Chúc Minh Lung

Chương 3

Ta khó xử suy nghĩ, vì những ngày tháng được làm con cá ướp muối, lại còn gương mặt nam thần khiến bà lão bảy mươi cũng phải thèm thuồng đó, hình như, hy sinh bản thân một chút cũng không phải là không được?

Nghĩ là làm.

Ta chuẩn bị tìm một dịp để vạch trần thân phận nữ tử với Tề Diệu.

Còn về phía phụ thân, mẫu thân, ta sẽ trảm trước tấu sau, chắc không đến nỗi chặt ta ra làm tám mảnh đâu...

Nhưng không ngờ, Tề Diệu căn bản không cho ta cơ hội đó.

Mặc dù hắn ở trong phủ của ta, nhưng giờ hắn toàn tránh mặt ta mà đi.

Tránh ta như tránh rắn rết, căn bản không tìm được thời cơ để trò chuyện riêng!

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y, muốn khóc mà không ra nước mắt.

Muốn chếc, nhưng cảm thấy người đáng chếc phải là kẻ khác.

Chẳng bao lâu sau đến buổi cung yến, ta và Tề Diệu đều được mời tham dự.

Ta chỉ đành tìm cơ hội ở nơi công cộng.

Giữa chốn đông người, chén thù chén tạc.

Tề Diệu ngồi phía đối diện ta, sống lưng thẳng tắp, tư thế ngồi ngay ngắn.

Rủ mắt nhìn xuống, trông cũng ra dáng người tử tế.

Điểm thiếu sót duy nhất là, chếc thế nào cũng không chịu nhìn ta.

Lần này đến lượt ta hầm hầm nhìn hắn.

Ta nhìn chằm chằm không chớp mắt vào Tề Diệu, "Tề tướng quân hôm nay có vẻ rất hứng thú nhỉ."

Bị ta điểm danh, sắc mặt Tề Diệu vẫn không chút gợn sóng.

"Đa tạ Chúc tướng quân đã quan tâm."

Ta tức đến bật cười.

"Ngươi và ta hà tất phải khách sáo như vậy, cứ gọi thẳng tên ta là được."

Tề Diệu vẫn thản nhiên đáp: "Điều này không hợp lẽ thường."

Khách khứa trong tiệc đều nhận ra bầu không khí giữa hai người chúng ta đang sặc mùi thuốc súng, ai nấy đều thì thầm không dám lên tiếng.

Phụ thân ta định mở lời xoa dịu: "Minh nhi..."

Nhưng đã bị ta ngắt lời.

Trong lòng ta đang nén giận, tên khốn này mấy ngày trước còn chẳng phải bộ dạng này, giờ làm bộ làm tịch cho ai xem chứ?

Ta thốt lên: "Không hợp lẽ thường? Tề Diệu, tối qua ngươi không nói thế!"

Khách khứa: "?"

Lời vừa thốt ra, cả đại điện càng thêm tĩnh mịch.

Tề Diệu lập tức trợn mắt, chén rượu trong tay cũng rơi xuống đất.

Lại thêm một tiếng động lớn vang lên.

Ta quay đầu lại, thì ra là phụ thân ta kinh ngạc đến mức ngã khỏi ngai rồng...

Lúc này ta mới nhận ra mình vừa nói lời ngu ngốc gì.

Từ nhỏ ta đã cải nam trang, đương nhiên không thể đụng vào nữ nhân, trong phủ đến cả thông phòng cũng chẳng có, từng bị người đời nghi ngờ là đoạn tụ. Người ta vì ta là hoàng tử nên không dám chê trách, cũng chẳng có chứng cứ thực tế.

Nhưng giờ đây, trước bàn dân thiên hạ lại nói ra lời này với tiểu tướng quân nước địch, trong lòng họ chắc đã coi là "chốt hạ" rồi.

Phụ thân dù biết ta là nữ nhi, nhưng thấy con gái mình nói những lời mập mờ thế này với thiếu tướng quân nước địch...

Ta im lặng.

Hình như, chơi quá tay rồi...

7.

Sau khi yến tiệc kết thúc, phụ thân mặt mày đen kịt tìm ta nói chuyện.

Người nghiêm túc cứ như giây tiếp theo kẻ địch sẽ đánh đến tận hoàng thành vậy.

"Minh nhi, con là nữ nhi khuê các, sao có thể, sao có thể như vậy!"

Thấy người nói đến mức sắp không thở nổi, ta vội vàng trấn an: "Phụ thân, bình tĩnh!"

Ta đem chuyện mấy ngày qua kể hết ra, đồng thời khẳng định chắc nịch rằng ta và Tề Diệu không có bất kỳ giao dịch bất chính nào trên giường chiếu cả.

Lúc này phụ thân mới nhẹ lòng hơn.

"Vậy thì tốt, dù sao hắn cũng là người nước Đại Tề..."

Nhưng ta lại tiếp lời: "Nhưng con thấy Tề Diệu rất tốt."

Phụ thân lại hít một hơi nghẹn ở cổ.

"Con đang định nhờ phụ thân đứng ra làm mai cho chúng con đây!"

"Làm mai?!"

"Đúng vậy." Ta nghiêm túc gật đầu.

"Với Tề Diệu á??"

"Phải đó." Ta lại gật đầu.

Phụ thân ta trợn trắng mắt, ngất lịm đi.

...

Chuyện đính hôn cứ thế bỏ lửng.

Ta bị phụ thân đuổi khỏi hoàng cung, nói rằng người cần yên tĩnh một mình.

