Tống Trình ngồi xổm bên cạnh giúp chườm lạnh, động tác rất nhẹ, như sợ làm anh đau.
Cao Dương luôn ở bên A Chu, gần như không hề rời đi suốt đêm.
Không ai trong nhà kho ngủ được.
Hơn hai giờ sáng, A Chu tỉnh táo được một lúc.
Anh mở mắt, trước tiên nhìn thấy Cao Dương rồi cố nở nụ cười.
"Sao anh còn chưa ngủ?"
Giọng Cao Dương khàn đặc:
"Ngủ gì mà ngủ."
A Chu lại nhìn tôi và Lâm Sương, thấp giọng:
"Xin lỗi... làm liên lụy mọi người rồi."
Mũi tôi cay lên.
Rõ ràng người bị liên lụy là anh.
Lâm Sương không đáp lời, chỉ hỏi:
"Còn chỗ nào khó chịu không?"
"Lạnh."
A Chu nói.
"Rất lạnh."
Vừa nói, răng anh đã run lên.
Tôi cởi áo khoác đưa cho anh, nhưng anh không nhận.
"Đừng lãng phí."
Anh cười.
"Phía sau còn phải chạy."
Nói xong, anh im lặng vài giây, giống như đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó rồi nhìn tôi.
"Cô bé kia... cô bé ôm thỏ ấy, còn sống không?"
Tôi gật đầu.
"Còn."
Ánh mắt A Chu dịu xuống một chút, lẩm bẩm:
"Vậy thì tốt."
Sau đó anh lại bắt đầu nói mê.
Có lúc gọi "mẹ".
Có lúc gọi "anh".
Có lúc nói "máy bay sắp hạ cánh rồi".
Có lúc lại mơ màng hỏi "hành khách xuống hết chưa".
Tôi ngồi cách đó không xa, nghe giọng anh đứt quãng, đột nhiên nhớ lại dáng vẻ anh cúi xuống đưa túi nôn cho cô bé trên máy bay.
Khi ấy anh vẫn đang cười.
Vẫn đang nói, ngủ một giấc, hạ cánh là ổn thôi.
Trời gần sáng, A Chu không nói nữa.
Cao Dương ngồi xổm bên cạnh anh suốt đêm, mắt đỏ hoe nhưng không khóc một tiếng.
Không ai hỏi cuối cùng ai đã ra tay.
Bởi hỏi cũng không thể khiến anh sống lại.
Cùng thời điểm hôm qua, anh vẫn còn trên máy bay, cúi xuống đưa túi nôn cho cô bé ôm con thỏ bông, nói:
"Ngủ một giấc, hạ cánh là ổn thôi."
Nhưng cuối cùng, chính anh lại không thể chờ đến lúc "ổn".
Không ai nhắc đến chuyện ném anh ra ngoài nữa.
Bởi người c.h.ế.t luôn dễ được tha thứ hơn người còn sống.
Nhưng trong lòng tôi không hề nhẹ nhõm.
Bởi tôi biết.
A Chu sẽ không phải người cuối cùng.
Nếu chúng tôi tiếp tục ở đây, sớm muộn cũng sẽ có người thứ hai, thứ ba.
Trời vừa hửng sáng, Thẩm Tự đã đứng dậy.
"Chuẩn bị xuất phát."
Không ai phản đối.
Cuộc tranh cãi tối qua giống một lưỡi d.a.o, cắt cho tất cả tỉnh ngộ.
11
Sân bay ban ngày hoàn toàn không đáng sợ giống ban đêm.
Ban đêm ít nhất bóng tối còn che khuất được một phần chi tiết.
Ban ngày thì khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mọi thứ đều bị ánh sáng phơi bày rõ ràng.
Những t.h.i t.h.ể biến dạng nằm bên đường băng.
Xa xa là một chiếc xe trung chuyển cháy đen.
Trên vách kính có từng mảng m.á.u khô, dưới ánh nắng giống như một lớp sơn đỏ sẫm.
Vài chiếc vali nằm rải rác bên đường, tay kéo vẫn còn dang dở.
