Chúng Ta Là Người Sống

Chương 18: Đỉnh Điểm

Huyền và Tùng đứng ở một góc khuất, thở hồng hộc sau khi chạy trốn khỏi nhóm lính gác. Tim Huyền vẫn đập thình thịch, tiếng vang của súng vẫn còn vọng lại trong tai. Cô nhìn quanh, cảm nhận không khí căng thẳng đang bao trùm. “Chúng ta cần phải tìm ra cách giải cứu em trai trước khi quá muộn,” Huyền nói, ánh mắt rực lửa.

Tùng gật đầu, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Huyền, em trai của cô có thể đang ở gần đây. Chúng ta phải tìm ra dấu hiệu gì đó.”

“Đúng vậy,” Huyền đồng ý, “Chúng ta không thể để Quốc và Hạnh nắm quyền kiểm soát mọi thứ. Họ sẽ không dừng lại cho đến khi hủy diệt tất cả.”

“Chúng ta có thể sử dụng livestream,” Tùng gợi ý. “Hãy thu hút sự chú ý của những người khác. Có thể có người ở gần đây, họ sẽ giúp đỡ.”

“Được rồi,” Huyền đáp, quyết tâm hiện lên trong ánh mắt. Cô biết rằng đây là cơ hội để khơi dậy sức mạnh của cộng đồng, để không chỉ cứu em trai mà còn tạo ra một làn sóng chống lại băng nhóm của Quốc.

Họ tìm một góc an toàn và thiết lập thiết bị phát sóng. Huyền cảm thấy hồi hộp khi thấy màn hình sáng lên, ánh sáng từ camera như một ngọn lửa trong bóng tối. “Xin chào mọi người, chúng tôi đang cần sự giúp đỡ,” Huyền nói, giọng nói của cô vang lên đầy quyết đoán. “Chúng tôi đang ở trong một tình huống khẩn cấp. Băng nhóm của Lê Quốc đang kiểm soát khu vực này. Chúng tôi cần mọi sự hỗ trợ.”

Màn hình bắt đầu hiện lên những bình luận từ khán giả. Huyền cảm thấy một nguồn năng lượng mới trỗi dậy trong cô. “Chúng tôi sẽ không từ bỏ!” Cô hét lên, “Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu!”

Giữa dòng cảm xúc, một bình luận nổi bật lên: “Tôi đã thấy Hạnh ở gần đây!” Huyền và Tùng nhìn nhau, ánh mắt họ sáng lên với hy vọng. “Chúng ta cần phải đi ngay bây giờ,” Tùng thúc giục.

Huyền gật đầu, họ tắt livestream và lập tức lao ra khỏi chỗ ẩn nấp. “Theo hướng này,” Tùng chỉ tay về phía trước. Huyền cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi thứ đang chực chờ bùng nổ.

Khi đi qua những hành lang tối tăm, một tiếng động lớn vang lên khiến cả hai dừng lại. “Có người,” Tùng thì thầm. Huyền gật đầu, lắng nghe. Giọng nói của Quốc và Hạnh vọng lại từ một căn phòng gần đó.

“Chúng ta cần phải nhanh chóng loại bỏ những kẻ này,” Quốc nói, giọng điệu lạnh lùng. “Họ sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra em trai của Huyền.”

“Đúng vậy,” Hạnh thêm vào, “Chúng ta phải hành động trước khi chúng kịp liên lạc với ai đó.”

Huyền cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên trong lòng. Cô không thể để họ tiếp tục tàn phá cuộc sống của những người vô tội. “Chúng ta phải làm gì đó,” Huyền nói, ánh mắt quyết tâm.

“Chúng ta có thể tạo ra một phân tán,” Tùng đề xuất. “Tôi sẽ làm tiếng động ở phía bên kia, và cô sẽ lao vào khi họ không để ý.”Huyền gật đầu, cảm nhận được sự hồi hộp trong từng tế bào. “Tôi sẽ không để họ thoát.”

Tùng lén lút di chuyển về phía bên kia, trong khi Huyền chuẩn bị tinh thần. Khi Tùng tạo ra tiếng động, cô lao vào, ánh mắt sắc bén như một con báo. Cô thấy Quốc và Hạnh đang nói chuyện, nhưng khi họ quay lại, đã quá muộn.

“Cô!” Quốc thét lên, ánh mắt giận dữ.

“Đúng vậy,” Huyền đáp, giọng nói kiên quyết. “Tôi đến để chấm dứt mọi chuyện.”

Cuộc chiến bắt đầu. Huyền cảm thấy adrenaline trong cơ thể, từng cú đấm, từng cú đá đều được thực hiện với tất cả sức mạnh. Cô không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho em trai, cho tất cả những người đã phải chịu đựng.

Tùng cũng không đứng yên, anh tham gia vào cuộc chiến với sự khéo léo của một bác sĩ. “Cô không thể thắng!” Quốc gầm lên, nhưng Huyền không bao giờ lùi bước. Cô lao vào, quyết tâm không để ai cản trở.

Trong lúc chiến đấu, Huyền nhận ra rằng Hạnh không chỉ là một kẻ thù. Cô ta cũng mang trong mình những vết thương, những nỗi đau riêng. “Cô không hiểu!” Hạnh gào lên, “Chúng ta chỉ đang chiến đấu để sống!”

“Đúng, nhưng cái giá phải trả là gì?” Huyền đáp, cảm nhận nỗi buồn trong giọng nói của Hạnh. “Chúng ta không thể trở thành những con quái vật.”

Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Huyền cảm thấy cơ thể mình mệt mỏi, nhưng trái tim cô vẫn tràn đầy sức mạnh. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Huyền hét lên, quyết tâm bùng cháy.

“Cô sẽ phải trả giá!” Quốc quát, nhưng Huyền đã sẵn sàng. Cô lao vào, quyết tâm không để bất kỳ ai cản trở bước tiến của mình.

Khi mọi thứ dần trở nên hỗn loạn, Huyền cảm nhận được sức mạnh bên trong mình đang trỗi dậy. Cô không chỉ chiến đấu cho em trai, mà còn cho tất cả những người đã mất mát. “Chúng ta sẽ chiến thắng!” Cô hét lên, và những lời đó như một ngọn lửa thiêng liêng, truyền cảm hứng cho những người xung quanh.

Cuộc chiến tiếp tục diễn ra, nhưng Huyền biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Những bí mật vẫn đang chờ được phơi bày, và sự thật về Hạnh sẽ sớm lộ diện. Cô không thể để điều đó cản trở mình. Bất chấp mọi khó khăn, cô sẽ tiếp tục chiến đấu. Bởi vì trong thế giới này, chỉ có những người sống mới có thể tìm thấy hy vọng.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Huyền gầm lên, ánh mắt rực lửa, và cuộc chiến giữa sự sống và cái chết chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn