Chúc Minh Lung
Chương 1
Cải nam trang suốt bao năm, không ngờ kẻ thù không đội trời chung lại ấn ta vào góc tường.
「Họ Chúc kia, ngươi có muốn ở bên cạnh lão tử không?」
Ta chấn động như thể bị bà lão bảy mươi tuổi lái mười vạn cỗ xe ngựa đ âm bay đi vậy.
Ta ngượng ngùng nói thật ra ta là nữ nhi.
Kẻ thù bỗng chốc đỏ hoe mắt, gầm lên:
「Chúc Lung Minh, m ẹ kiếp ngươi muốn thoái thác cũng tìm cái cớ nào tử tế chút đi!」
「Ngươi coi ta là kẻ ngốc à!」
Ta: 「......」
Đệch!!!!!
1.
Ta là công chúa duy nhất của Nam Lương, còn có một hoàng huynh yếu ớt không chịu nổi một trận gió.
Nam Lương chuộng văn nhân, nơi nơi đều là những thư sinh phong độ ngời ngời, nữ tử thì càng yếu đuối như nhành liễu trước gió.
Còn ta lại là một ngoại lệ.
Ta từ nhỏ sức dài vai rộng, tính tình còn hiếu động hơn cả đám con trai.
Phụ thân và mẫu thân thực sự không đành lòng nhìn nổi, bèn để ta giả làm hoàng tử mà nuôi dưỡng. Lâu dần, cả nước đều tưởng hoàng gia sinh được hai vị hoàng tử, một người tài cao tám đấu, một người võ nghệ siêu quần.
Khi Đại Tề đánh sang, Nam Lương thậm chí chẳng có lấy một vị tướng quân cầm quân, chỉ có mình ta là đứng ra gánh vác.
Thế là ta cải nam trang mang binh ra trận.
Trận chiến này đã đánh ra thời kỳ thịnh thế cho Nam Lương.
Đại Tề không những bị ta đánh cho bại trận liên tục, cương vực ban đầu thậm chí còn bị ta mở rộng thêm vài phần, khắp cả nước đều tán tụng Chúc tiểu tướng quân là vị thần hộ mệnh của Nam Lương.
Nhưng họ đâu biết, ta là công chúa mà!
Chuyện ta là nam nhi từ trước đến nay chưa từng có ai nghi ngờ!
Vị thiếu tướng quân duy nhất có thể đối đầu với ta bên phía Đại Tề, từng có lần cận chiến với ta.
Ta lật người khóa chặt hắn xuống đất, trong lúc hỗn loạn vô tình va phải lồng ngực mình, hắn kinh hãi:
「Ngươi đến cả cơ bắp cũng không có, sao có thể thắng được ta!」
「Đã khô khốc chẳng bằng nam nhân lại còn chẳng bằng nữ tử, rốt cuộc vì sao ta lại thua chứ, đáng ghét!」
Ta: 「......」
Động tác tay của ta càng lúc càng tàn nhẫn hơn.
Mẹ kiếp, ng ực ta nhỏ thì can hệ con mịe gì đến ngươi chứ...
2.
Mang binh đánh giặc bao nhiêu năm, vài hôm trước mới đại thắng.
Nếu không phải vì vị thiếu tướng quân của Đại Tề kia, ta cũng chẳng tốn sức đến thế.
Bình tâm mà nói, hắn là một đối thủ đáng gờm.
Chỉ là đầu óc hơi thiếu sót, suy cho cùng vẫn không tinh tế bằng ta, thua một nước cờ.
Ta chắp tay sau lưng đứng giữa quân doanh, ngẩng đầu nhìn ánh trăng.
Haizz, đây chính là nỗi cô đơn của kẻ bất bại sao?
Trong chớp mắt, da gà ta nổi lên, một nỗi bất an dâng trào.
Ta rút đoản đ ao bên hông xoay người lại, nhưng kẻ tới đã nhanh hơn một bước đè ngã ta xuống đất.
Đoản đao của ta dí sát cổ họng thích khách, còn cổ ta cũng cảm thấy đau nhói.
Gió đêm lồng lộng, âm thanh rít gào.
Trong bóng tối, ta nhìn kỹ, hóa ra là Tề Diệu.
Tiểu tướng quân nước Tề, kẻ thù xui xẻo của ta.
Sao lại là hắn?
Tề Diệu trừng mắt nhìn ta đầy căm hận, nghiến răng nghiến lợi, 「Chúc Lung Minh, hôm nay không ngươi c hết thì ta sống!」
Toàn thân ta căng cứng, nhíu mày.
「Ngươi vào đây bằng cách nào?」
「Ngươi không cần quản.」
Trong mắt hắn đầy tia m áu, khuôn mặt tuấn tú phờ phạc vô cùng, nhìn là biết sau khi bại trận chẳng đêm nào ngủ ngon.
「Nếu ngươi không ch ết, ta về Đại Tề cũng chỉ có đường ch ết, chi bằng liều mạng một phen, cá ch ết lưới rách!」
Ta cố gắng trấn an hắn, 「Vậy chi bằng ngươi quy thuận Nam Lương......」
「Ngươi nằm mơ!」
Tề Diệu dí đoản đao vào cổ ta thêm một tấc, trong lòng ta thở dài, sao đứa trẻ xui xẻo này lại không hiểu chuyện thế nhỉ.
Chân trái ta đột ngột co lên, đánh thẳng vào chỗ hiểm.
Cơ mặt hắn co rút lại.
Nhân lúc hắn nới lỏng tay, ta phản đòn đánh bay đoản đ ao của hắn, lật người khống chế hắn.
Nào ngờ trượt chân một cái, ta đè mạnh lên người hắn.
