Quá trình Tô Thành nhận được món quà kia thật ra chẳng hề khúc chiết.
Nhưng cũng chính vì quá dễ dàng như vậy, mới khiến thầy trò Lý Chính Nam và Chu Đạo Tiên nghe xong mà ghen tị đến đỏ mắt.
“Chỉ vậy thôi?” Chu Đạo Tiên không nhịn được bật thốt.
Tô Thành hơi lúng túng: “Chỉ vậy thôi.”
Anh nghe ra trong giọng Chu Đạo Tiên vài phần ý tứ “nhận món quà này mà thấy hổ thẹn”.
Thật ra chính Tô Thành cũng cảm thấy có chút bất an. Món quà Quan Di Châu đưa ra quá mức quý giá —— giá trị của nó hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của anh.
“Vị Quan tiểu thư này đã có thể lấy ra gạo tẻ, vậy còn cần vay tiền sao?”
Chu Đạo Tiên không nhịn được hỏi thêm một câu. Mọi người đều rơi vào im lặng.
Tâm trạng Lý Chính Nam chấn động dữ dội:
“Gieo trồng sư? Trên tinh cầu Địa Cầu thật sự đã xác nhận không thích hợp canh tác sao?”
“Đã xác nhận.”
Tô Thành gật đầu: “Thật sự đã xác nhận. Báo cáo năm đó do chính tay tôi tiếp nhận. Sau khi văn phòng Vĩnh Hằng Tinh tiếp đơn, toàn bộ quá trình điều tra đều được tiến hành vô cùng nghiêm ngặt, mỗi khâu đều có chuyên gia xét duyệt nhiều lần, chắc chắn không thể xảy ra sai sót.”
“Gạo tẻ —— tôi thấy số gạo trong tay cậu còn rất mới…”
Dù cách một màn hình, không được tận mắt nhìn thấy rõ ràng, nhưng Lý Chính Nam vẫn nhận ra, số gạo này tuyệt đối không phải đồ cổ được bảo tồn từ thời trước, mà là thực phẩm chân chính có thể dùng để ăn.
Chỉ cần nghĩ đến chữ “ăn”, người đã sớm mất cảm giác thèm ăn theo tuổi tác như ông, lúc này trong miệng vậy mà lại bắt đầu tiết nước bọt.
Ông nhìn chằm chằm chỗ gạo trong tay Tô Thành thêm một lúc, rồi lập tức quyết đoán nói:
“Tôi muốn liên lạc với vị Quan tiểu thư này. Tôi muốn đến tinh cầu Địa Cầu gặp cô ấy. Ngày mai —— không, bây giờ tôi đã muốn liên lạc với cô ấy rồi. Tôi muốn lập tức xuất phát.”
Vì quá kích động, lời nói của ông bắt đầu lộn xộn:
“Nói trước đã, cậu thay tôi ——”
“Không không không, tôi muốn tự mình trò chuyện với Quan tiểu thư để thể hiện thành ý của chúng ta ——”
“Đúng rồi, còn có thầy Tông Hạo Quốc nữa, tôi phải báo cho thầy ấy biết ——”
Ông liên tiếp nói liền mấy câu.
Đã rất lâu rồi Chu Đạo Tiên chưa từng thấy dáng vẻ này của ông, trong lòng vừa mừng vừa lo:
“Thầy à, thầy đừng vội, chúng ta từ từ làm. Để em liên hệ với Quan tiểu thư trước, xác nhận tình hình, sau đó sẽ liên hệ với thầy Tông Minh Viễn, nhờ thầy ấy chuyển tin này cho Tông lão.”
“Được được được, cậu mau lên, mau lên, nói trước đi, nhanh lên!”
Lý Chính Nam không ngừng thúc giục.
Tâm trạng Chu Đạo Tiên cũng kích động không kém, chỉ đành cười khổ, sau đó quay sang nói với Tô Thành:
“Luật sư Tô, có thể cho tôi xin phương thức liên lạc của Quan Di Châu tiểu thư không? Anh cũng hiểu rõ sự xuất hiện của hạt thóc có ý nghĩa thế nào đối với Vị Lai Tinh. Chuyện này chắc chắn sẽ khiến chính phủ Liên Hợp Tinh chấn động. Có rất nhiều người già đến giờ vẫn luôn nhớ mãi không quên những sản vật của thời đại Địa Cầu.”
Chu Đạo Tiên khẽ nói: “Luật sư Tô, những thứ này đại diện cho sự truyền thừa văn hóa của địa cầu năm xưa.”
Việc Tô Thành gọi cuộc điện thoại này vốn đã thể hiện rõ lập trường của anh. Nghe vậy, trong lòng anh cũng dâng lên cảm giác xúc động khó tả, lập tức đáp:
“Tôi hiểu. Nhưng tôi là luật sư, trước đó tôi vẫn muốn nhắn tin hỏi ý kiến Quan tiểu thư trước đã…”
Lời này khiến Lý Chính Nam và Chu Đạo Tiên đều có chút bất lực.
Nhưng pháp luật của Vị Lai Tinh vô cùng nghiêm ngặt, mà bản thân Tô Thành lại là luật sư, càng phải tuân thủ nguyên tắc. Vì thế hai người chỉ có thể gật đầu, đồng thanh thúc giục: “Vậy cậu mau lên.”
……
Sau khi cắt đứt cuộc gọi, Tô Thành mới hậu tri hậu giác nhận ra tay mình đang run dữ dội, gần như không thể cầm vững máy truyền tin.
Anh sợ làm rơi số gạo xuống đất, vội vàng đặt hết đồ trong lòng xuống trước, rồi mới bấm gọi cho Quan Di Châu.
Lúc này, trên tinh cầu Địa Cầu, Quan Di Châu đang cúi người đào đất thì cổ tay chợt rung lên. Thiết bị liên lạc bật ra thông báo: Luật sư Tô Thành đang gọi đến.
“Tô Thành?” Quan Di Châu sửng sốt.
Tô Thành vốn là kiểu người bận đến chân không chạm đất. Ngoại trừ khoảng thời gian đầu ký hợp đồng, sau đó phần lớn liên lạc giữa hai người đều thông qua mạng tinh tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy đã lưu phương thức liên lạc của nhau, nhưng trong suốt thời gian ấy, họ gần như chưa từng gọi điện trực tiếp.
Điều đầu tiên cô nghĩ tới chính là chuyện khoản vay.
Quan Di Châu lập tức đặt cái cuốc sang một bên, lại đi tới suối nước sơn tuyền rửa tay sạch sẽ, lúc này mới nhận cuộc gọi:
“Luật sư Tô.”
Ngay khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, cô nghe thấy đầu bên kia vang lên một tiếng thở phào thật dài của Tô Thành.
“Quan tiểu thư.” Hình ảnh của anh xuất hiện trước mặt cô. “Cuối cùng cô cũng nghe máy rồi.”
Quan Di Châu còn chưa kịp mở miệng, Tô Thành đã căng thẳng nói tiếp: “Quan tiểu thư, tôi nhận được món quà cô gửi rồi.”
“Ồ, tốc độ của Lưu Huyền nhanh thật đấy.”
Quan Di Châu bật cười: “Luật sư Tô, anh hẳn biết cách nấu chứ?”
“Nấu?!”
Tô Thành gần như không tin nổi tai mình: “Ý cô là… dùng để ăn sao?”
“Đúng vậy.” Đến lượt Quan Di Châu kinh ngạc: “Tôi gửi là gạo tẻ mà, đương nhiên là để ăn chứ? Không lẽ gửi nhầm rồi?”
“Không không không ——”
Tô Thành vội vàng phủ nhận: “Nhưng cô gửi là gạo tẻ đấy!”
“Đúng rồi, là gạo tẻ.”
Quan Di Châu nghe anh xác nhận xong mới thở nhẹ một hơi: “Có thể dùng để nấu cơm. Ban đầu tôi còn định gửi cho anh nhiều hơn một chút, nhưng anh bảo không cần quá nhiều…”
Hiện tại lương thực trong tay cô vốn cũng không dư dả, nên nghe Tô Thành nói vậy, cô thuận nước đẩy thuyền mà bớt đi một phần.