Giống như chủ nhân của chúng chỉ đột nhiên bị buộc phải dừng lại giữa đường.
Tôi ngồi trong xe, nhìn cảnh tượng bên ngoài, dạ dày hết lần này đến lần khác cuộn lên.
Nhưng so với hôm qua, tôi đã không còn muốn nôn nữa.
Tôi chỉ thẫn thờ nhìn, trong đầu hiện lên một câu nói hết sức hoang đường:
Hóa ra để con người thích nghi với địa ngục, chỉ cần một đêm.
Kho lạnh B7 nằm sâu nhất trong khu hàng hóa.
Nơi đó còn yên tĩnh hơn nhà ga, giống như nơi cuối cùng trong cả sân bay thất thủ.
Trước cửa có hai t.h.i t.h.ể mặc đồ bảo hộ nằm ngã, bên cạnh còn có hộp lấy mẫu vỡ và một ống tiêm gãy.
Tống Trình xuống xe nhìn một cái, thấp giọng nói:
"Họ định chuyển thứ gì đó ra ngoài nhưng không kịp."
Thẩm Tự không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu chúng tôi đi vào.
Cửa kho lạnh hé mở, hơi lạnh bên trong vẫn chưa tan hết.
Chúng tôi vừa bước vào, tất cả đều sững sờ.
Bên trong thật sự vẫn còn đồ.
Từng thùng lương khô, nước đóng chai, thiết bị bảo hộ, hộp t.h.u.ố.c bảo quản lạnh.
Còn có ba chiếc thùng cách ly bằng kim loại màu bạc.
Trên một chiếc có dán biểu tượng cảnh báo màu đỏ nổi bật.
Lâm Sương gần như lao tới.
Cô đeo găng tay, nhanh ch.óng kiểm tra khóa và màn hình kiểm soát nhiệt độ, giọng run lên:
"Đúng là nguyên mẫu huyết thanh."
Tôi lập tức hỏi:
"Có thể chữa không?"
Cô nghiến răng.
"Không chắc. Vẫn đang ở giai đoạn thử nghiệm, có thể chỉ trì hoãn được chứ không chữa khỏi hoàn toàn."
Nhưng dù chỉ là "có thể", cũng đủ khiến lòng người chấn động.
Bởi điều đó có nghĩa…
Con người vẫn chưa hoàn toàn thua.
Nhưng chúng tôi còn chưa kịp chuyển đồ, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng động cơ.
Sắc mặt tất cả lập tức thay đổi.
Nhóm người tối qua đã quay lại.
Ngay sau đó, đạn b.ắ.n thẳng vào bức tường bên ngoài kho lạnh, tia lửa b.ắ.n tung tóe.
"Người bên trong nghe đây!"
Bên ngoài có người hét lớn.
"Giao những chiếc thùng ra! Chúng tôi chỉ cần đồ, không muốn g.i.ế.c người!"
Tống Trình tái mặt.
"Sao chúng biết chúng ta ở đây?"
"Tối qua tám chín phần đã để mắt đến sân bay rồi."
Lâm Sương lạnh lùng nói.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Chúng ta nghĩ được ở đây có thứ gì, chúng cũng nghĩ được."
Tiếng s.ú.n.g bên ngoài càng lúc càng dày.
Xa xa đã truyền đến tiếng gầm của những kẻ nhiễm bệnh bị đ.á.n.h thức.
Cả sân bay giống như một tấm lưới đang từ từ khép lại.
Thẩm Tự nhanh ch.óng quét mắt nhìn lối vận chuyển phía sau kho lạnh.
"Phía sau có đường ra."
Anh nhìn tôi và Cao Dương.
"Hai người đưa Lâm Sương đi. Mỗi người mang một thùng, còn lại có thể mang bao nhiêu thì mang. Tống Trình đi cùng."
Tôi nhìn anh.
"Còn anh?"
"Tôi ở lại."
"Tôi không đi."
Câu nói gần như bật ra khỏi miệng.
