Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 80: Ngoại truyện 9: Tình nồng đến thế

Ở Tokyo hơn mười ngày, chuyến trăng mật của hai người cũng sắp đi đến hồi kết.

Một ngày trước khi về nước, Chu Tễ Hòa kéo Úc Cẩn Nam đi bộ ra bờ sông hóng gió đêm.

Gió đêm nhè nhẹ thổi qua. Cô khoác tay anh, sóng bước bên cạnh. Nhịp chân của cả hai từ đầu đến cuối luôn đồng nhất.

Ngắm nhìn cảnh sắc nơi đất khách quê người trước mắt, Chu Tễ Hòa không khỏi cảm khái: “Không biết lần sau quay lại đây sẽ là khi nào nữa.”

Úc Cẩn Nam nói: “Chỉ cần em muốn, năm nào chúng ta cũng có thể tới.”

“Anh bận như vậy, em không nỡ chiếm hết kỳ nghỉ của anh đâu.” Cô lười biếng lắc đầu: “Đợi sau này cả hai đều nghỉ hưu rồi, vẫn còn rất nhiều thời gian để đi khắp nơi. Đến lúc đó em muốn đi đâu, anh lại đi cùng em cũng chưa muộn.”

“Được, nghe em.” Anh đáp.

Bất giác đã đi đến cuối bờ sông. Cô nắm tay anh ngồi xuống chiếc ghế dài gần đó.

Hai người trò chuyện câu được câu không.

“Úc Cẩn Nam, anh biết không?” Chu Tễ Hòa quay đầu nhìn anh: “Tối nay Trần Linh Hy nói với em rằng cô ấy và Thập Ngũ quyết định ở bên nhau rồi. Nghe xong em thật sự rất vui cho họ.”

“Chuyện sớm muộn thôi.”

“Đúng vậy, em cũng thấy họ sớm muộn gì cũng thành đôi.” Ngừng một chút, cô lại nói: “Cô ấy dũng cảm hơn em ngày trước rất nhiều.”

Có thể là vì ảnh hưởng từ gia đình nguyên sinh, cũng có thể là cái bóng mà Hạ Chính Tường để lại. Khi bị đánh về nguyên hình, cô dường như chưa từng nghĩ rằng mình và anh sẽ đi cùng nhau lâu đến thế.

Hoặc nói chính xác hơn, không phải cô chưa từng nghĩ tới, mà là không đủ dũng khí để tự tay vẽ nên một tương lai tươi đẹp cho cả hai.

Trong khoảng thời gian chia tay, đã có lúc cô cho rằng Úc Cẩn Nam xứng đáng có được một người tốt hơn mình.

Đang ngẩn người nhìn mặt sông, bên tai cô bỗng vang lên giọng nói trầm thấp của anh: “Nặc Nặc, trong mắt anh, em rất dũng cảm.”

Chu Tễ Hòa hơi sững người. Sau đó bật cười: “Thật sao?”

“Ừ, thật.” Úc Cẩn Nam khẽ đáp.

Nụ hôn còn dang dở trong thang máy đêm ấy. Cùng với cái ôm cô chủ động dành cho anh trong xe. Cả hai đều âm thầm tiếp thêm cho anh rất nhiều sức mạnh.

Anh cảm nhận được tình yêu đầy ắp của cô.

Cô yêu anh.

Điều đó đối với anh khi ấy vô cùng quan trọng.

Nghe lời khẳng định ngắn gọn nhưng kiên định của anh, Chu Tễ Hòa mỉm cười: “Giá mà cả hai chúng ta đều dũng cảm hơn một chút thì tốt biết mấy.”

Dũng cảm bày tỏ tình yêu và những nỗi bất an của mình. Có lẽ tiến triển giữa họ sẽ còn nhanh hơn bây giờ.

Dù nói như vậy, nhưng Chu Tễ Hòa cũng không cảm thấy tiếc nuối.

Cô bị ảnh hưởng bởi gia đình mình. Còn tính cách của anh vốn dĩ đã như thế. Hai con người đều thiếu cảm giác an toàn va chạm vào nhau, tất nhiên phải lảo đảo học cách hòa hợp, học cách bày tỏ lòng mình.

Nếu không trải qua những điều đó, họ sẽ không hiểu nhau hơn. Cũng sẽ không hiểu được tầm quan trọng của việc “không giấu nhau bất cứ điều gì”.

Tình yêu đến không dễ dàng mới càng khiến người ta say mê.

Từ đầu đến cuối, chẳng ai yêu đối phương nhiều hơn họ.

Im lặng vài giây, cô đùa: “Nếu mọi chuyện có thể làm lại từ đầu, em nhất định sẽ không tin ba chữ ‘tôi ghét cô” mà anh từng nói.”