Giờ nghĩ lại, đối diện với vị luật sư từng giúp mình không ít việc này, Quan Di Châu vẫn thấy hơi ngại.
Những lời cô nói khiến đầu óc Tô Thành trống rỗng mất vài giây. Nhất thời anh cũng không rõ cảm xúc của mình là tiếc nuối, ảo não hay thứ gì khác.
Vị luật sư trẻ tuổi luôn bình tĩnh, cẩn thận, hơn nữa còn nổi tiếng phản ứng nhanh nhạy này, hiếm hoi rơi vào im lặng rất lâu, mãi không thể lên tiếng.
Một lúc sau, anh quyết định không nhắc lại chuyện “quà tặng” nữa. Anh sợ mình sẽ càng nghĩ càng đau lòng.
Nhớ tới mục đích của cuộc gọi hôm nay, Tô Thành lập tức nói: “Quan tiểu thư, món quà cô tặng thật sự quá quý giá, vượt xa giá trị mà tôi có thể nhận.”
“Ở Vị Lai Tinh, gạo tẻ thuộc về sản vật của kỷ nguyên Địa Cầu…”
Anh vừa ngừng một chút, Quan Di Châu đã tiếp lời: “Tôi biết mà, truyền thừa đã bị đứt đoạn rồi.”
Một câu nói đơn giản lại khiến Tô Thành nghẹn lời.
Qua hồi lâu, anh mới cố giữ bình tĩnh: “Quan tiểu thư, cô có biết gạo tẻ mang ý nghĩa thế nào không?”
Quan Di Châu gật đầu: “Tôi nghĩ mình hiểu.”
“Năm đó giáo sư Lý Chính Nam…”
Tô Thành còn chưa kịp thao thao bất tuyệt giải thích, đã lại bị cô chặn ngang.
Tâm trạng anh lúc này vô cùng phức tạp. Ban đầu anh còn cho rằng Quan Di Châu không hiểu mình đã đưa ra món bảo vật quý hiếm cỡ nào, nhưng không ngờ cô không chỉ hiểu, mà còn cố ý tặng cho anh.
Như vậy, phần tâm ý này càng trở nên nặng hơn. Trong khoảnh khắc, Tô Thành thậm chí còn thấy hối hận vì đã để lộ tin tức.
Sau khi liên lạc với Lý Chính Nam, tuy thân phận của vị giáo sư này có thể mang đến cho cô một phần che chở, nhưng đi kèm danh tiếng cũng là vô số phiền phức.
Quan tiểu thư này không có bối cảnh, cũng chẳng có người thân chống lưng. Liệu cô có chịu nổi cơn bão dư luận sắp kéo tới hay không?
Trong đầu Tô Thành vô số suy nghĩ xoay chuyển. Nhưng chuyện đã đến nước này, anh cũng không còn đường lui.
Anh khẽ thở dài: “Quan tiểu thư, chuyện này là tôi có lỗi với cô. Hôm nay khi nhân viên công ty vận chuyển Ngân Hà Tinh giao hàng tới, tôi đã mở món quà ở nhà đạo bá. Tin tức về gạo tẻ vì thế bị lộ ra ngoài.”
“Tuy tôi đã yêu cầu bọn họ ký thỏa thuận bảo mật, nhưng chuyện gạo tẻ tái xuất hiện thật sự quá chấn động, giấy không gói được lửa…”
Ban đầu anh còn thấp thỏm bất an. Nhưng sau khi nói xong, anh lại không nhìn thấy trên mặt Quan Di Châu bất kỳ vẻ lo lắng hay hoảng hốt nào, trong lòng không khỏi có chút ngoài ý muốn.
Ngay sau đó, anh tiếp tục: “Để an toàn, tôi đã liên lạc với giáo sư Lý Chính Nam —— người được mệnh danh là cha đẻ của hóa thạch hạt thóc. Cả đời ông ấy đều nỗ lực vì việc tái hiện giống lúa.”