Thẩm Tự nhìn tôi, giọng trầm xuống:
"Đây không phải lúc cậy mạnh."
Cao Dương luôn ở bên A Chu, gần như không hề rời đi suốt đêm.
Không ai trong nhà kho ngủ được.
Hơn hai giờ sáng, A Chu tỉnh táo được một lúc.
Anh mở mắt, trước tiên nhìn thấy Cao Dương rồi cố nở nụ cười.
"Sao anh còn chưa ngủ?"
Giọng Cao Dương khàn đặc:
"Ngủ gì mà ngủ."
A Chu lại nhìn tôi và Lâm Sương, thấp giọng:
"Xin lỗi... làm liên lụy mọi người rồi."
Mũi tôi cay lên.
Rõ ràng người bị liên lụy là anh.
Lâm Sương không đáp lời, chỉ hỏi:
"Còn chỗ nào khó chịu không?"
"Lạnh."
A Chu nói.
"Rất lạnh."
Vừa nói, răng anh đã run lên.
Tôi cởi áo khoác đưa cho anh, nhưng anh không nhận.
"Đừng lãng phí."
Anh cười.
"Phía sau còn phải chạy."
Nói xong, anh im lặng vài giây, giống như đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó rồi nhìn tôi.
"Cô bé kia... cô bé ôm thỏ ấy, còn sống không?"
Tôi gật đầu.
"Còn."
Ánh mắt A Chu dịu xuống một chút, lẩm bẩm:
"Vậy thì tốt."
Sau đó anh lại bắt đầu nói mê.
Có lúc gọi "mẹ".
Có lúc gọi "anh".
Có lúc nói "máy bay sắp hạ cánh rồi".
Có lúc lại mơ màng hỏi "hành khách xuống hết chưa".
Tôi ngồi cách đó không xa, nghe giọng anh đứt quãng, đột nhiên nhớ lại dáng vẻ anh cúi xuống đưa túi nôn cho cô bé trên máy bay.
Khi ấy anh vẫn đang cười.
Vẫn đang nói, ngủ một giấc, hạ cánh là ổn thôi.
Trời gần sáng, A Chu không nói nữa.
Cao Dương ngồi xổm bên cạnh anh suốt đêm, mắt đỏ hoe nhưng không khóc một tiếng.
Không ai hỏi cuối cùng ai đã ra tay.
Bởi hỏi cũng không thể khiến anh sống lại.
Cùng thời điểm hôm qua, anh vẫn còn trên máy bay, cúi xuống đưa túi nôn cho cô bé ôm con thỏ bông, nói:
"Ngủ một giấc, hạ cánh là ổn thôi."
Nhưng cuối cùng, chính anh lại không thể chờ đến lúc "ổn".
Không ai nhắc đến chuyện ném anh ra ngoài nữa.
Bởi người c.h.ế.t luôn dễ được tha thứ hơn người còn sống.
Nhưng trong lòng tôi không hề nhẹ nhõm.
Bởi tôi biết.
A Chu sẽ không phải người cuối cùng.
Nếu chúng tôi tiếp tục ở đây, sớm muộn cũng sẽ có người thứ hai, thứ ba.
Trời vừa hửng sáng, Thẩm Tự đã đứng dậy.
"Chuẩn bị xuất phát."
Không ai phản đối.
Cuộc tranh cãi tối qua giống một lưỡi d.a.o, cắt cho tất cả tỉnh ngộ.
11
Sân bay ban ngày hoàn toàn không đáng sợ giống ban đêm.
Ban đêm ít nhất bóng tối còn che khuất được một phần chi tiết.
Ban ngày thì khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mọi thứ đều bị ánh sáng phơi bày rõ ràng.
Những t.h.i t.h.ể biến dạng nằm bên đường băng.
Xa xa là một chiếc xe trung chuyển cháy đen.
Trên vách kính có từng mảng m.á.u khô, dưới ánh nắng giống như một lớp sơn đỏ sẫm.
Vài chiếc vali nằm rải rác bên đường, tay kéo vẫn còn dang dở.