Ta nhún vai, quay đầu trở về phủ tìm Tề Diệu.

Lần này ta chẳng mang theo nha hoàn nào, Tề Diệu tuy phát hiện ra cuộc tập kích của ta nhưng vẫn không thoát khỏi.

Ta luôn nhanh hơn hắn một bước.

Tề Diệu tuyệt vọng bị ta đè trên giường.

Hắn ta gào lên: "Sao vóc người ngươi nhỏ nhắn mà sức lực lại kinh người đến thế?"

Ta cười, nhéo vào phần eo mềm mại của hắn, "Ngươi tốt nhất nên lựa lời mà nói."

Tề Diệu thua cuộc, liên tục đổi giọng: "Ta sai rồi, huynh đài, huynh lực lưỡng khỏe mạnh, vóc người khôi ngô hùng vĩ, oai phong lẫm liệt..."

Ta chẳng buồn tính toán với hắn, đi thẳng vào vấn đề: "Tề Diệu, dạo này tại sao ngươi lại tránh mặt ta?"

Hắn sắp khóc đến nơi rồi nhưng miệng vẫn cứng.

"Ngươi đừng nói bậy, ta nào có tránh ngươi."

Ta l**m l**m răng cửa, "Ngươi chắc chứ?"

"Chắc chắn và khẳng định!"

"Ồ."

Ta từ từ ghé sát lại gần, đến mức hai gương mặt sắp chạm vào nhau.

Tề Diệu căng thẳng nín thở.

Ta nhẹ nhàng cắn vào d** tai hắn rồi thì thầm: "Có phải ngươi thích ta rồi không?"

Hắn hoàn toàn không giữ nổi bình tĩnh.

"Đừng, đừng nói linh tinh."

"Vậy sao ngươi không đẩy ta ra?"

"Ta..."

Qua thời gian này, ta sớm nhận ra Tề Diệu là kiểu người ngoài miệng từ chối nhưng lòng lại muốn, cực kỳ đáng yêu.

Khiến người ta không nhịn được mà muốn trêu chọc.

Thiếu niên đang nghiêng đầu, vành tai đỏ ửng, nhìn dáng vẻ luống cuống mà vẫn cố tỏ ra bình tĩnh của hắn, ta bật cười ha hả.

Ta quyết định phơi bày thân phận nữ nhi, bèn buông Tề Diệu ra, cân nhắc hồi lâu rồi lên tiếng.

"Này, Tề Diệu, thật ra ta..."

Nhưng còn chưa kịp nói hết câu.

Gáy ta chợt đau nhói.

Trước khi ngất đi, ánh mắt ta kinh ngạc khóa chặt vào bàn tay vừa đánh lén mình của Tề Diệu.

Đáy mắt đối phương loé lên một tia sáng lạnh lẽo.

Khoảnh khắc mất đi ý thức, ta thầm chửi rủa trong lòng:

Mẹ kiếp, tên nhãi này dám đâm sau lưng ta?!

8.

Khi tỉnh lại lần nữa, ta đang ở trong xe ngựa.

Đầu đau như búa bổ, phải mất một hồi lâu ta mới chấp nhận được sự thật rằng mình bị Tề Diệu đánh lén.

Xe ngựa lắc lư, chân tay ta bị trói chặt bởi dây thừng, không thể nhúc nhích.

Cơn giận bốc lên, ta gào lớn: "Tề Diệu, đồ khốn kiếp!"

"Ngươi mẹ nó, có bản lĩnh thì đấu tay đôi với ta!"

Vậy mà lại dám thừa dịp ta chuẩn bị bày tỏ tâm ý, không đề phòng mà giở trò đánh lén!

Nhưng chẳng ai đáp lại.

Ta đổ gục xuống, thân thể vặn vẹo, khó nhọc bò trườn.

Trong miệng vẫn không quên gào thét: "Tề Diệu, ngươi tốt nhất nên cầu nguyện đừng bao giờ rơi vào tay ta!"

"Bằng không ta nhất định đánh cho ngươi phải quỳ xuống cầu xin!"

Có lẽ do động tĩnh của ta quá lớn, cỗ xe ngựa dừng lại.

Tề Diệu vén rèm lên, vẻ mặt bất đắc dĩ ngồi xổm xuống bên cạnh ta.

Cảnh tượng này thật khiến người ta thấy quen thuộc lạ thường, giống như cái ngày hắn bị ta lừa tới Nam Lương...

Thiếu niên tóc đen buộc đuôi ngựa, đã thay thường phục, trông bình tĩnh khác hẳn bộ dạng những ngày trước.

Liếc mắt nhìn qua, nơi này đã ra khỏi biên giới Nam Lương, là con đường dẫn đến Đại Tề.

Ta khó nhọc ngẩng đầu cười lạnh: "Sao thế, muốn trói ta làm con tin sao?"

Tề Diệu chạm phải ánh mắt của ta, lại dời tầm nhìn đi chỗ khác, giọng nói căng cứng.

"Bản ý ta là đêm đó tự mình trốn về Đại Tề, ai ngờ ngươi lại tìm đến, ta đành phải mang ngươi theo cùng."

"Phát cái rắm ấy!"

Ta tức giận đến run người: "Dù ngươi muốn đi thì tự thân mà đi, ngươi mang ta đến Đại Tề rốt cuộc có tâm tư gì!"

Vốn dĩ ta cứ ngỡ tiểu tử này đã thành thật, biết rõ bản thân không thể nào trở về Đại Tề.

Ai mà ngờ, lại còn bướng bỉnh hơn cả lừa!