Tề Diệu cứng đờ người.
Mở to mắt, nhìn ta đầy khó tin.
Ta chưa kịp phản ứng, môi cử động định nói gì đó, thì mới phát hiện--
Môi ta và hắn đang chạm nhau.
Hơi thở nóng bỏng phả vào má, mắt ta cũng hơi mở to.
Trường hợp nào mà ta chưa từng thấy?
Nhưng trường hợp này thì ta quả thực chưa thấy bao giờ!
Ta có chút lúng túng, đang định giải thích thì Tề Diệu đã đẩy ta ra.
Đoản đ ao rơi xuống đất phát ra tiếng lanh lảnh.
Hắn đỏ hoe mắt, một tay che miệng, trừng mắt nhìn ta đầy kinh ngạc.
「Chúc Lung Minh,」 giọng hắn run rẩy, lắp bắp, 「m ẹ kiếp ngươi, ngươi......」
「Ngươi đừng vội, ngươi cứ bình tĩnh trước đã.」
Ta đứng dậy cầm sợi dây thừng tiến lại gần hắn, 「Điềm tĩnh, điềm tĩnh nào.」
Tề Diệu vẫn còn chìm trong cú sốc vừa rồi, cả người dựng lên như nhím, giống như một cô vợ nhỏ bị trêu ghẹo, giọng điệu đầy vẻ tủi thân.
「Ngươi đừng lại đây!」
Thấy ta lại gần, hắn càng hoảng hốt.
Chân tay luống cuống, hoàn toàn không để ý bản thân hiện không có vũ khí trong tay.
Ta thừa cơ hắn đang hoảng loạn, trói hắn lại trong nháy mắt.
Nhìn thấy kẻ vừa mới hôn mình lại nhẫn tâm như vậy, Tề Diệu hoàn toàn suy sụp.
Hắn gào thét trong tuyệt vọng:
「Họ Chúc kia, mẹ kiếp ngươi không được ch ết tử tế đâu!!!」
3.
Giải quyết xong Tề Diệu, ta như trút được gánh nặng.
Thế này thì nước Tề chẳng còn ai đấu lại ta nữa, mặc dù thực ra hắn cũng chẳng làm nên trò trống gì.
Ta phủi bụi trên giáp trụ, quay đầu nhìn hắn.
Thiếu niên đuôi mắt đỏ ửng, cái thân hình cao hơn một mét tám bị trói thành một cục đầy uất ức, trừng mắt đầy căm hận nhìn ta.
Ta ngồi xổm xuống trước mặt hắn, Tề Diệu lập tức cảnh giác lùi ra sau.
Ta đáng sợ đến thế sao?
Nhưng chẳng hiểu vì sao, ta lại vô cùng thích nhìn dáng vẻ chịu thiệt của hắn.
Ta vươn tay vỗ vỗ vào gò má trái của hắn, trầm giọng hỏi:
"Này, vừa rồi ngươi nói hồi về Tề quốc cũng là đường ch ết, đó là sao?"
Tề Diệu vẫn còn đắm chìm trong nỗi phẫn uất vì vừa bị "trêu chọc", hắn trừng mắt nhìn ta, từng chữ một: "Nghĩa đen thôi."
Chỉ biết nói chuyện mập mờ!
Người tập võ như ta ghét nhất là kiểu lằng nhằng dây dưa, Tề Diệu rõ ràng cũng là một tướng quân, sao lại khác biệt đến thế?
Ta giáng thẳng một cước vào m ông hắn:
"Nói!"
Hắn bị đá đến mức kêu oai oái: "Ngươi làm cái gì đó!"
"Ta nói, ta nói là được chứ gì!"
"Ta là hoàng tử Đại Tề, trong triều không còn ai cầm quân, họ đẩy ta ra làm quân cờ thế mạng. Đánh thắng thì về làm tiểu vương gia nhàn tản, đánh thua thì về mất đầu!"
Trong con ngươi của Tề Diệu đang bùng lên một ngọn lửa.
"Thế này ngươi đã thỏa mãn chưa!"
Nói đoạn, hắn ngã mạnh ra sau, nhắm mắt lại, để lộ chiếc cổ đầy vẻ mong manh.
Chẳng khác nào một kẻ đang đợi ch ết.
Quả nhiên: "Ra tay đi, đằng nào cũng là một cái ch ết, ch ết dưới tay ngươi còn hơn là về chịu sự lạnh nhạt của người đời!"
Nghe thấy lời này,
ta buồn cười nhìn hắn từ trên xuống dưới, tay phải vân vê cằm.
Không ngờ Đại Tề lại không biết nhìn người đến vậy, ta đã bảo Tề Diệu đánh trận tuy giỏi, nhưng vẫn thiếu đi đôi chút khí chất.
Hóa ra là kẻ thế mạng lâm thời, cũng giống như ta vậy.
Nuôi dưỡng một phen, chưa chắc đã không phải là nhân tài.
Tề Diệu vẫn đang la lối: "Ngươi còn chần chừ cái gì, cho ta một cái chếc thống khoái đi!"
"Sĩ khả s át, bất khả nh ục!"
Nhưng chẳng ngờ giây tiếp theo lại được ta cởi trói.
Hắn ngẩn người.
Vừa rồi còn anh dũng không sợ ch ết, giờ lại sợ hãi.
Tề Diệu lắp ba lắp bắp, lưỡi líu cả lại.
"Ngươi, ngươi lại đang làm cái gì đó?"
Hắn cảnh giác ôm chặt lấy ng ực.
"Dù ngươi có chiếm được thân thể của ta, cũng không có được trái tim của ta đâu..."
Đang nói cái qu ần qu è gì thế không biết!
.....