Giống như chủ nhân của chúng chỉ đột nhiên bị buộc phải dừng lại giữa đường.
Tôi ngồi trong xe, nhìn cảnh tượng bên ngoài, dạ dày hết lần này đến lần khác cuộn lên.
Nhưng so với hôm qua, tôi đã không còn muốn nôn nữa.
Tôi chỉ thẫn thờ nhìn, trong đầu hiện lên một câu nói hết sức hoang đường:
Hóa ra để con người thích nghi với địa ngục, chỉ cần một đêm.
Kho lạnh B7 nằm sâu nhất trong khu hàng hóa.
Nơi đó còn yên tĩnh hơn nhà ga, giống như nơi cuối cùng trong cả sân bay thất thủ.
Trước cửa có hai t.h.i t.h.ể mặc đồ bảo hộ nằm ngã, bên cạnh còn có hộp lấy mẫu vỡ và một ống tiêm gãy.
Tống Trình xuống xe nhìn một cái, thấp giọng nói:
"Họ định chuyển thứ gì đó ra ngoài nhưng không kịp."
Thẩm Tự không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu chúng tôi đi vào.
Cửa kho lạnh hé mở, hơi lạnh bên trong vẫn chưa tan hết.
Chúng tôi vừa bước vào, tất cả đều sững sờ.
Bên trong thật sự vẫn còn đồ.
Từng thùng lương khô, nước đóng chai, thiết bị bảo hộ, hộp t.h.u.ố.c bảo quản lạnh.
Còn có ba chiếc thùng cách ly bằng kim loại màu bạc.
Trên một chiếc có dán biểu tượng cảnh báo màu đỏ nổi bật.
Lâm Sương gần như lao tới.
Cô đeo găng tay, nhanh ch.óng kiểm tra khóa và màn hình kiểm soát nhiệt độ, giọng run lên:
"Đúng là nguyên mẫu huyết thanh."
Tôi lập tức hỏi:
"Có thể chữa không?"
Cô nghiến răng.
"Không chắc. Vẫn đang ở giai đoạn thử nghiệm, có thể chỉ trì hoãn được chứ không chữa khỏi hoàn toàn."
Nhưng dù chỉ là "có thể", cũng đủ khiến lòng người chấn động.
Bởi điều đó có nghĩa…
Con người vẫn chưa hoàn toàn thua.
Nhưng chúng tôi còn chưa kịp chuyển đồ, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng động cơ.
Sắc mặt tất cả lập tức thay đổi.
Nhóm người tối qua đã quay lại.
Ngay sau đó, đạn b.ắ.n thẳng vào bức tường bên ngoài kho lạnh, tia lửa b.ắ.n tung tóe.
"Người bên trong nghe đây!"
Bên ngoài có người hét lớn.
"Giao những chiếc thùng ra! Chúng tôi chỉ cần đồ, không muốn g.i.ế.c người!"
Tống Trình tái mặt.
"Sao chúng biết chúng ta ở đây?"
"Tối qua tám chín phần đã để mắt đến sân bay rồi."
Lâm Sương lạnh lùng nói.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Chúng ta nghĩ được ở đây có thứ gì, chúng cũng nghĩ được."
Tiếng s.ú.n.g bên ngoài càng lúc càng dày.
Xa xa đã truyền đến tiếng gầm của những kẻ nhiễm bệnh bị đ.á.n.h thức.
Cả sân bay giống như một tấm lưới đang từ từ khép lại.
Thẩm Tự nhanh ch.óng quét mắt nhìn lối vận chuyển phía sau kho lạnh.
"Phía sau có đường ra."
Anh nhìn tôi và Cao Dương.
"Hai người đưa Lâm Sương đi. Mỗi người mang một thùng, còn lại có thể mang bao nhiêu thì mang. Tống Trình đi cùng."
Tôi nhìn anh.
"Còn anh?"
"Tôi ở lại."
"Tôi không đi."
Câu nói gần như bật ra khỏi miệng.
Thẩm Tự nhìn tôi, giọng trầm xuống:
"Đây không phải lúc cậy mạnh."