Chúng Ta Là Người Sống

Chương 10: Kẻ Phản Bội

Huyền ngồi một mình trong góc tối của căn cứ, ánh sáng từ những ngọn nến hắt bóng dài trên tường. Cảm giác lo lắng không ngừng dâng lên trong lòng cô. Một kẻ phản bội trong nhóm, điều này chẳng khác nào một nhát dao đâm vào trái tim của những người còn lại. Huyền phải tìm ra ai là kẻ đó trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.

“Có lẽ chúng ta nên họp lại,” Tùng bước vào, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta cần bàn về điều này.”

“Ừ,” Huyền gật đầu, nhưng trong lòng vẫn đầy nghi ngờ. “Chúng ta phải tìm ra kẻ đó trước khi họ làm hại chúng ta.”

Thanh cũng đã đến, vẻ mặt cô vẫn đầy lo lắng. “Nhưng làm sao chúng ta biết ai là kẻ phản bội? Mọi người đều có lý do để nghi ngờ lẫn nhau.”

“Chúng ta cần phải quan sát,” Huyền đề nghị, “Từng hành động, từng lời nói. Kẻ phản bội sẽ không thể giấu diếm mãi được.”

Cuộc họp diễn ra trong không khí nặng nề. Mọi người đều lo lắng, ánh mắt lén lút nhìn nhau. Huyền cảm nhận được sự căng thẳng lan tỏa. Ai cũng sợ hãi và không ai dám lên tiếng.

“Chúng ta không thể để sự nghi ngờ làm rạn nứt tình cảm,” Tùng lên tiếng, cố gắng xoa dịu bầu không khí. “Nhưng chúng ta cũng không thể nhắm mắt làm ngơ.”

“Đúng vậy,” Huyền nói, “Chúng ta cần phải có một kế hoạch. Từng người sẽ theo dõi nhau, nhưng phải giữ bí mật. Không thể để kẻ phản bội biết chúng ta đang nghi ngờ.”

Thời gian trôi qua, từng ngày một, họ sống trong lo âu. Huyền quan sát từng người, từ ánh mắt đến cử chỉ. Quốc và băng nhóm của hắn vẫn lẩn khuất ngoài kia, nhưng mối nguy hiểm lớn hơn lại nằm ngay trong căn cứ của họ.

Một buổi tối, khi mọi người đang nghỉ ngơi, tiếng cọt kẹt vang lên từ cửa ra vào. Huyền lập tức đứng dậy, trái tim đập mạnh. Cô nhìn thấy Trần Hạnh – một thành viên mới tham gia nhóm – đang đứng ở đó, đôi mắt lạnh lùng.

“Hạnh, cô làm gì ở đây?” Huyền hỏi, giọng điệu cứng rắn.

“Chỉ muốn xem mọi người có cần gì không,” Hạnh trả lời, nhưng Huyền cảm nhận được sự không thật trong giọng nói ấy.

“Cô có biết rằng có kẻ phản bội trong nhóm không?” Huyền gặng hỏi.

Hạnh nhướn mày, vẻ mặt có phần khinh thường. “Ai cũng có thể là kẻ phản bội, Huyền. Cô không thể tin tưởng ai ngoài chính mình.”

Huyền cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra sau lưng. Câu nói ấy như một lời thách thức. Tại sao Hạnh lại có vẻ bình thản khi nói về điều này? “Cô đang nói gì vậy?”

“Chỉ là sự thật,” Hạnh cười nhẹ, nhưng không có chút ấm áp nào. “Thời buổi này, lòng tin là thứ xa xỉ.”

Huyền siết chặt tay, một cảm giác bất an lướt qua. “Cô có thể đi bây giờ.”

Hạnh chỉ khẽ gật đầu rồi bước ra ngoài. Huyền nhìn theo, lòng đầy nghi ngờ. Cô quay lại, thấy Tùng đang đứng bên cạnh. “Cô ta không giống như những gì chúng ta nghĩ,” Huyền thốt lên.

