Huy, Minh và Thiên ngồi quanh bàn, ánh sáng vàng nhạt từ ngọn đèn khiến không gian trở nên ấm cúng nhưng cũng đầy căng thẳng. Huy mở một cuốn sổ nhỏ, nơi anh đã ghi chép lại những thông tin quan trọng về “Hội Tìm Kiếm” và những nhân vật liên quan.
“Chúng ta cần phải biết rõ về họ,” Huy nói, giọng trầm. “Hội này không chỉ đơn thuần là một tổ chức, mà còn là một thế lực mà chúng ta phải đối phó.”
Minh gật đầu, đôi mắt sáng như sao. “Họ có thể có những nguồn thông tin mà chúng ta không ngờ tới. Nhưng để tiếp cận được, chúng ta phải có kế hoạch cụ thể.”
“Hãy bắt đầu từ những người đã từng làm việc với họ,” Huy tiếp tục. “Có thể có ai đó sẵn lòng chia sẻ thông tin.”
Thiên lắng nghe, lòng đầy trăn trở. Hắn đã từng là một phần của thế giới mà họ đang tìm cách khám phá, nhưng giờ đây, mọi thứ lại trở nên xa lạ. “Tôi có thể giúp,” hắn nói, giọng cứng cỏi hơn trước. “Tôi biết một số tên có thể cung cấp thông tin.”
“Thật sao?” Minh hỏi, ánh mắt lấp lánh hy vọng.
“Đúng vậy. Nhưng cần phải cẩn thận. Họ không dễ dàng gì mà chịu hợp tác,” Thiên cảnh báo.
Huy cảm nhận được sự quyết tâm trong từng lời nói của Thiên. Hắn không còn là người lạnh lùng trước đây, mà giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với bóng ma quá khứ. “Chúng ta sẽ không để ai đơn độc,” Huy nhấn mạnh, như một lời hứa.
Khi họ bắt đầu lập kế hoạch, không khí trong phòng trở nên nặng nề. Mỗi người đều mang trong mình những ký ức đau thương, nhưng họ cũng hiểu rằng đây là cơ hội để bắt đầu lại. Huy không chỉ tìm kiếm một chốn nào đó để về, mà còn là cách để đối diện với những sai lầm đã qua.
“Chúng ta sẽ gặp gỡ người này vào ngày mai,” Minh nói, chỉ vào một cái tên trong danh sách. “Hãy chuẩn bị tinh thần.”
“Cần phải có sự đồng lòng,” Huy nhấn mạnh. “Nếu một trong chúng ta lùi bước, mọi thứ sẽ đổ bể.”
“Được,” Thiên đồng ý, một tia quyết tâm lấp lánh trong mắt. “Tôi sẽ không lùi bước nữa.”
***
Sáng hôm sau, không khí trong phòng khác hẳn. Huy cảm thấy hồi hộp khi chuẩn bị cho cuộc gặp đầu tiên. Anh nhìn vào gương, tự hỏi liệu mình đã sẵn sàng chưa. Mọi thứ không chỉ là một cuộc chiến với “Hội Tìm Kiếm”, mà còn là một cuộc chiến với chính bản thân mình.Minh xuất hiện, khuôn mặt rạng rỡ nhưng đầy nghiêm túc. “Chúng ta đi thôi.”
Huy gật đầu, theo chân Minh ra khỏi cửa. Thiên đi sau, ánh mắt có phần lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Họ không chỉ tìm kiếm thông tin, mà còn tìm kiếm một phần của chính mình.
Tại quán cà phê nhỏ, nơi họ hẹn gặp người cung cấp thông tin, không khí trở nên nặng nề. Huy cảm nhận được sự căng thẳng trong lòng, như thể mọi thứ đang treo lơ lửng. Họ ngồi xuống, lòng hồi hộp chờ đợi.
Người đàn ông xuất hiện, mang theo vẻ ngoài bí ẩn. “Các cậu cần gì?” Anh ta hỏi, ánh mắt sắc lạnh.
“Chúng tôi muốn biết về ‘Hội Tìm Kiếm’,” Minh nói, giọng điềm tĩnh.
Người đàn ông nhếch mép cười. “Các cậu có biết mình đang dính vào cái gì không?”
Huy cảm thấy ngột ngạt, nhưng anh không thể lùi bước. “Chúng tôi cần thông tin. Không có gì khác.”
Người đàn ông nhìn họ, như đang đánh giá từng người. “Tốt. Nhưng sẽ có cái giá phải trả.”
Huy cảm nhận được một cơn gió lạnh lướt qua, nhưng anh không thể để nỗi sợ chi phối. “Chúng tôi sẵn sàng.”
“Được,” người đàn ông đáp. “Hãy chuẩn bị cho những điều mà các cậu chưa bao giờ nghĩ tới.”
Câu nói của anh ta như một lời cảnh báo, nhưng cũng mở ra một cánh cửa mới. Huy nhìn vào mắt Minh và Thiên, hiểu rằng họ đã bước vào một cuộc hành trình không thể quay lại. Họ đã tìm thấy được một chốn nào đó để bắt đầu lại, nhưng cũng phải đối mặt với những bóng ma từ quá khứ.
“Hãy cùng nhau,” Minh nhắc, giọng kiên định. “Chúng ta không đơn độc.”
Ánh mắt của Thiên lấp lánh. Huy cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng. Họ đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi phía trước.