“Sau khi biết tin, giáo sư Lý muốn lập tức có được phương thức liên lạc của cô…”
Nhưng cũng chính vì quá dễ dàng như vậy, mới khiến thầy trò Lý Chính Nam và Chu Đạo Tiên nghe xong mà ghen tị đến đỏ mắt.
“Chỉ vậy thôi?” Chu Đạo Tiên không nhịn được bật thốt.
Tô Thành hơi lúng túng: “Chỉ vậy thôi.”
Anh nghe ra trong giọng Chu Đạo Tiên vài phần ý tứ “nhận món quà này mà thấy hổ thẹn”.
Thật ra chính Tô Thành cũng cảm thấy có chút bất an. Món quà Quan Di Châu đưa ra quá mức quý giá —— giá trị của nó hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của anh.
“Vị Quan tiểu thư này đã có thể lấy ra gạo tẻ, vậy còn cần vay tiền sao?”
Chu Đạo Tiên không nhịn được hỏi thêm một câu. Mọi người đều rơi vào im lặng.
Tâm trạng Lý Chính Nam chấn động dữ dội:
“Gieo trồng sư? Trên tinh cầu Địa Cầu thật sự đã xác nhận không thích hợp canh tác sao?”
“Đã xác nhận.”
Tô Thành gật đầu: “Thật sự đã xác nhận. Báo cáo năm đó do chính tay tôi tiếp nhận. Sau khi văn phòng Vĩnh Hằng Tinh tiếp đơn, toàn bộ quá trình điều tra đều được tiến hành vô cùng nghiêm ngặt, mỗi khâu đều có chuyên gia xét duyệt nhiều lần, chắc chắn không thể xảy ra sai sót.”
“Gạo tẻ —— tôi thấy số gạo trong tay cậu còn rất mới…”
Dù cách một màn hình, không được tận mắt nhìn thấy rõ ràng, nhưng Lý Chính Nam vẫn nhận ra, số gạo này tuyệt đối không phải đồ cổ được bảo tồn từ thời trước, mà là thực phẩm chân chính có thể dùng để ăn.
Chỉ cần nghĩ đến chữ “ăn”, người đã sớm mất cảm giác thèm ăn theo tuổi tác như ông, lúc này trong miệng vậy mà lại bắt đầu tiết nước bọt.
Ông nhìn chằm chằm chỗ gạo trong tay Tô Thành thêm một lúc, rồi lập tức quyết đoán nói:
“Tôi muốn liên lạc với vị Quan tiểu thư này. Tôi muốn đến tinh cầu Địa Cầu gặp cô ấy. Ngày mai —— không, bây giờ tôi đã muốn liên lạc với cô ấy rồi. Tôi muốn lập tức xuất phát.”
Vì quá kích động, lời nói của ông bắt đầu lộn xộn:
“Nói trước đã, cậu thay tôi ——”
“Không không không, tôi muốn tự mình trò chuyện với Quan tiểu thư để thể hiện thành ý của chúng ta ——”
“Đúng rồi, còn có thầy Tông Hạo Quốc nữa, tôi phải báo cho thầy ấy biết ——”
Ông liên tiếp nói liền mấy câu.
Đã rất lâu rồi Chu Đạo Tiên chưa từng thấy dáng vẻ này của ông, trong lòng vừa mừng vừa lo:
“Thầy à, thầy đừng vội, chúng ta từ từ làm. Để em liên hệ với Quan tiểu thư trước, xác nhận tình hình, sau đó sẽ liên hệ với thầy Tông Minh Viễn, nhờ thầy ấy chuyển tin này cho Tông lão.”
“Được được được, cậu mau lên, mau lên, nói trước đi, nhanh lên!”
Lý Chính Nam không ngừng thúc giục.
Tâm trạng Chu Đạo Tiên cũng kích động không kém, chỉ đành cười khổ, sau đó quay sang nói với Tô Thành:
“Luật sư Tô, có thể cho tôi xin phương thức liên lạc của Quan Di Châu tiểu thư không? Anh cũng hiểu rõ sự xuất hiện của hạt thóc có ý nghĩa thế nào đối với Vị Lai Tinh. Chuyện này chắc chắn sẽ khiến chính phủ Liên Hợp Tinh chấn động. Có rất nhiều người già đến giờ vẫn luôn nhớ mãi không quên những sản vật của thời đại Địa Cầu.”