“Cần phải cẩn thận,” Tùng đồng ý. “Chúng ta không thể để cho kẻ phản bội chiếm ưu thế.”Huyền gật đầu, nhưng trong lòng lại cảm thấy nặng trĩu. Cô biết rằng cuộc chiến không chỉ là bên ngoài mà còn là bên trong, giữa những người mà cô đã từng tin tưởng.

Mấy ngày sau, một sự kiện bất ngờ xảy ra. Một đêm, khi Huyền và nhóm đang nghỉ ngơi, tiếng động từ phía ngoài khiến họ tỉnh dậy. Tiếng kêu cứu vang lên, và Huyền cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên. “Có ai đó đang gặp nguy hiểm,” cô nói.

“Đi kiểm tra,” Tùng đề nghị, ánh mắt anh đầy quyết đoán.

Huyền và Tùng bước ra ngoài, nhưng khi họ đến nơi, cảnh tượng khiến cả hai sững sờ. Một thành viên trong nhóm đang nằm dưới đất, bị thương nặng. “Cứu tôi!” người đó kêu lên, ánh mắt tuyệt vọng.

“Đưa anh ấy vào trong,” Tùng ra lệnh, nhanh chóng kiểm tra tình trạng. Huyền nhìn quanh, nhưng không thấy ai khác. Cô cảm nhận được sự bất an trong không khí.

Sau khi sơ cứu, Tùng quay sang Huyền. “Chúng ta cần hỏi anh ta xem chuyện gì đã xảy ra.”

Huyền gật đầu. “Câu hỏi chính là ai đã làm điều này?”

“Có thể là kẻ phản bội,” Tùng nói, ánh mắt anh nghiêm túc. “Chúng ta phải cẩn thận.”

Huyền cảm thấy nỗi lo lắng tăng lên. Họ không chỉ phải đối mặt với kẻ thù bên ngoài mà còn phải chiến đấu với chính những người mà họ đã từng coi là đồng minh.

Một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập. Mọi người đều ngồi xung quanh, ánh mắt lo lắng. Huyền đứng lên, giọng nói mạnh mẽ: “Chúng ta vừa bị tấn công. Ai cũng có thể là kẻ phản bội.”

“Chúng ta không thể sống trong sợ hãi,” một người khác lên tiếng. “Chúng ta cần phải tìm ra kẻ đó và loại bỏ.”

“Nhưng làm thế nào?” Thanh hỏi, giọng nói run rẩy. “Chúng ta không thể chỉ đơn giản nghi ngờ nhau.”

“Chúng ta sẽ phải làm một cuộc kiểm tra,” Huyền quyết định. “Mọi người sẽ phải chứng minh lòng trung thành của mình.”

Ánh mắt mọi người đều hướng về Huyền. Cô biết rằng quyết định này sẽ gây ra nhiều tranh cãi, nhưng không còn cách nào khác. Cuộc sống của họ phụ thuộc vào việc tìm ra kẻ phản bội.

“Thời gian không còn nhiều,” Huyền nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta phải hành động ngay lập tức.”

Khi mọi người tán thành, Huyền cảm thấy một phần gánh nặng trong lòng được gỡ bỏ. Nhưng cô cũng biết, quyết định này sẽ mở ra một cuộc chiến mới – cuộc chiến giữa lòng tin và sự phản bội.

Trong đêm tối, khi mọi người chuẩn bị cho cuộc kiểm tra, Huyền cảm thấy một cơn gió lạnh lùa qua, như một điềm báo về những điều sắp xảy ra. Sự thật về kẻ phản bội sẽ được phơi bày, nhưng liệu họ có thể đứng vững khi phải đối mặt với chính những người đồng hành của mình?

Câu hỏi đó cứ lởn vởn trong đầu Huyền, như một bóng ma không thể xua tan.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn