu.
Tôi không nhịn được, nhẹ nhàng ôm lấy eo anh từ phía sau.
Người anh bỗng khựng lại một cái.
Sau đó, anh chậm rãi giảm tốc độ đạp xe.
"Có lạnh không?" anh hỏi.
"Không lạnh đâu." Tôi áp mặt vào lưng anh, "Thế này ấm hơn."
Tôi có thể cảm nhận được lưng anh tức thì gồng cứng lên.
Đến cả dáng đạp xe cũng trở nên cứng nhắc đôi chút.
Tôi không nhịn được, lén cười khúc khích.
Chồng tôi quả là một người đàn ông thuần khiết và đáng yêu.
Dọc đường không ai nói câu nào.
Nhưng lòng chúng tôi lại gần nhau chưa từng thấy.
Gần đến đầu làng, chúng tôi gặp vài người dân dậy sớm đi làm đồng.
Thấy hai đứa, họ đều sững người lại.
Ngay sau đó, gương mặt họ đều hiện lên vẻ đon đả nhiệt tình.
"Ôi chao, chẳng phải Vân Nhi và chồng nó về đó sao?"
"Vân Nhi, về nhà ngoại đấy à!"
Mọi người tíu tít chào hỏi, giọng điệu đầy sự tôn trọng và ngưỡng mộ mà trước kia tôi chưa từng có được.
Tôi mỉm cười đáp lại từng người.
Lục Xuyên cũng dừng xe, lấy thuốc lá mời mấy vị trưởng bối thân quen.
Đây chính là thực tế.
Khi bạn trở nên mạnh mẽ, khi bạn lấy được chồng tốt, cả thế giới sẽ đối xử với bạn bằng sự dịu dàng.
Chúng tôi dắt xe đi vào trong làng.
Khi đi ngang qua cửa nhà bà mối Vương.
Tôi thoáng thấy Lưu Hồng từ xa.
Ả ta đang bê chậu nước bẩn, định hất ra ngoài.
Khi nhìn thấy tôi và Lục Xuyên, chiếc chậu trên tay ả "loảng xoảng" một tiếng rơi xuống đất.
Nước bắn tung tóe lên cả giày ả.
Ả cũng chẳng thèm bận tâm, chỉ thẫn thờ nhìn chúng tôi.
Nhìn những món quà mừng mà ả hằng mơ ước trên tay chúng tôi.
Nhìn Lục Xuyên cẩn thận che chở cho tôi, sợ tôi bị viên đá trên đường làm vấp ngã.
Nhìn nụ cười hạnh phúc xuất phát từ tận đáy lòng trên gương mặt tôi.
Sắc mặt ả lập tức trở nên tái mét.
Trong ánh mắt kia, có đố kỵ, có không cam tâm, lại có cả hối hận... phức tạp vô cùng.
Tôi không thèm để ý đến ả.
Thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái.
Cách trả đũa tốt nhất đối với ả không phải là tranh cãi hay đánh chửi.
Mà là tôi sống tốt hơn ả.
Tốt hơn rất nhiều.
Lục Xuyên cũng chỉ thản nhiên liếc nhìn ả một cái rồi thu hồi ánh mắt.
Tựa như ả chỉ là một người qua đường không chút quan trọng.
Chúng tôi cứ thế đi thẳng qua cửa nhà ả, chẳng thèm liếc mắt nhìn lại.
Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt oán độc của ả như cây kim, cứ găm chặt lên lưng tôi.
Nhưng tôi chẳng bận tâm.
Về đến cửa nhà, mẹ và Hà Đào đã chờ sẵn ở đó.
Nhìn thấy chúng tôi, mắt mẹ sáng rực lên.
"Về rồi, về rồi!"
Hà Đào giống như một quả pháo nhỏ, lao thẳng về phía chúng tôi.
"Chị! Anh rể!"
Tiếng "anh rể" này của thằng bé khiến Lục Xuyên vui đến hớn hở cả người.
Lục Xuyên đặt đồ đạc xuống, bế bổng thằng bé lên cao quá đầu.
Khiến Hà Đào cười khanh khách không dứt.
Mẹ thấy chúng tôi tay xách nách mang bao nhiêu đồ đạc lại bắt đầu xót ruột.
"Ôi dào, hai đứa mua nhiều đồ làm gì! Phí tiền quá đi mất!"
"Mẹ, đây là chút lòng thành của chúng con thôi ạ." Lục Xuyên cười hiền hậu, "Đều là việc nên làm mà mẹ."
Anh đặt Hà Đào xuống, đi thẳng vào sân một cách đầy quen thuộc, tìm đến cái chum nước.
Thấy chum nước mới vơi một nửa, anh chẳng nói chẳng rằng, cầm lấy đòn gánh và thùng nước định đi gánh nước.
"Ấy, Tiểu Lục, con mau bỏ xuống đi! Con là khách, làm sao để con làm việc được!"
Mẹ vội vàng tiến lên ngăn lại.
"Mẹ, con không phải khách."
Lục Xuyên nhìn mẹ, vô cùng nghiêm túc nói.
"Con đã cưới Hà Vân rồi, mẹ chính là mẹ đẻ của con."
"Con rể gánh nước cho mẹ thì chẳng phải là lẽ đương nhiên sao ạ?"
Những lời này của anh khiến mắt mẹ đỏ hoe.
Bà đứng đó, nhìn theo bóng lưng Lục Xuyên đang gánh thùng nước bước đi dứt khoát.
Miệng không ngừng lẩm bẩm.
"Tốt, thằng bé tốt, đúng là một đứa trẻ tốt..."
Bà quay đầu lại, nắm lấy tay tôi, mãn nguyện nói.
"Vân nhi, con đã gả đúng người rồi."
Tôi gật đầu, lòng thấy ngọt ngào như được rót mật.
Đúng vậy.
Tôi đã gả đúng người.
Người đàn ông này, xứng đáng để tôi trao gửi cả cuộc đời.
18.
Sự thể hiện của Lục Xuyên tại nhà tôi đúng chuẩn là một người con rể điểm mười.
Anh không những gánh đầy hai chum nước lớn.
Còn tiện thể chẻ nốt đống củi khô còn sót lại trong sân.
Chẻ đều tăm tắp, xếp gọn gàng thành một bức tường ngay ngắn.
Mẹ tôi khuyên thế nào cũng chẳng được.
Anh làm việc không nói nhiều.
Nhưng tấm áo ba lỗ ướt đẫm mồ hôi cùng cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay anh như đang âm thầm khẳng định rằng, từ nay về sau, gia đình này đã có chỗ dựa mới.
Hà Đào cứ như một cái đuôi nhỏ, lon ton chạy theo sau Lục Xuyên.
Lúc thì đưa cái rìu, lúc lại giúp nhặt mấy cành củi khô.
"Anh rể, anh giỏi quá đi!"
"Anh rể, sao anh lại khỏe thế ạ?"
Trong mắt thằng bé ngập tràn sự ngưỡng mộ.
Lục Xuyên được khen, mặt tuy vẫn đỏ ửng lên nhưng cái lưng lại ưỡn thẳng hơn hẳn.
Trong lúc nghỉ tay, anh còn kiên nhẫn dạy Hà Đào cách dùng súng cao su sao cho bách phát bách trúng.
Hai cái bóng lớn nhỏ trong sân tạo thành một khung cảnh vô cùng hòa hợp.
Mẹ tôi thì đang bận rộn trong bếp.
Bà cắt một nửa tảng thịt ba chỉ ngon nhất mà Lục Xuyên mang tới để làm món thịt kho tàu.
Nửa còn lại, bà nhất quyết bắt chúng tôi mang về bằng được.
Bà bảo ở ngoài thị trấn cần chi tiêu nhiều, nên phải biết tiết kiệm.
Nhìn bóng lưng bận rộn của mẹ, lòng tôi thấy xót xa.
Tôi bước tới, vòng tay ôm lấy bà từ phía sau.
"Mẹ ơi, sau này mỗi tháng chúng con sẽ gửi tiền sinh hoạt về cho mẹ và em ạ."
Tôi nói.
"Không cần đâu, không cần đâu!" Mẹ tôi vội xua tay, "Các con cứ sống cho tốt là được rồi. Ở đây có em trai con lo, không để mẹ đói được đâu."
"Không giống nhau đâu ạ." Tôi kiên quyết nói, "Lục Xuyên cũng đồng ý rồi."
"Anh ấy bảo sau này hai đứa chúng con sẽ cùng nhau phụng dưỡng mẹ và nuôi em."
Mẹ tôi nghe xong, người khẽ run lên.
Bà quay người lại nhìn tôi, nước mắt rưng rưng trong hốc mắt.
"Đứa con ngoan, Vân nhi của mẹ đã lớn khôn rồi."
Bữa cơm trưa thịnh soạn như ngày Tết vậy.
Nào là thịt kho tàu, gà hầm, cùng mấy món rau thanh đạm chống ngán.
Mẹ tôi liên tục gắp những miếng thịt ngon nhất vào bát Lục Xuyên.
"Ăn nhiều vào con, Tiểu Lục, làm việc vất vả rồi."
Bát của Lục Xuyên chẳng mấy chốc đã vun cao như một ngọn núi nhỏ.
Anh cũng thật thà, cứ cúi đầu ăn ngon lành.
Bữa cơm diễn ra vô cùng đầm ấm, vui vẻ.
Sau khi ăn xong, cả nhà cùng ngồi trong sân trò chuyện.
Tôi kể cho mẹ nghe những chuyện mới mẻ ở khu tập thể.
Kể về những người hàng xóm nhiệt tình, tốt bụng.
Mẹ nghe rất chăm chú, nụ cười luôn nở trên môi.
Còn Lục Xuyên thì đang cùng Hà Đào chăm chú nghiên cứu cuốn truyện tranh nhỏ.
Ánh nắng ấm áp chiếu lên người, cảm giác bình yên thật dịu dàng.
Cảm giác an ổn và hạnh phúc này là điều mà trước kia tôi chưa từng trải nghiệm qua.
Buổi chiều, chúng tôi chuẩn bị ra về.
Mẹ gói cho chúng tôi một túi đầy trứng gà tích cóp được cùng ít lạc mới thu hoạch.
Bà nắm tay tôi, dặn dò đủ điều.
"Đến đó rồi thì phải chăm sóc Tiểu Lục cho tốt đấy."
"Nó một mình ở bên ngoài cũng không dễ dàng gì."
"Vợ chồng thì phải biết thấu hiểu, cảm thông cho nhau, con biết chưa?"
"Con biết rồi ạ, mẹ." Tôi gật đầu.
Trước lúc đi, tôi lặng lẽ nhét mười đồng tiền sinh hoạt tháng này vào túi áo mẹ.
Bà phát hiện ra, lại chạy theo đòi trả lại chúng tôi.
Nhưng đã bị Lục Xuyên ngăn lại.
"Mẹ, mẹ cứ nhận lấy đi ạ."
Lục Xuyên nhìn bà, giọng điệu chân thành.
"Đây là chút tấm lòng của vợ chồng con."
"Mẹ mà không nhận, tức là không coi chúng con là người nhà rồi."