Chu Đạo Tiên khẽ nói: “Luật sư Tô, những thứ này đại diện cho sự truyền thừa văn hóa của địa cầu năm xưa.”
Việc Tô Thành gọi cuộc điện thoại này vốn đã thể hiện rõ lập trường của anh. Nghe vậy, trong lòng anh cũng dâng lên cảm giác xúc động khó tả, lập tức đáp:
“Tôi hiểu. Nhưng tôi là luật sư, trước đó tôi vẫn muốn nhắn tin hỏi ý kiến Quan tiểu thư trước đã…”
Lời này khiến Lý Chính Nam và Chu Đạo Tiên đều có chút bất lực.
Nhưng pháp luật của Vị Lai Tinh vô cùng nghiêm ngặt, mà bản thân Tô Thành lại là luật sư, càng phải tuân thủ nguyên tắc. Vì thế hai người chỉ có thể gật đầu, đồng thanh thúc giục: “Vậy cậu mau lên.”
……
Sau khi cắt đứt cuộc gọi, Tô Thành mới hậu tri hậu giác nhận ra tay mình đang run dữ dội, gần như không thể cầm vững máy truyền tin.
Anh sợ làm rơi số gạo xuống đất, vội vàng đặt hết đồ trong lòng xuống trước, rồi mới bấm gọi cho Quan Di Châu.
Lúc này, trên tinh cầu Địa Cầu, Quan Di Châu đang cúi người đào đất thì cổ tay chợt rung lên. Thiết bị liên lạc bật ra thông báo: Luật sư Tô Thành đang gọi đến.
“Tô Thành?” Quan Di Châu sửng sốt.
Tô Thành vốn là kiểu người bận đến chân không chạm đất. Ngoại trừ khoảng thời gian đầu ký hợp đồng, sau đó phần lớn liên lạc giữa hai người đều thông qua mạng tinh tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy đã lưu phương thức liên lạc của nhau, nhưng trong suốt thời gian ấy, họ gần như chưa từng gọi điện trực tiếp.
Điều đầu tiên cô nghĩ tới chính là chuyện khoản vay.
Quan Di Châu lập tức đặt cái cuốc sang một bên, lại đi tới suối nước sơn tuyền rửa tay sạch sẽ, lúc này mới nhận cuộc gọi:
“Luật sư Tô.”
Ngay khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, cô nghe thấy đầu bên kia vang lên một tiếng thở phào thật dài của Tô Thành.
“Quan tiểu thư.” Hình ảnh của anh xuất hiện trước mặt cô. “Cuối cùng cô cũng nghe máy rồi.”
Quan Di Châu còn chưa kịp mở miệng, Tô Thành đã căng thẳng nói tiếp: “Quan tiểu thư, tôi nhận được món quà cô gửi rồi.”
“Ồ, tốc độ của Lưu Huyền nhanh thật đấy.”
Quan Di Châu bật cười: “Luật sư Tô, anh hẳn biết cách nấu chứ?”
“Nấu?!”
Tô Thành gần như không tin nổi tai mình: “Ý cô là… dùng để ăn sao?”
“Đúng vậy.” Đến lượt Quan Di Châu kinh ngạc: “Tôi gửi là gạo tẻ mà, đương nhiên là để ăn chứ? Không lẽ gửi nhầm rồi?”
“Không không không ——”
Tô Thành vội vàng phủ nhận: “Nhưng cô gửi là gạo tẻ đấy!”
“Đúng rồi, là gạo tẻ.”
Quan Di Châu nghe anh xác nhận xong mới thở nhẹ một hơi: “Có thể dùng để nấu cơm. Ban đầu tôi còn định gửi cho anh nhiều hơn một chút, nhưng anh bảo không cần quá nhiều…”
Hiện tại lương thực trong tay cô vốn cũng không dư dả, nên nghe Tô Thành nói vậy, cô thuận nước đẩy thuyền mà bớt đi một phần.
