Chương 10
Huy và Minh vừa trở về căn hộ, sự căng thẳng trong không khí như một chiếc dây thun kéo căng, chực chờ bùng nổ. Huy cảm thấy như có điều gì đó bất thường đang lơ lửng trong không gian, khiến anh không thể yên tâm. Minh cũng nhận thấy sự khác lạ đó, ánh mắt anh trở nên sắc bén hơn, như thể đang tìm kiếm manh mối ẩn giấu.
“Huy, có lẽ chúng ta nên kiểm tra lại mọi thứ,” Minh đề nghị, giọng điệu nghiêm túc. “Có thể có điều gì đó mà chúng ta đã bỏ lỡ.”
“Đúng vậy,” Huy gật đầu, nhưng lòng vẫn dâng lên nỗi lo lắng. Họ đã quá gần với sự thật, nhưng cũng quá dễ bị tổn thương trước những bí mật chưa được phơi bày.
Khi cả hai bắt đầu kiểm tra lại những manh mối, một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng Huy. Không chỉ là sự thật về Tài, mà còn là những cảm xúc đang âm thầm lớn lên giữa họ. Liệu họ có thể vượt qua được những rào cản này?
Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Huy và Minh nhìn nhau, một chút lo âu hiện rõ trên khuôn mặt họ. Ai sẽ đến vào lúc này? Minh tiến tới mở cửa, và trước mắt họ là một người đàn ông cao lớn, là Lê Đức Thiên.
“Huy, Minh,” Thiên nói, giọng điệu lạnh lùng. “Tôi cần nói chuyện với các cậu.”
“Chúng tôi không muốn làm việc với anh,” Minh cắt ngang, giọng anh không giấu được sự tức giận. “Anh đã làm gì với Tài?”
Thiên chỉ khẽ nhếch môi, sự kiêu ngạo hiện rõ. “Tài không phải là người mà các cậu nghĩ. Hãy để tôi vào trong, mọi chuyện sẽ rõ ràng hơn.”
Huy nhìn Minh, ánh mắt đầy lo lắng. Cuối cùng, Minh thở dài và bước lùi, cho Thiên vào nhà. Không khí trong căn hộ bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
“Chúng ta không có nhiều thời gian,” Thiên nói, ánh mắt lạnh lùng như băng. “Hãy lắng nghe tôi.”
“Nghe cái gì?” Minh đáp, giọng anh vẫn giữ thái độ cảnh giác. “Nếu anh không có thông tin gì hữu ích, thì hãy rời khỏi đây.”
“Các cậu không biết đâu,” Thiên nói, sự tự tin của hắn dường như đang tăng lên. “Có một cuộc tấn công sắp diễn ra từ phía tôi. Và Huy… cậu sẽ là mục tiêu.”
Huy cảm thấy tim mình ngừng đập, mọi thứ như bỗng chốc chìm vào im lặng. Minh đứng dậy, ánh mắt trở nên hung dữ. “Cái gì? Tại sao lại là Huy?”
“Bởi vì cậu ta có một sức mạnh mà tôi cần. Một sức mạnh mà cậu ta không hề biết mình sở hữu,” Thiên đáp, giọng điệu đầy thách thức.“Không thể nào,” Minh gầm lên. “Tôi không cho phép anh làm tổn thương Huy.”
Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên bên ngoài, và mọi thứ diễn ra quá nhanh. Một nhóm người tấn công, họ mặc đồ đen, tràn vào căn hộ. Huy kịp nhận ra họ không phải là những người bình thường.
“Minh!” Huy hét lên, nhưng chưa kịp nói gì thêm, một kẻ trong số đó đã nhắm vào anh. Huy chỉ kịp né sang một bên, nhưng không may, một mảnh vụn từ đồ đạc rơi xuống trúng chân anh. Đau đớn dâng lên, Huy ngã quỵ xuống.
“Đứng lại!” Minh gào lên, lao về phía Huy, nhưng đã quá muộn. Những kẻ tấn công vây quanh họ, ánh mắt hung dữ. Minh chiến đấu với tất cả sức mạnh của mình, nhưng số lượng kẻ thù quá đông.
“Huy!” Minh hét lên, trong lòng anh tràn ngập nỗi sợ hãi. Huy nằm đó, cảm giác đau đớn và hoảng loạn, nhìn thấy Minh đang chiến đấu để bảo vệ mình. “Đừng lo, tôi sẽ bảo vệ cậu!”
Nhưng tình huống trở nên tồi tệ hơn. Một kẻ tấn công đã dùng sức mạnh đánh mạnh vào Minh, khiến anh ngã xuống đất. Huy thấy Minh như đang vật lộn với những cơn đau. “Minh, không!” Huy hét lên, nhưng không thể làm gì hơn.
Khi Huy cố gắng đứng dậy, anh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Một dòng máu ấm nóng chảy ra từ chân anh, và mọi thứ xung quanh dường như đang tối dần. Huy cảm nhận được Minh đang cố gắng bảo vệ mình, nhưng sức lực của anh ngày càng giảm.
“Chúng ta phải đi!” Minh gào lên, nhưng Huy không thể cử động. Nỗi sợ hãi bao trùm, Huy biết rằng nếu không có Minh bên cạnh, mọi thứ sẽ kết thúc.
Giữa hỗn loạn, tiếng súng vang lên, và một trong những kẻ tấn công ngã xuống. Huy nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Tôi sẽ không để ai làm hại các cậu!”
Là Tuấn. Huy thấy ánh mắt đầy quyết tâm của Tuấn, nhưng một kẻ khác đã xuất hiện sau lưng anh. “Cẩn thận!” Huy cố gắng kêu lên, nhưng mọi thứ đã diễn ra quá nhanh.
Một tiếng nổ lớn vang lên, và Huy chỉ kịp thấy Tuấn ngã xuống, trong khi Minh vẫn đang chiến đấu trong tuyệt vọng. Sự hoảng loạn, nỗi sợ hãi và nỗi đau đổ dồn lên Huy, khiến anh không thể thở nổi.
“Mọi thứ sẽ ổn thôi,” Minh thì thầm, nhưng Huy biết rằng những gì họ đang đối mặt không đơn giản như vậy. Cuộc chiến này đã vượt quá sức tưởng tượng của họ, và Huy không thể chấp nhận việc mất đi người mình yêu.
Khi những kẻ tấn công lùi lại, Huy cảm thấy mình dần mất đi ý thức. Trong bóng tối, anh nghe thấy tiếng Minh gọi tên mình, nhưng tất cả như đang dần mờ nhạt. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy anh, và Huy không biết liệu mình có thể quay về hay không.
Trong khoảnh khắc đó, Huy chỉ có một mong ước duy nhất: tìm thấy “Chốn Nào Về” cho cả hai, nơi mà họ có thể thực sự được sống và yêu thương mà không phải đối diện với nỗi đau. Nhưng giờ đây, giữa cuộc chiến này, mọi thứ trở nên bất lực. Huy chỉ còn lại một câu hỏi duy nhất trong tâm trí: Liệu họ có thể vượt qua được thử thách này?