Nghĩ đến thái độ lạnh nhạt của anh lúc mới gặp lại mình, Chu Tễ Hòa không nhịn được liền nâng tay anh lên, hờn dỗi cắn nhẹ lên mu bàn tay.

Khi đó anh thật sự khiến cô tưởng rằng tất cả chỉ là cô tự mình đa tình.

Úc Cẩn Nam không né tránh mà cứ để mặc cô cắn như vậy.

Một lúc lâu sau, anh mới nói: “Nếu mọi chuyện có thể làm lại từ đầu, ngay từ lúc bắt đầu anh sẽ nói với em rằng anh yêu em.”

Gạt bỏ mọi lo lắng và tạp niệm, không nghĩ tới hậu quả hay kết cục.

Chỉ đơn giản, kiên định và thẳng thắn nói với cô rằng: Anh đã yêu cô rất nhiều năm rồi.

Chu Tễ Hòa ngước mắt nhìn anh.

Ánh mắt anh nóng bỏng đến mức như muốn hòa tan cô.

Đột nhiên cô đứng bật dậy: “Ông xã, chúng ta về khách sạn đi. Em muốn cho anh xem một thứ.”

Nói xong, Chu Tễ Hòa hào hứng kéo anh quay về khách sạn gần đó.

Vừa vào phòng, cô lập tức lục tung hành lý, tìm ra thứ mình đã chuẩn bị từ trong nước. Nắm chặt nó trong tay, cô nói: “Anh đợi em một lát.”

Vừa dứt lời, cô đã quay người đi thẳng vào phòng tắm.

Mười lăm phút sau mới bước ra.

Trong mắt cô tràn ngập niềm vui và sự phấn khích. Cô đi nhanh tới trước mặt anh, nhét vật hình que trong tay vào lòng bàn tay anh.

Úc Cẩn Nam cúi đầu nhìn.

Khi thấy trên đó hiện rõ hai vạch đỏ chói mắt, đồng tử anh khẽ co lại. Niềm vui bất ngờ hiện rõ đến mức không thể che giấu.

Như thể vẫn chưa dám tin, anh khàn giọng hỏi: “Trong người em có khó chịu chỗ nào không?”

“Cũng không có gì khó chịu.” Chu Tễ Hòa lắc đầu: “Gần đây kỳ kinh của em lại trễ nữa, nên trước khi đi em cố ý mang theo vài que thử thai. Em nghĩ nếu tiếp tục trễ thì sẽ tiện thể kiểm tra luôn. Kết quả là cứ kéo dài đến tận bây giờ vẫn chưa thử.”

Không hiểu vì sao, lần này linh cảm của cô đặc biệt mãnh liệt. Cô luôn cảm thấy duyên phận giữa mình và đứa bé này đã đến rồi.

Lúc ở bờ sông nghe anh nói câu đó, trong đầu cô chỉ toàn là hình ảnh của anh và đứa trẻ. Giống như có một đáp án rõ ràng sắp sửa hiện ra. Thế nên cô mới vội vàng quay về khách sạn.

Không ngờ lại là thật.

Ước mơ đã thành hiện thực.

Úc Cẩn Nam nhìn cô thật sâu. Yết hầu khẽ chuyển động: “Nặc Nặc, cảm ơn em.”

Chu Tễ Hòa bước tới ôm lấy anh, cọ cọ trong lòng anh: “Thật ra em còn nghĩ đợi mai về nước rồi bảo anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra. Đợi kết quả chắc chắn rồi mới nói cho anh biết.”

Giọng cô rất khẽ: “Ban đầu em không định nói với anh vào lúc này đâu. Chủ yếu là vì em không muốn anh ôm quá nhiều kỳ vọng rồi cuối cùng lại thất vọng.”

May mà… Kỳ vọng của anh đã không rơi vào khoảng không.

Điều quan trọng nhất là anh nói anh yêu cô.

Bầu không khí vừa vặn, tình ý đã đậm sâu đến mức này, tin tức ấy lúc này chẳng khác nào dệt hoa trên gấm.

Anh cúi đầu hôn lên mái tóc cô: “Dù không có đứa bé thì cũng chẳng có gì phải thất vọng. Không điều gì quan trọng hơn em.”

“Vậy anh nói lại lần nữa đi, nói anh yêu em.” Cô bắt đầu làm nũng.

“Anh yêu em.” Anh nghiêm túc nói.

Chu Tễ Hòa mãn nguyện vùi mặt vào vai anh, giọng nói hơi nghèn nghẹn: “Em phát hiện ra mình cũng may mắn giống như Trần Linh Hy.”

