Hòa đang chăm sóc những hạt giống vừa trồng thì bất ngờ nghe tiếng xe máy dừng lại gần đó. Quay đầu lại, anh thấy Đỗ Văn Khải, gã đàn ông mà cả làng đều biết đến với những mưu mô và thủ đoạn. Khải bước xuống xe với bộ vest công sở nghiêm túc, nhìn chằm chằm vào Hòa với ánh mắt đầy tính toán.
“Hòa!” Khải gọi, giọng nói hòa nhã nhưng ẩn chứa sự mưu mẹo. “Lâu lắm không gặp. Dạo này công việc nông nghiệp thế nào?”
“Cũng bình thường thôi, Khải ạ,” Hòa đáp, chưa hoàn toàn thoải mái. “Tôi đang trồng một số cây ăn trái mới.”
“Nghe có vẻ thú vị đấy!” Khải tiến lại gần, ánh mắt lấp lánh. “Nếu cậu cần giúp đỡ hay đầu tư, tôi có thể hỗ trợ cậu một tay.”
Hòa ngập ngừng, không biết nên tin hay không. Khải nổi tiếng là người thích lợi dụng sự ngây thơ của người khác để trục lợi. “Cảm ơn, nhưng tôi có thể tự lo được.”
“Cậu có thể, nhưng tại sao không tận dụng cơ hội tốt hơn?” Khải cười, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. “Tôi có những mối quan hệ có thể giúp cậu bán sản phẩm với giá cao hơn. Hãy nghĩ đến tương lai của gia đình cậu.”
Hòa băn khoăn. Anh mơ ước cải thiện cuộc sống cho gia đình, nhưng lại không quen với việc giao dịch và làm ăn. “Nhưng… tôi không biết phải làm gì.”
“Cậu không cần phải lo, tôi sẽ hướng dẫn. Chúng ta có thể hợp tác, cùng nhau kiếm lời. Cậu chỉ cần trồng trọt, còn tôi sẽ lo phần bán hàng,” Khải nói, khuôn mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt lại phô bày sự lén lút.
Hòa cảm thấy trái tim mình đập nhanh. Cái giá mà Khải đưa ra nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng anh không thể nào gạt bỏ cảm giác không an toàn. “Nhưng nếu có gì không ổn thì sao?”
Khải vỗ vai Hòa, nụ cười thân thiện nhưng đầy toan tính. “Cậu không cần phải lo lắng. Tôi sẽ đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Cậu chỉ cần tập trung vào việc trồng cây.”
Hòa nhìn Khải, rồi nhìn xuống những hạt giống chưa nảy mầm. “Tôi… cần thời gian để suy nghĩ.”
“Thời gian không phải là vấn đề. Tôi ở đây để giúp cậu, hãy nhớ rằng.” Khải nở nụ cười tự mãn rồi quay đi, nhưng trước khi rời khỏi, hắn dừng lại. “À, Hòa, đừng để người khác biết về việc này. Chúng ta sẽ chỉ bàn bạc riêng tư thôi.”
Hòa đứng đó, cảm giác như có một tảng đá nặng đè lên ngực. Sự ngây thơ của mình có thể khiến anh rơi vào bẫy của Khải. Nhưng đồng thời, ước mơ mang lại cuộc sống tốt hơn cho gia đình cũng đang thúc giục anh. Anh cần phải tìm hiểu thêm.
Khi Khải khuất bóng, Lan và Tùng từ xa chạy lại, khuôn mặt rạng rỡ. “Hòa! Chúng mình đã chuẩn bị xong cho lễ hội nông sản rồi!” Lan hớn hở.“Thật không?” Hòa hỏi, lòng tràn đầy hy vọng. “Chúng ta sẽ làm gì?”
“Chúng ta đã quyết định sẽ làm một gian hàng nho nhỏ, bán trái cây và rau củ mà mình trồng được,” Tùng nói, vẻ mặt phấn khích. “Nhưng cần phải chuẩn bị nhiều thứ lắm.”
Hòa cảm thấy vui mừng, nhưng vẫn không khỏi lo lắng về lời đề nghị của Khải. “Có lẽ chúng ta nên chú trọng vào việc chuẩn bị thật kỹ cho gian hàng.”
“Đúng! Cùng nhau làm thì không có gì khó cả,” Lan khẳng định, ánh mắt sáng lên. “Mình có một số ý tưởng để trang trí gian hàng, chắc chắn sẽ thu hút được khách.”
“Vậy thì bắt tay vào làm ngay thôi!” Hòa nói, cố gắng xua đi những suy nghĩ về Khải.
Cả nhóm bắt đầu lên kế hoạch cho gian hàng, tâm trạng vui vẻ lan tỏa. Hòa cảm nhận được niềm hy vọng đang quay trở lại. Dù cho Khải có mưu đồ gì, anh sẽ không để điều đó làm ảnh hưởng đến ước mơ của mình.
Trong lúc cả nhóm sôi nổi bàn bạc, Hòa chợt nhớ lại những lời của Khải. “Chúng ta có nên tìm hiểu thêm về thị trường không?” anh hỏi, giọng điệu có phần ngập ngừng.
“Đó là một ý hay!” Tùng đáp. “Biết đâu chúng ta có thể phát triển thêm sản phẩm nào mới!”
“Đúng rồi! Chúng ta có thể làm các món ăn từ trái cây và rau củ,” Lan góp ý, ánh mắt sáng bừng. “Nếu có sản phẩm độc đáo, sẽ dễ thu hút khách hơn.”
Hòa gật đầu, lòng đầy hy vọng. “Vậy thì ta cần lên danh sách những món ăn có thể làm.”
Khi họ cùng nhau viết ra danh sách, tiếng cười và niềm vui xung quanh khiến Hòa quên đi phần nào mối lo về Khải. Nhưng trong sâu thẳm, anh biết rằng mình cần phải cẩn trọng. Sự xuất hiện của Khải chỉ là một khởi đầu cho những rắc rối có thể đến, và Hòa phải chuẩn bị tinh thần đối mặt.
Khi trời dần tối, cả nhóm quyết định về nhà để chuẩn bị cho ngày mai. Hòa nán lại một chút, nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng cảm thấy nặng trĩu. Những ước mơ không chỉ của riêng mình mà còn của cả những người bạn đồng hành. Anh phải tìm cách bảo vệ chúng khỏi những kẻ như Khải.
“Ngày mai sẽ là một ngày thú vị,” Hòa tự nhủ, nhưng trong lòng vẫn không thể gạt bỏ hình bóng của Khải đang lởn vởn. Anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về nông sản, mà còn là về niềm tin, tình bạn và ước mơ.