Huy Hoàng đứng lặng bên bàn ăn, lòng dâng trào cảm xúc khi nhìn những món ăn được Minh Thư bày biện tỉ mỉ. Mùi hương từ các linh dược quyện lại, tạo nên một không gian đầy sức sống. Cảm giác hồi hộp len lỏi trong từng nhịp đập của anh. Không chỉ là một bữa tiệc, đây còn là kế hoạch nhằm dụ dỗ Quốc Khánh, kẻ thù nguy hiểm mà họ phải đối mặt.
“Nhật Khoa, em đã chuẩn bị linh thú của mình chưa?” Huy Hoàng hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
“Đã sẵn sàng. Khi hắn xuất hiện, em sẽ triệu hồi chúng ngay lập tức,” Nhật Khoa đáp, ánh mắt kiên định, nhưng trong đó cũng có chút lo lắng. Huy Hoàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Đằng sau nụ cười, một nỗi lo lắng mãnh liệt đang hiện hữu.
“Chúng ta không thể để hắn chiếm đoạt linh dược của mình,” Minh Thư nói, giọng điệu mạnh mẽ, khiến cả hai chú ý. “Hắn không chỉ là một kẻ thù đơn thuần. Hắn là một phần của quá khứ mà chúng ta chưa hoàn toàn hiểu rõ.”
“Ý em là sao?” Huy Hoàng hỏi, nhíu mày. Cảm giác bất an bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh.
“Em đã nghe được một vài câu chuyện từ gia đình. Quốc Khánh có liên quan đến một bí mật mà bọn em chưa từng tiết lộ,” Minh Thư nói, ánh mắt hướng xa xăm, như đang tìm kiếm câu trả lời trong những ký ức mờ nhạt.
“Bí mật nào?” Nhật Khoa hỏi, vẻ nghi ngờ hiện rõ. “Liệu có phải hắn đang lợi dụng điều đó để gây bất lợi cho chúng ta không?”
“Có thể,” Minh Thư gật đầu. “Nhưng nếu chúng ta không tìm hiểu kỹ lưỡng, hắn sẽ luôn có lợi thế.”
“Chúng ta không có thời gian để nghi ngờ lẫn nhau. Hắn sẽ đến bất cứ lúc nào,” Huy Hoàng cắt ngang, quyết tâm không để nỗi sợ hãi làm chùn bước.
Khi ánh đèn từ bàn ăn tỏa sáng giữa bóng đêm, cả ba người đều cảm nhận được sự hồi hộp. Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên, khiến họ cùng nhau nín thở.
“Đến rồi!” Nhật Khoa thì thầm, đôi tay nắm chặt, chuẩn bị cho mọi tình huống.
Cánh cửa mở ra, Quốc Khánh bước vào với vẻ tự mãn. Ánh mắt hắn lướt qua những món ăn, sự tham lam hiện rõ trên gương mặt. “Thú vị đấy! Các ngươi thật sự nghĩ rằng có thể dụ ta bằng những món ăn này sao?” Hắn cười, nhưng nụ cười đó như một lưỡi dao sắc bén.“Chúng ta chỉ đang mời gọi một vị khách quý,” Huy Hoàng đáp, không để sự lo lắng lấn át. “Ngươi có muốn thử không?”
“Ta không từ chối một bữa tiệc,” Quốc Khánh nói, bước lại gần bàn ăn, nhưng vẫn giữ khoảng cách. Huy Hoàng cảm nhận được sự lạnh lẽo trong không khí.
“Hãy nếm thử đi,” Minh Thư mời, giọng điệu có phần châm biếm. “Món này được chế biến từ những linh dược quý giá mà ngươi không thể tìm thấy ở đâu khác.”
Quốc Khánh cười khẩy, nhưng Huy Hoàng thấy sự nghi ngờ trong ánh mắt hắn. Hắn đưa tay chạm vào món ăn, nhưng ngay khi đó, Nhật Khoa đã nhanh chóng triệu hồi linh thú. Những con thú xinh đẹp xuất hiện, tạo nên một bầu không khí căng thẳng.
“Ngươi không thể dễ dàng rời đi như vậy!” Nhật Khoa nói, giọng chắc nịch. Quốc Khánh chớp mắt, vẻ ngạc nhiên thoáng qua.
“Thú vị! Các ngươi thực sự nghĩ rằng có thể giữ ta lại?” Hắn nói, nhưng sự tự tin đã bắt đầu lung lay.
“Chúng ta biết ngươi không chỉ đơn thuần là một kẻ thù. Ngươi có mối liên hệ với một bí mật trong quá khứ của chúng ta,” Huy Hoàng lên tiếng, cảm giác như cả không gian đã ngưng đọng lại.
Quốc Khánh khẽ nhếch môi, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. “Bí mật à? Các ngươi thực sự muốn biết điều gì đã xảy ra?”
Mỗi từ của hắn như một mũi tên đâm vào trái tim của Huy Hoàng và Minh Thư. Huy Hoàng cảm thấy lòng mình trĩu nặng. Những ký ức đã bị chôn vùi bỗng chốc ùa về, và trong khoảnh khắc đó, anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ là chống lại kẻ thù bên ngoài, mà còn là cuộc chiến với chính những gì đã bị lãng quên.
“Ta sẽ không để các ngươi tìm hiểu thêm. Hãy chuẩn bị cho cái giá phải trả!” Quốc Khánh gầm lên, và một luồng ma lực mạnh mẽ bùng nổ từ hắn.
“Nhật Khoa!” Huy Hoàng hét lên, “Chúng ta cần hành động ngay bây giờ!”
Linh thú lao về phía Quốc Khánh, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Ánh sáng từ ma thuật của hắn tỏa ra, tạo ra một màn chắn bảo vệ. Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, và tất cả chỉ mới là khởi đầu cho những bí mật còn ẩn giấu trong bóng tối.