Huyền cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn khi cả ba lao vào bóng tối. Mỗi bước đi đều nặng nề, trong lòng cô là một mớ hỗn độn của lo lắng và quyết tâm. Quốc không thể giữ em trai cô thêm nữa. Huyền hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
“Chúng ta cần phải có kế hoạch cụ thể,” Tùng nói, khi họ tìm một nơi ẩn nấp an toàn. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội nào.”
“Tuấn, anh biết rõ nhất về căn cứ của Quốc. Có điểm nào yếu không?” Huyền hỏi, ánh mắt rực lửa.
“Có một lối vào bên hông, nơi ít người chú ý. Nhưng phải nhanh chóng, vì gác ở đó cũng rất cẩn trọng,” Tuấn đáp, giọng căng thẳng.
“Chúng ta sẽ chia thành hai nhóm. Một nhóm vào lối vào bí mật, nhóm còn lại sẽ gây rối bên ngoài để thu hút sự chú ý,” Huyền lên tiếng, quyết định.
“Ý hay,” Tùng gật đầu. “Nhưng ai sẽ ở lại bên ngoài?”
“Để tôi ở lại,” Thanh nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết. “Tôi có thể tìm cách thu hút sự chú ý của họ.”
“Không, quá nguy hiểm,” Huyền phản bác, lo lắng cho bạn.
“Tôi biết làm gì để khiến họ phân tâm. Hãy để tôi giúp,” Thanh quả quyết. Đôi mắt cô ánh lên quyết tâm.
Huyền nhìn Thanh, thấy được sự dũng cảm trong mắt cô. “Được rồi, nhưng phải thật cẩn thận,” Huyền nhấn mạnh.
“Chúng ta không có thời gian. Hãy đi thôi,” Tuấn thúc giục.
Huyền gật đầu, cả nhóm lặng lẽ tiến về lối vào bí mật. Cô cảm thấy sự hồi hộp tăng lên từng giây một. Họ nhanh chóng đến được nơi chỉ dẫn, một cánh cửa nhỏ gần bức tường rào.
“Đây rồi,” Tuấn thì thầm, mở cửa. Huyền dẫn đầu, bước vào bóng tối bên trong. Không khí ẩm ướt và nặng nề khiến cô cảm thấy ngột ngạt.
“Hãy giữ im lặng,” Tùng nhắc nhở, ánh mắt cảnh giác. Huyền gật đầu, từng bước chân nhẹ nhàng như không muốn đánh thức bất kỳ ai.
Họ di chuyển qua các hành lang chật hẹp, ánh đèn mờ nhạt khiến mọi thứ trở nên u ám. Huyền cảm thấy tim mình như ngừng đập khi nghe thấy tiếng cười khúc khích từ phía trước. Quốc và băng nhóm của hắn có thể đang ở gần.
“Chúng ta phải tìm phòng giam,” Huyền thì thầm, lòng tràn đầy lo âu.
“Ở phía cuối hành lang này,” Tuấn nói, chỉ về phía trước. “Nhưng cẩn thận, có lính gác.”
“Chúng ta cần một cách để đánh lạc hướng họ,” Tùng nói, suy nghĩ. “Có thể tạo ra tiếng động ở một nơi khác.”“Để tôi,” Huyền nói, không chần chừ. Cô lấy ra một viên đá nhỏ, ném về phía cửa sổ gần đó. Viên đá va vào kính, tạo ra âm thanh vang vọng. Ngay lập tức, tiếng cười im bặt.
“Đi!” Tùng thúc giục, cả nhóm lao về phía cuối hành lang.
Khi họ đến được phòng giam, Huyền cảm thấy lòng mình như thắt lại. Căn phòng tối tăm, có vài tiếng thút thít vang lên. “Em trai! Em trai!” cô gọi lớn.
“Mở cửa!” Huyền ra lệnh, Tuấn vội vàng tìm cách mở khóa. Cô không thể chờ thêm nữa.
“Đợi đã, có ai đó!” Tùng thì thầm, ánh mắt quét xung quanh. Huyền cảm nhận được sự hiện diện của một ai đó, tim cô đập mạnh.
“Nhanh lên!” Huyền kêu lên, lo lắng.
“Xong rồi!” Tuấn mở cửa, và Huyền lao vào bên trong. Ánh sáng từ hành lang hắt vào, cô thấy em trai mình, người đang ngồi co ro trong góc, mặt đầy bụi bẩn.
“Em!” Huyền chạy đến, ôm chầm lấy cậu. Cảm giác ấm áp tràn ngập trong lòng.
“Chị Huyền?” giọng em trai yếu ớt, nhưng ánh mắt đầy hy vọng.
“Chúng ta phải đi ngay!” Huyền nói, kéo em trai đứng dậy.
Nhưng trước khi họ kịp ra ngoài, cánh cửa đột ngột mở ra. Một nhóm lính gác xuất hiện, ánh mắt đầy thù địch.
“Cô không thể thoát!” một tên quát lớn, giơ súng lên.
“Chạy!” Huyền hét lên, kéo em trai ra khỏi phòng. Tùng và Tuấn đã sẵn sàng, lao vào tấn công.
Cuộc chiến bắt đầu trong sự hỗn loạn. Huyền cảm thấy adrenaline dâng trào, từng cú đấm và cú đá đều mang theo quyết tâm. Cô không thể để bất kỳ ai cản trở.
“Đằng kia!” Tùng chỉ tay về phía lối thoát. Huyền gật đầu, cùng với em trai và Tuấn lao ra ngoài. Nhưng ngay khi họ gần đến cửa, một tiếng súng vang lên. Huyền quay lại, thấy Hạnh đứng đó, ánh mắt sắc lạnh.
“Các người không thể thoát!” Hạnh cười, giọng đầy thách thức.
“Chúng ta sẽ không dừng lại,” Huyền đáp lại, quyết tâm trong mắt.
Họ không còn lựa chọn nào khác. Cả nhóm lao về phía trước, sự sống và cái chết chỉ còn cách nhau một sợi chỉ mỏng manh. Huyền biết, cuộc chiến này chưa kết thúc. Quốc vẫn ở đó, và tất cả sẽ chỉ thật sự kết thúc khi họ đối mặt với hắn.