Chốn Cung Đình

Chương 13: Âm Mưu Từ Lãnh Vân

Nguyệt thức dậy giữa đêm, tâm trí vẫn còn vương vấn những câu nói của Đàm Tố và Lãnh Vân. Cô không thể ngủ yên khi biết rằng âm mưu đang diễn ra ngay trước mắt. Vậy mà, những mối đe dọa không chỉ đến từ Đàm Tố mà còn từ những kẻ khác, như Lãnh Vân, một người mà cô không thể xem nhẹ.

Cô quyết định ra ngoài, lòng đầy băn khoăn. Trong những tháng ngày ở cung, Nguyệt đã học được rằng mọi cử chỉ, mọi ánh mắt đều mang ý nghĩa riêng. Cô cần tìm hiểu thêm về Lãnh Vân, kẻ mà cô cảm nhận có điều gì đó mờ ám.

Sáng hôm sau, Nguyệt gặp Tôn Mộc trong khu vườn nhỏ. Mộc đang chăm sóc những bông hoa, đôi tay khéo léo chạm vào từng cánh hoa. “Nguyệt, sao hôm nay chị lại trông lo lắng vậy?” Mộc hỏi, ánh mắt chân thành.

“Em có thấy Lãnh Vân không?” Nguyệt hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Chị cảm thấy có điều gì không ổn.”

Mộc ngẩng lên, vẻ mặt nghiêm túc. “Chị không phải là người duy nhất nghĩ vậy. Lãnh Vân có sức hút kỳ lạ, nhưng cũng rất bí ẩn. Chị nên cẩn thận.”

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về cô ta,” Nguyệt nói, quyết tâm dâng trào. “Cô ta là một phần trong kế hoạch của Đàm Tố. Chúng ta không thể để mình bị bất ngờ.”

Mộc gật đầu, đôi mắt sáng lên. “Đúng vậy. Chúng ta phải theo dõi mọi động thái của họ.”

Khi chiều xuống, Nguyệt quyết định tham dự buổi tiệc nhỏ được tổ chức trong cung. Đó là cơ hội tốt để quan sát Lãnh Vân và Đàm Tố, cũng như tìm hiểu thêm về những mối quan hệ khác trong cung.

Trong bữa tiệc, không khí rộn ràng và ồn ào. Nguyệt đứng giữa đám đông, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cô lướt qua những gương mặt quen thuộc, từ hoàng hậu Lý Thái đến các phi tần khác. Tuy nhiên, ánh mắt của cô luôn tìm kiếm Lãnh Vân.

Cuối cùng, cô cũng nhìn thấy cô ta, đứng cạnh Đàm Tố. Lãnh Vân như một ngôi sao tỏa sáng, thu hút mọi ánh nhìn. Cô ta có vẻ lạnh lùng, nhưng sự kiêu hãnh trong ánh mắt lại khiến người khác phải e dè.

“Nguyệt, sao chị cứ nhìn chằm chằm vào Lãnh Vân vậy?” Đàm Tố bất ngờ xuất hiện bên cạnh, nụ cười của cô ta không hề che giấu sự thách thức.

“Cô ấy thật sự nổi bật,” Nguyệt đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Chúng ta đều có những điểm mạnh riêng.”

“Điểm mạnh?” Đàm Tố lặp lại, giọng điệu châm chọc. “Chị nghĩ rằng mình có thể sánh vai với Lãnh Vân sao? Cô ấy không chỉ xinh đẹp mà còn rất thông minh. Đừng để sự kiêu ngạo của mình khiến chị phải trả giá.”

Nguyệt cảm thấy một cơn giận dâng lên nhưng nhanh chóng kìm nén. Cô không thể để Đàm Tố châm chọc làm mình mất bình tĩnh. “Tôi không có ý định so sánh. Chỉ là tôi thấy cần phải cảnh giác,” Nguyệt đáp lại, ánh mắt kiên quyết.“Cảnh giác? Hay là lo sợ?” Đàm Tố cười khẩy rồi quay đi, để lại Nguyệt trong tâm trạng rối bời.

Khi bữa tiệc tiếp tục, Nguyệt nhận thấy Lãnh Vân đang trò chuyện với một nhóm phi tần khác. Cô ta tỏ ra tự tin, nhưng Nguyệt cảm nhận được sự toan tính ẩn sau nụ cười của Vân. Cô quyết định tiếp cận, tìm hiểu thêm.

“Lãnh Vân,” Nguyệt bắt chuyện, “Cô thật sự thu hút mọi ánh nhìn.”

Lãnh Vân quay lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Nguyệt. “Cảm ơn, nhưng tôi không chỉ muốn được ngắm nhìn. Tôi muốn được tôn trọng.”

“Điều đó không có gì sai,” Nguyệt đáp, cố gắng tạo một không khí hòa nhã. “Tôi nghĩ chúng ta có thể học hỏi lẫn nhau.”

“Cô có vẻ tự tin, nhưng trong cung này, tự tin không đủ,” Lãnh Vân nói, giọng điệu lạnh lùng. “Cô cần phải biết mình đang đứng ở đâu.”

Nguyệt cảm thấy sự thách thức trong lời nói của Vân. “Tôi biết rõ vị trí của mình. Tôi không sợ hãi.”

“Cô nên sợ,” Vân đáp, ánh mắt đột nhiên trở nên sâu thẳm. “Bởi vì trong chốn cung đình này, lòng tin có thể dễ dàng bị phản bội.”

Nguyệt không muốn thể hiện sự yếu đuối, nhưng cô biết rằng Vân đang nói đến những mối nguy hiểm tiềm ẩn. “Tôi sẽ không để mình bị hạ bệ,” Nguyệt khẳng định, lòng đầy quyết tâm.

Khi bữa tiệc kết thúc, Nguyệt rời khỏi đám đông, tâm trí vẫn nặng trĩu với những lời nói của Lãnh Vân. Cô cần phải nhanh chóng tìm ra cách đối phó với những âm mưu đang rình rập.

Về đến phòng, Nguyệt ngồi xuống, suy nghĩ về những gì đã diễn ra. Cô không thể để cảm xúc chi phối. Phải có một kế hoạch. Cô nhớ đến Tôn Mộc, người luôn đứng bên cạnh cô.

“Chúng ta cần một chiến lược,” Nguyệt thì thầm, lòng tràn đầy quyết tâm. “Không chỉ để đối phó với Đàm Tố mà cả Lãnh Vân.”

Khi đêm dần tàn, Nguyệt quyết định rằng, bất kể khó khăn nào đang chờ đợi, cô sẽ không để mình bị đánh bại. Cô sẽ chiến đấu vì tương lai mà cô xứng đáng có được. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và Nguyệt sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.