Dừng lại một chút, cô tiếp tục: “Đoạn Thời Ngọ xuất hiện trong cuộc đời cô ấy từ rất sớm. Đối với cô ấy, cậu ấy là sự ấm áp hiếm có. Úc Cẩn Nam, đối với em anh cũng như vậy.”

Hóa ra từ rất nhiều năm trước, anh đã trở thành tia sáng duy nhất trong cuộc đời cô.

Đi một vòng lớn như thế, cuối cùng họ cũng có được một kết cục viên mãn.

Nếu mọi thứ có thể bắt đầu lại.

Chu Tễ Hòa chợt nhớ tới cuộc trò chuyện của họ trên chiếc ghế dài bên bờ sông cách đây không lâu.

Nhưng dù có tưởng tượng thế nào đi nữa, những giả định ấy cũng không thể trở thành hiện thực. Hơn nữa, lúc này cô cũng không còn nhiều tâm sức để mãi ngoái đầu nhìn về quá khứ.

Thật ra sẽ không có “nếu như”.

Bởi vì trước mắt họ còn có rất nhiều ngày tháng sau này.

Chiều hôm trở về nước, hai người đến bệnh viện kiểm tra.

Khi kết quả được đưa ra, Chu Tễ Hòa nhìn thấy trong mắt anh sự kích động rõ ràng chưa từng có.

Người đàn ông ấy không còn giống như trước, luôn giấu kín mọi cảm xúc trong lòng. Cô thậm chí có thể cảm nhận được niềm vui vô cùng rõ rệt của anh khi lần đầu được làm cha.

Về đến nhà, cô ngủ một mạch tới tối.

Giữa chừng được anh dỗ dành ăn chút gì đó rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Một đêm ngon giấc.

Sáng hôm sau, Chu Tễ Hòa nhận được điện thoại của Tần Đàm. Anh báo rằng ngày dự sinh của Đoạn Nguyễn là vào tuần này, hiện tại họ đã thu dọn hành lý xong và chuẩn bị vào bệnh viện chờ sinh.

Đối với chuyện sinh nở của Đoạn Nguyễn, Chu Tễ Hòa vô cùng lo lắng. Ở nhà ăn không ngon ngủ không yên, trong thời gian ấy còn liên tục tới bệnh viện thăm cô ấy vài lần.

Nhìn thấy trạng thái tinh thần lẫn sức khỏe của Đoạn Nguyễn đều rất tốt, cô mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Kỳ nghỉ cưới của Úc Cẩn Nam vẫn còn năm ngày nữa mới kết thúc.

Thấy Chu Tễ Hòa luôn không có khẩu vị, mỗi ngày anh lại đổi đủ món ngon để nấu cho cô.

Buổi tối lúc ngủ, chỉ cần cô hơi trở mình vài cái, anh sẽ lập tức tỉnh giấc. Anh ôm cô vào lòng thật chặt, đợi đến khi cô ngủ lại mới nhắm mắt theo.

Hai ngày sau đó trôi qua.

Rạng sáng, Đoạn Nguyễn sinh hạ một bé gái. Mẹ tròn con vuông.

Sáng hôm sau, Chu Tễ Hòa và Úc Cẩn Nam đã tới bệnh viện từ rất sớm để thăm cô.

Sau khi nghỉ ngơi được vài tiếng, Đoạn Nguyễn cũng dần lấy lại tinh thần. Cô nắm tay Chu Tễ Hòa, than thở: “Nặc Nặc, sinh con đau thật đấy… Sau này cho dù có đánh chết mình, mình cũng tuyệt đối không sinh nữa.”

Chu Tễ Hòa kéo chăn đắp kín hơn cho cô ấy: “Cho dù cậu muốn sinh, mình nghĩ Tần Đàm cũng sẽ không để cậu sinh nữa đâu. Lúc nãy mình gặp anh ấy, mắt anh ấy đỏ hoe. Nguyễn Nguyễn, anh ấy thương cậu hơn bất kỳ ai.”

Đôi mắt Đoạn Nguyễn dần đỏ lên: “Nếu anh ấy không thương mình, mình mới không sinh con cho anh ấy.”

Nghe trong lời nói của cô ấy tràn ngập tình yêu dành cho Tần Đàm, có lẽ vì đang mang thai nên Chu Tễ Hòa trở nên nhạy cảm hơn bình thường, khóe mắt cô cũng bất giác ươn ướt.

“Lúc nãy mình đi xem em bé rồi. Con bé xinh lắm.”

“Bây giờ chỉ còn đợi em bé trong bụng cậu ra đời thôi.” Đoạn Nguyễn cười nói: “Mình mong cậu sinh con trai. Như vậy mình có thể giao con gái mình cho con trai cậu rồi. Đến lúc đó hai nhà chúng ta thành thông gia, càng thêm vui.”

Chu Tễ Hòa mỉm cười đồng ý.

Biết Đoạn Nguyễn cần nghỉ ngơi, cô không nán lại quá lâu. Sau khi dịu dàng an ủi vài câu, cô chậm rãi rời khỏi phòng bệnh.

Ngoài cửa phòng, Úc Cẩn Nam vòng tay ôm lấy eo cô: “Em mệt không?”

“Cũng ổn, không mệt lắm.” Cô dựa người vào anh: “Em bé mới chỉ hơn một tháng thôi, vậy mà chẳng hiểu sao em cứ thấy người lúc nào cũng uể oải.”

“Anh đã hỏi bác sĩ rồi.” Anh nhẹ nhàng xoa eo cô, muốn dùng cách massage để giảm bớt khó chịu: “Thể chất mỗi người khác nhau, phản ứng thai kỳ cũng khác nhau. Muốn ăn gì không? Về nhà anh nấu cho em.”

Chu Tễ Hòa suy nghĩ vài giây: “Em muốn uống canh chua cay. Loại thật chua thật cay ấy.”

Trước sự thay đổi khẩu vị đột ngột của cô, Úc Cẩn Nam không hề bất ngờ. Anh bình thản nói: “Bây giờ em không thể ăn đồ quá cay.”

“Nhưng em muốn ăn mà.” Cô thử mặc cả.

“Ngoan nào, trước tiên phải điều dưỡng cơ thể cho tốt đã.”

Chu Tễ Hòa còn định nói gì đó thì ánh mắt vô tình bắt gặp bóng dáng của Tần Đàm và Lâm Mậu Nhiên đang đi về phía này.

Cô khẽ nghiêng đầu. Trước tiên dùng ánh mắt chào hỏi Tần Đàm. Sau đó lịch sự gật đầu với Lâm Mậu Nhiên đang đứng bên cạnh anh.

Ánh mắt Lâm Mậu Nhiên nhìn cô có chút phức tạp. Nhìn thấy ánh mắt của cô chỉ dừng lại trong chốc lát rồi rời đi, anh hiểu rất rõ. Việc cô chào hỏi anh đơn thuần chỉ là phép lịch sự tối thiểu.

Anh bất đắc dĩ mỉm cười.

Ban đầu còn định trò chuyện đôi câu với cô. Nhưng thấy thái độ ấy, anh chủ động từ bỏ ý định hàn huyên. Anh bước thẳng qua hai người đi vào phòng bệnh, câu “chúc mừng tân hôn” cũng bị nuốt ngược trở lại.

Hành lang bệnh viện rất nhanh trở nên yên tĩnh.

Chu Tễ Hòa đột nhiên nói: “Chiếc vòng tay đó em đã vứt từ lâu rồi.”

Nghe vậy, Úc Cẩn Nam hơi nhướng mày: “Trong mắt em anh nhỏ mọn đến thế sao? Em nghĩ anh sẽ mãi bận tâm chuyện cũ à?”

“Có nhỏ mọn hay không em không biết. Nhưng có người trước đây đúng là rất thích ghen.”

Nói đến đây, cô còn cố tình bày ra vẻ mặt vô tội. Hàng mi khẽ run, cả người mềm mại đến không chịu nổi.

“Chuyện qua rồi.” Anh thành thật nói: “Anh sẽ không để ý nữa.”

Cô đột nhiên kiễng chân, ngửa mặt hôn nhẹ lên khóe môi anh. Sau đó nhỏ giọng nói: “Anh Úc, thật ra lúc anh ghen đáng yêu lắm.”

Đôi mắt Úc Cẩn Nam trở nên sâu thẳm:  “Mấy tháng tới đừng có trêu anh.”

Chu Tễ Hòa cười đến mức càng thêm quyến rũ: “Em cứ thích trêu đấy. Dù sao bây giờ anh cũng đâu làm gì được em.”

Anh không đáp, chỉ cúi đầu bóp nhẹ phần thịt mềm trong lòng bàn tay cô.

Một cảm giác ngứa ngáy lập tức lan ra.

Chu Tễ Hòa muốn rút tay về nhưng anh lại nắm càng chặt hơn.

Cô không nhịn được lẩm bẩm: “Đồ nhỏ mọn.”

Một lát sau, hai người sóng vai bước ra khỏi bệnh viện.

Trước khi xuống bãi đỗ xe lấy xe, Úc Cẩn Nam đột nhiên nói: “Nặc Nặc, cảm ơn em.”

Anh lại một lần nữa nói lời cảm ơn với cô.

Cảm ơn em.

Đã cho anh một đứa con, cho anh một mái nhà.

Cuộc đời anh vốn như một vùng hoang dã cằn cỗi.

Chính sự xuất hiện của em đã mang đến cho anh cả mùa xuân.

Hết ngoại truyện 9