Chuyện Nhà Nông

Chương 16: Cuộc chiến với Đỗ Văn Khải

Hòa đứng giữa sân làng, lòng đầy lo lắng khi nhìn vào đám đông đang tụ tập chờ đợi lễ hội. Hắn cảm nhận được ánh mắt của Khải, đang lẩn khuất đâu đó, nhưng không thể tìm thấy hắn. Hòa biết rằng Khải không bao giờ từ bỏ dễ dàng. Hắn sẽ tìm cách phá hoại.

“Chúng ta cần phải cảnh giác,” Bích lên tiếng, đôi mắt chăm chú quan sát xung quanh. “Khải có thể sẽ có những chiêu trò.”

“Đúng vậy. Hắn không chỉ tham lam mà còn rất mưu mô,” Lan nói, giọng đầy lo lắng. “Nếu không cẩn thận, lễ hội sẽ bị hủy hoại.”

“Chúng ta đã chuẩn bị rất nhiều rồi. Không thể để hắn làm hỏng tất cả!” Tùng lên tiếng, mặc dù vẻ mặt vẫn có phần lơ đãng.

“Đúng! Hãy cùng nhau giữ vững tinh thần,” Hòa khẳng định. “Chúng ta sẽ không để hắn thắng!”

Khi lễ hội chính thức bắt đầu, những gian hàng được trang trí rực rỡ với các sản phẩm nông sản. Mọi người cười nói vui vẻ, nhưng trong lòng Hòa vẫn có chút lo âu. Hắn cố gắng tập trung vào nhiệm vụ của mình, nhưng ánh mắt của Khải cứ ám ảnh.

Giữa lúc mọi người đang thưởng thức các món ăn và tham gia các trò chơi, Khải xuất hiện, vẻ mặt tự mãn. “Chà, lễ hội này thật náo nhiệt! Nhưng có vẻ như thiếu một chút gì đó đặc sắc,” hắn nói, giọng châm biếm.

“Cậu lại muốn làm gì?” Bích hỏi, không che giấu sự tức giận.

“Tôi chỉ muốn giúp mọi người thôi mà. Một chút thay đổi sẽ làm lễ hội thú vị hơn,” Khải đáp, ánh mắt lấp lánh mưu mô.

“Chúng tôi không cần sự giúp đỡ của cậu!” Hòa cương quyết nói, cảm thấy tức giận trước thái độ của Khải.

Khải chỉ cười nhạt, rồi lẳng lặng rời đi, nhưng Hòa biết rằng hắn không chỉ đơn giản như vậy. “Hắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng đâu,” Hòa lẩm bẩm.

Khi màn đêm buông xuống, không khí lễ hội càng thêm sôi động. Đèn lồng sáng lung linh, mọi người cùng nhau ca hát, nhảy múa. Hòa cảm nhận được sự ấm áp của tình bạn, nhưng nỗi lo lắng vẫn không rời khỏi tâm trí.

Bất chợt, một tiếng la lớn vang lên. “Ai đó! Giúp với!” Một người dân trong làng kêu lên, hoảng hốt chỉ tay về phía một gian hàng. Hòa và nhóm bạn lập tức chạy đến.Tại gian hàng, một số sản phẩm đã bị phá hoại. “Khải!” Hòa thốt lên, nhận ra ngay kẻ đứng sau.

“Chà, thật là một sự cố đáng tiếc!” Khải đứng ở một góc, vẻ mặt đắc ý. “Chỉ là một trò đùa nhỏ thôi mà!”

“Cậu không có quyền làm như vậy!” Bích giận dữ, tiến về phía Khải. “Đừng để chúng tôi phải gọi người.”

“Gọi ai? Tôi là người duy nhất có thể giúp các bạn thoát khỏi tình huống này,” Khải cười lớn, nhưng Hòa không thể để hắn tiếp tục.

“Chúng ta sẽ không cần sự giúp đỡ của cậu,” Hòa nói, lòng đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ tự lo được.”

Khải nhìn Hòa, ánh mắt lấp lánh sự thách thức. “Được thôi, nhưng tôi sẽ không đứng yên nhìn đâu.”

Trở lại với nhóm bạn, Hòa thở phào. “Chúng ta cần phải tìm cách bảo vệ lễ hội này.”

“Chúng ta có thể phân chia nhau canh chừng,” Lan đề nghị. “Một người ở một gian hàng, để đảm bảo không có gì xảy ra.”

“Đúng rồi. Chúng ta cũng cần chuẩn bị một kế hoạch dự phòng,” Bích thêm vào. “Nếu có gì không ổn, chúng ta có thể ứng phó ngay.”

Cả nhóm nhanh chóng phân chia nhiệm vụ. Hòa cùng Bích đứng canh tại gian hàng sản phẩm nông sản, trong khi Lan và Tùng đi kiểm tra các gian hàng khác.

“Cậu cảm thấy thế nào?” Bích hỏi, nhìn Hòa với ánh mắt lo lắng.

“Chỉ cần chúng ta đoàn kết, mọi chuyện sẽ ổn thôi,” Hòa trấn an.

Nhưng trong lòng, hắn biết rằng thử thách thật sự chưa đến. Lễ hội vẫn đang diễn ra, nhưng mối đe dọa từ Khải vẫn còn đó. Hòa cảm thấy như những cơn sóng ngầm đang dâng lên, chực chờ một cuộc chiến mới. Hắn chỉ có thể hy vọng rằng tình bạn và sự đoàn kết sẽ giúp họ vượt qua thử thách này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn