Chuyện Nhà Nông

Chương 10: Sự xuất hiện của những kẻ phá hoại

Hòa vừa ngồi xuống bàn ăn, thì có tiếng gõ cửa vang lên. Anh ngẩng đầu lên, thấy Lan đi vào, gương mặt cô có vẻ lo lắng.

“Có chuyện gì vậy?” Hòa hỏi, cảm giác bất an dâng lên.

“Đỗ Văn Khải vừa xuất hiện ở làng,” Lan đáp, giọng trầm xuống. “Hắn đang rao bán động vật mà không có giấy tờ gì cả.”

Hòa nhíu mày. “Hắn không phải là người đáng tin cậy. Chúng ta phải cẩn thận.”

“Phải,” Lan đồng tình. “Hắn sẽ không dừng lại đâu. Hắn sẽ tìm cách phá hoại lễ hội này.”

Hòa đứng dậy, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để hắn làm như vậy. Phải lên kế hoạch ngay.”

Tùng lúc này bước vào, tay cầm một chiếc bánh. “Này, có tin gì mới không?”

“Khải đang lén lút buôn lậu động vật,” Lan nói. “Chúng ta cần phải ngăn chặn hắn.”

“Cứ để tôi lo,” Tùng cười. “Tôi sẽ nói với ông Quang để kêu gọi mọi người giúp đỡ.”

Bích đến ngay sau đó, gương mặt cô nghiêm túc. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Nếu Khải phá hoại lễ hội, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”

“Đúng vậy,” Hòa gật đầu. “Chúng ta phải bảo vệ những gì mình đã xây dựng.”

Cả nhóm ngồi lại, bàn bạc kỹ lưỡng. Hòa cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng dần được xua tan. Những kế hoạch được đưa ra, từ việc bảo vệ khu vực lễ hội đến việc theo dõi mọi hành động của Khải.

Khi trời tối, nhóm bạn đã sẵn sàng cho buổi họp. Hòa, Lan, Tùng, Bích và một số người bạn trong làng ngồi quây quần quanh bàn. Không khí căng thẳng, nhưng cũng đầy quyết tâm.

“Chúng ta không thể để Khải phá hoại công sức của mình,” Hòa nói. “Chúng ta phải giữ vững tinh thần và bảo vệ lễ hội.”

Mọi người gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. Họ đã có kế hoạch, nhưng Hòa biết rằng mọi thứ sẽ không dễ dàng. Khải là một kẻ mưu mô, và hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng.

“Chúng ta cần phải theo dõi hắn,” Bích nhấn mạnh. “Đừng để hắn có cơ hội.”

Tùng đột nhiên lên tiếng: “Tôi sẽ làm người giám sát. Nếu hắn có động tĩnh gì, tôi sẽ báo ngay.”

“Còn tôi sẽ lo phần ẩm thực,” Lan nói. “Phải đảm bảo rằng mọi món ăn đều sẵn sàng cho lễ hội.”

Hòa gật đầu, cảm thấy yên tâm hơn. “Còn phần giải trí thì sao?”

“Để tôi,” Tùng tự tin. “Tôi sẽ chuẩn bị một màn biểu diễn đặc sắc.”

Khi buổi họp kết thúc, mọi người ra về, lòng đầy quyết tâm. Hòa nhìn theo họ, lòng tràn đầy hy vọng. Nhưng trong sâu thẳm, anh biết rằng cuộc chiến với Khải chỉ mới bắt đầu.

Sáng hôm sau, Hòa thức dậy sớm, quyết định đi dạo quanh làng để xem tình hình. Trên đường, anh gặp Nguyễn Văn Phúc, người bạn ngại ngùng nhưng rất thông minh.“Chào Hòa,” Phúc lên tiếng, có phần lúng túng. “Cậu có biết về Khải chưa?”

“Biết chứ,” Hòa trả lời. “Hắn đang buôn lậu động vật.”

“Thật đáng sợ!” Phúc nói, mắt ánh lên sự lo lắng. “Nếu hắn thành công, làng mình sẽ gặp rắc rối lớn.”

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Hòa khẳng định. “Phải có kế hoạch cụ thể.”

Hai người tiếp tục đi dạo, thảo luận về những cách mà họ có thể ngăn chặn Khải. Hòa cảm thấy yên tâm hơn khi biết rằng không chỉ mình anh, mà còn có nhiều người khác cùng chung tay.

Khi trở về nhà, Hòa nghe thấy tiếng ồn ào từ phía cánh đồng. Anh chạy ra ngoài, thấy Tùng đang cùng với một nhóm bạn tập trung quanh một chiếc xe tải lớn. Hòa đến gần, thấy Khải đứng cạnh xe, vẻ mặt tự mãn.

“Hà hà! Các cậu muốn xem gì không?” Khải nói, giọng điệu đầy khiêu khích.

“Đừng có giả vờ, Khải,” Hòa lên tiếng. “Hãy biến khỏi đây trước khi mọi người đến.”

Khải cười khẩy. “Cậu nghĩ mình có thể ngăn cản tôi à? Tôi có thể mang lại những điều mà các cậu không bao giờ có được.”

Tùng bước lên, vẻ mặt không hài lòng. “Cậu đang buôn lậu động vật, đó là bất hợp pháp.”

“Bất hợp pháp?” Khải nhếch mép. “Tôi chỉ đang làm kinh doanh. Các cậu nên học hỏi từ tôi.”

Hòa cảm thấy bực bội, nhưng cũng biết rằng không nên để cảm xúc chi phối. Anh nhìn vào mắt Khải, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi sẽ không để cậu phá hoại lễ hội. Hãy rời khỏi đây.”

Khải nhún vai, nhưng ánh mắt hắn lộ rõ sự thách thức. “Tôi sẽ không đi đâu cả. Các cậu sẽ thấy tôi ở đây.”

Và rồi hắn quay lưng, bước vào trong xe tải. Hòa cảm thấy nỗi lo lắng lại dâng lên. Khải đang chuẩn bị cho một âm mưu nào đó, và anh cần phải hành động ngay.

“Chúng ta phải họp lại,” Hòa nói với Tùng. “Cần phải có kế hoạch cụ thể hơn để đối phó với hắn.”

Tùng gật đầu, ánh mắt nghiêm túc. “Chúng ta không thể để hắn thắng. Phải bảo vệ lễ hội.”

Khi cả nhóm tụ họp lại, Hòa cảm thấy áp lực ngày càng lớn. Mọi người đã quá mệt mỏi với những rắc rối do Khải gây ra. Lễ hội đang đến gần, và thời gian không còn nhiều.

“Chúng ta cần phải hành động sớm,” Bích nói. “Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

“Đúng vậy,” Hòa đồng tình. “Chúng ta không thể để Khải phá hoại công sức của mình.”

Họ bắt đầu bàn bạc về các biện pháp an ninh, cách theo dõi Khải và những gì cần làm nếu hắn có hành động đáng ngờ. Trong không khí căng thẳng, Hòa cảm thấy tinh thần đồng đội của mọi người dâng cao.

Cuối cùng, sau khi đã có được kế hoạch, mọi người ra về với quyết tâm mới. Hòa nhìn bầu trời, lòng đầy hy vọng. Nhưng trong lòng anh, sự hồi hộp vẫn còn đó, như một cơn sóng ngầm đang chực chờ dâng cao. Lễ hội đang đến gần, và với Khải, mọi thứ có thể trở nên rối ren bất cứ lúc nào.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn