Chốn Cung Đình

Chương 16: Sự Phản Bội

Nguyệt và Mộc nín thở, cảm giác hồi hộp dâng trào khi Lý Thái đứng gần bên. Bóng dáng của hoàng hậu như một mũi dao sắc nhọn, đang chĩa thẳng về phía họ. Nguyệt không thể để lộ sự sợ hãi. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Ta chỉ đến đây để kiểm tra các tài liệu,” Lý Thái nói, giọng điệu lạnh lùng. “Ngươi có thấy ai ở đây không?”

Nguyệt không dám thở mạnh, chỉ biết lén nhìn về phía Mộc. Mộc gật đầu, ý bảo rằng họ cần phải chờ thêm một chút. Nếu như Lý Thái phát hiện ra họ, mọi thứ sẽ chấm dứt.

“Không có ai cả,” Nguyệt lặng lẽ đáp, giọng cô nhẹ như gió thoảng. “Chỉ có những tài liệu này.”

Lý Thái bước vào, ánh mắt sắc lạnh quét qua căn phòng. Nguyệt nín thở, cố gắng không phát ra âm thanh. Cô cảm thấy tim mình đập mạnh, lo sợ đến mức gần như không thể đứng vững.

“Ngươi có chắc chắn không?” Lý Thái hỏi, đôi mắt như muốn xuyên thấu mọi bí mật. “Ta không muốn phải tìm kiếm lâu.”

Nguyệt chỉ biết cầu nguyện, mong rằng Lý Thái sẽ không để ý đến sự hiện diện của họ. Cô nắm chặt tay, cảm giác một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

“Ta... ta chỉ là một cung nữ bình thường,” Nguyệt nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Tôi không có lý do gì để giấu giếm.”

“Ngươi nên nhớ, trong cung này, mọi thứ đều có thể bị phát hiện,” Lý Thái đáp, giọng điệu đầy đe dọa. “Hãy cẩn thận.”

Nguyệt cảm thấy như có một tảng đá nặng đè lên ngực. Cô không thể để mình bị phát hiện. Mộc thì thầm bên tai Nguyệt, “Chúng ta phải ra ngoài ngay bây giờ.”

“Chờ chút,” Nguyệt lén nhìn về phía Lý Thái, cô cần biết thêm thông tin. “Bà đang tìm kiếm tài liệu gì?”

“Ngươi không cần biết,” Lý Thái quát, khiến Nguyệt giật mình. “Chỉ cần biết rằng ta không thích sự tò mò.”

Nguyệt nuốt nước bọt, cảm thấy mình như con chuột đang bị dồn vào chân tường. Cô liếc nhìn Mộc, trong ánh mắt của cô bạn, Nguyệt thấy sự lo lắng, nhưng cũng có chút kiên quyết.

“Chúng ta không thể đứng đây mãi,” Mộc thì thầm. “Nếu bà ấy phát hiện ra…”

“Được rồi,” Nguyệt gật đầu, quyết định không chờ đợi thêm. Họ cần phải tìm một lối thoát.

Đúng lúc đó, tiếng động từ phía cửa sổ vang lên, khiến cả hai giật mình. Nguyệt quay lại, thấy một bóng dáng quen thuộc bước vào. Đàm Tố, với nụ cười quyến rũ nhưng đầy mưu mô, đứng đó như một con báo rình mồi.

“Chào mừng các vị đến với cuộc chơi,” Tố nói, giọng điệu như thể cô đang tham gia vào một vở kịch mà họ chưa được mời.

Lý Thái quay người lại, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Ngươi làm gì ở đây?”Tố chỉ cười, bước vào gần hơn. “Ta chỉ muốn xem các ngươi đang bận rộn với những gì. Không phải là một cuộc chiến thú vị sao?”

Nguyệt cảm thấy một cơn giận dữ dâng trào. Tố không chỉ là một kẻ thù; cô ta là kẻ phản bội mà Nguyệt không bao giờ ngờ tới. “Ngươi đã âm thầm cấu kết với Lý Thái?” Nguyệt hỏi, giọng đầy căm phẫn.

“Đừng vội kết luận,” Tố đáp, nụ cười vẫn không rời khỏi môi. “Ta chỉ đang tìm kiếm cơ hội cho bản thân.”

“Cơ hội?” Nguyệt cảm thấy tức giận. “Ngươi định bán đứng tất cả mọi người để đạt được điều gì?”

“Và ngươi thì khác gì?” Tố hỏi lại, ánh mắt thách thức. “Ngươi cũng đang tìm cách để leo lên vị trí cao hơn. Chỉ khác là ta có khả năng biến mọi thứ thành lợi ích cho mình.”

Mộc đứng bên cạnh, cảm thấy căng thẳng. “Chúng ta không có thời gian để tranh cãi. Lý Thái đang ở đây và chúng ta cần phải rời đi.”

“Chạy trốn không phải là cách giải quyết,” Tố nói, ánh mắt hiện lên sự khích lệ. “Chúng ta có thể cùng nhau, nhưng nếu ngươi chọn con đường một mình, ta không thể giúp đỡ.”

Nguyệt cảm thấy mình đang đứng giữa một ngã ba đường, nơi tình bạn và sự phản bội va chạm. Cô không thể tin tưởng Tố, nhưng cũng không thể bỏ qua cơ hội này. “Ngươi muốn gì?” Nguyệt hỏi, giọng điệu cẩn trọng.

“Tôi muốn giúp đỡ cả hai người,” Tố đáp, giọng điệu chậm rãi. “Nhưng có một điều kiện: hãy để tôi tham gia vào kế hoạch của các ngươi.”

Nguyệt nhìn Mộc, cả hai đều cảm thấy hoang mang. Họ không thể quyết định chỉ trong một khoảnh khắc. “Chúng ta cần thời gian,” Nguyệt nói, cố gắng giữ vững tâm lý.

Lý Thái lại lên tiếng, “Thời gian không phải là điều mà chúng ta có. Nếu không muốn bị phát hiện, tốt hơn hết là các ngươi nên rời khỏi đây ngay lập tức.”

Nguyệt cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Cô không thể để mọi chuyện đi quá xa. “Được, nhưng nếu ngươi phản bội, ta sẽ không tha thứ,” Nguyệt nhìn Tố, ánh mắt kiên quyết.

“Đó là điều mà ta mong muốn,” Tố đáp lại, sự hứa hẹn trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau.”

Bốn người đứng đó, bầu không khí căng thẳng như sợi dây đàn kéo căng. Nguyệt cảm thấy như mọi thứ đang xoay quanh, nhưng bên trong cô, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy. Không thể lùi bước, không thể chùn chân.

Họ rời khỏi căn phòng, nhưng Nguyệt biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Sự phản bội từ những người mà cô từng tin tưởng nhất đã làm mọi kế hoạch bị đảo lộn. Giờ đây, Nguyệt không chỉ phải bảo vệ bản thân mà còn phải đối mặt với sự thật phũ phàng về những mối quan hệ xung quanh mình.

Khi họ bước ra ngoài, ánh sáng của cung điện chiếu vào, nhưng trong lòng Nguyệt, bóng tối của sự phản bội đã dần bao trùm. Cô không thể ngờ rằng, những âm mưu còn sâu xa hơn những gì cô tưởng tượng. Sự thật như một con quái vật đang chờ đợi, và Nguyệt phải chuẩn bị cho những gì sắp đến.

“Chúng ta sẽ không dừng lại ở đây,” Nguyệt nói, giọng kiên quyết. “Còn nhiều điều cần phải làm.”

Mộc và Tố gật đầu, nhưng trong ánh mắt của họ, Nguyệt nhận thấy những nghi ngờ không thể nói thành lời. Cuộc chiến này, không chỉ là về quyền lực mà còn là cuộc chiến của lòng tin. Và Nguyệt sẽ không để mình bị đánh bại.