Giờ nghĩ lại, đối diện với vị luật sư từng giúp mình không ít việc này, Quan Di Châu vẫn thấy hơi ngại.
Những lời cô nói khiến đầu óc Tô Thành trống rỗng mất vài giây. Nhất thời anh cũng không rõ cảm xúc của mình là tiếc nuối, ảo não hay thứ gì khác.
Vị luật sư trẻ tuổi luôn bình tĩnh, cẩn thận, hơn nữa còn nổi tiếng phản ứng nhanh nhạy này, hiếm hoi rơi vào im lặng rất lâu, mãi không thể lên tiếng.
Một lúc sau, anh quyết định không nhắc lại chuyện “quà tặng” nữa. Anh sợ mình sẽ càng nghĩ càng đau lòng.
Nhớ tới mục đích của cuộc gọi hôm nay, Tô Thành lập tức nói: “Quan tiểu thư, món quà cô tặng thật sự quá quý giá, vượt xa giá trị mà tôi có thể nhận.”
“Ở Vị Lai Tinh, gạo tẻ thuộc về sản vật của kỷ nguyên Địa Cầu…”
Anh vừa ngừng một chút, Quan Di Châu đã tiếp lời: “Tôi biết mà, truyền thừa đã bị đứt đoạn rồi.”
Một câu nói đơn giản lại khiến Tô Thành nghẹn lời.
Qua hồi lâu, anh mới cố giữ bình tĩnh: “Quan tiểu thư, cô có biết gạo tẻ mang ý nghĩa thế nào không?”
Quan Di Châu gật đầu: “Tôi nghĩ mình hiểu.”
“Năm đó giáo sư Lý Chính Nam…”
Tô Thành còn chưa kịp thao thao bất tuyệt giải thích, đã lại bị cô chặn ngang.
Tâm trạng anh lúc này vô cùng phức tạp. Ban đầu anh còn cho rằng Quan Di Châu không hiểu mình đã đưa ra món bảo vật quý hiếm cỡ nào, nhưng không ngờ cô không chỉ hiểu, mà còn cố ý tặng cho anh.
Như vậy, phần tâm ý này càng trở nên nặng hơn. Trong khoảnh khắc, Tô Thành thậm chí còn thấy hối hận vì đã để lộ tin tức.
Sau khi liên lạc với Lý Chính Nam, tuy thân phận của vị giáo sư này có thể mang đến cho cô một phần che chở, nhưng đi kèm danh tiếng cũng là vô số phiền phức.
Quan tiểu thư này không có bối cảnh, cũng chẳng có người thân chống lưng. Liệu cô có chịu nổi cơn bão dư luận sắp kéo tới hay không?
Trong đầu Tô Thành vô số suy nghĩ xoay chuyển. Nhưng chuyện đã đến nước này, anh cũng không còn đường lui.
Anh khẽ thở dài: “Quan tiểu thư, chuyện này là tôi có lỗi với cô. Hôm nay khi nhân viên công ty vận chuyển Ngân Hà Tinh giao hàng tới, tôi đã mở món quà ở nhà đạo bá. Tin tức về gạo tẻ vì thế bị lộ ra ngoài.”
“Tuy tôi đã yêu cầu bọn họ ký thỏa thuận bảo mật, nhưng chuyện gạo tẻ tái xuất hiện thật sự quá chấn động, giấy không gói được lửa…”
Ban đầu anh còn thấp thỏm bất an. Nhưng sau khi nói xong, anh lại không nhìn thấy trên mặt Quan Di Châu bất kỳ vẻ lo lắng hay hoảng hốt nào, trong lòng không khỏi có chút ngoài ý muốn.
Ngay sau đó, anh tiếp tục: “Để an toàn, tôi đã liên lạc với giáo sư Lý Chính Nam —— người được mệnh danh là cha đẻ của hóa thạch hạt thóc. Cả đời ông ấy đều nỗ lực vì việc tái hiện giống lúa.”
“Sau khi biết tin, giáo sư Lý muốn lập tức có được phương thức liên lạc của cô…”