Vừa bước vào nhà, Úc Cẩn Nam đã ngửi thấy hương thơm đậm đà của thức ăn lan khắp căn phòng.
Khi nhìn thấy cả bàn đầy ắp món ăn, anh khẽ nhướng mày: “Em nấu à?”
Chu Tễ Hòa đặt nồi canh sườn hầm ngô vừa nấu xong lên bàn, nhẹ nhàng vỗ vào thành bát.
“Ngoài nồi canh này ra thì các món khác đều có quy trình khá phức tạp, nên em chỉ có thể xem như tham gia một phần thôi.”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, Úc Cẩn Nam khẽ cười, thuận theo lời cô hỏi tiếp: “Nói thử xem, em tham gia công đoạn nào?”
“Gọi đồ ăn ngoài, tháo bao bì, rồi cho thức ăn vào nồi hâm nóng lại.”
“Sau này chuyện nấu nướng cứ để anh làm, đừng vào bếp nữa.” Anh kéo cô lại, nắm lấy tay cô: “Anh không nỡ để đôi tay này phải ngâm nước lạnh.”
“Em chỉ muốn nghiêm túc nấu cho anh một bữa cơm thôi.” Chu Tễ Hòa hất cằm về phía nhà bếp: “Vốn dĩ em còn đặc biệt mua hai quyển sách dạy nấu ăn về, nhưng sau đó mới phát hiện nấu nướng còn khó hơn em tưởng nhiều.”
Ngón tay Úc Cẩn Nam quấn lấy lọn tóc dài ngang eo của cô, hết vuốt lại nghịch.
Anh khẽ thở dài: “Thật không biết những năm qua em sống một mình như thế nào.”
“Anh Úc, nếu em nhớ không nhầm thì đây là lần thứ ba anh nói câu này rồi đấy.” Cô vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của anh: “Đừng nói chuyện đó nữa. Ôm em đi.”
Người đàn ông nheo mắt, kéo cô vào lòng: “Hôm nay sao lại chủ động thế?”
“Vì em biết được một bí mật.”
“Bí mật gì?”
“Một bí mật từ rất lâu rồi. Lát nữa em sẽ kể cho anh nghe.” Chu Tễ Hòa ngẩng đầu khỏi lồng ngực anh: “Ăn cơm trước đã, lát nữa em còn có quà cho anh.”
Nói xong, cô nắm tay anh kéo đến bàn ăn ngồi xuống.
Biết anh thích ăn cay, cô cố tình gọi rất nhiều món cay khác nhau.
Suốt bữa ăn cô gần như không động đũa, chỉ chống cằm ngắm anh ăn.
Dáng vẻ dùng bữa của người đàn ông vô cùng tao nhã.
Dưới ánh nhìn chăm chú của cô, anh còn uống thêm một bát canh so với bình thường.
Ăn xong, Chu Tễ Hòa không biết lấy từ đâu ra một chiếc túi giấy. Vừa đưa chiếc áo khoác bên trong cho anh, cô vừa nói: “Mặc thử xem.”
Úc Cẩn Nam nhận lấy rồi khoác lên người.
Áo khoác dạ màu camel nhạt, kiểu vest dáng dài vừa phải, đường cắt may ôm người hoàn hảo.
Vai rộng, chân dài.
Anh mặc lên quả thật rất đẹp.
Lúc này trong đầu Chu Tễ Hòa chỉ còn lại duy nhất một suy nghĩ ấy.
Nhất thời cả hai đều không lên tiếng.
Úc Cẩn Nam kiên nhẫn để mặc cô ngắm nghía.
Tay phải vô tình chạm vào một mảnh vải thừa bên trong cổ tay áo. Anh cầm lên nhìn rồi hỏi: “Đặt may riêng à?”
Trên lớp vải dạ mặt trong được may kín một mảnh lụa trắng ngà mềm mịn. Chỉ vàng thêu một chữ cái tiếng Anh đầu tiên trong họ của anh.
“Ừm, làm xong từ trước rồi.” Đuôi mắt Chu Tễ Hòa hơi nhếch lên: “Có ngạc nhiên vì em biết số đo của anh không?”
“Chẳng phải em vẫn luôn biết sao?”
Dường như bị anh lái câu chuyện sang hướng khác, cô ho nhẹ một tiếng rồi kéo đề tài trở lại: “Ý em là vòng cổ, vòng ngực các thứ.”
“Ý anh cũng là cái đó.”
“…”
Suy nghĩ vài giây, để tránh tiếp tục bị anh dẫn lệch chủ đề, Chu Tễ Hòa quyết định giải thích thẳng: “Hôm đó em tìm thấy phiếu số đo vest của anh trong ngăn kéo, rồi đột nhiên nảy ra ý định tặng anh một chiếc áo khoác.”
Tâm trạng Úc Cẩn Nam có vẻ rất tốt. Anh hứng thú hỏi: “Món quà này có ý nghĩa đặc biệt gì không?”
“Ban đầu thì không, chỉ là em cảm thấy chiếc áo này rất hợp với anh. Nhưng bây giờ thì có rồi.”
Chu Tễ Hòa nói: “Anh thử xem túi bên trái của áo đi, em có thứ muốn đưa cho anh.”
Nghe cô nói xong, anh đưa tay vào túi áo rồi lấy ra một tấm thẻ ngân hàng.
Bàn tay thon dài rõ khớp xương kẹp tấm thẻ.
Anh cúi đầu nhìn mật khẩu được viết tay trên tờ giấy ghi chú dán phía trên. Sau đó ngẩng đầu nhìn cô, chậm rãi thốt ra hai chữ: “Của hồi môn?”
“Có thể xem là vậy.” Chu Tễ Hòa suy nghĩ một chút: “Em cũng không nghĩ nhiều như thế, nhưng ý nghĩa chắc cũng gần giống vậy. Đây là của anh. Toàn bộ tiền tiết kiệm của em trong những năm qua đều nằm trong thẻ này. Không phải quá nhiều, nhưng chắc chắn cũng không ít.”
Nhu cầu vật chất của cô vốn không cao. Nhiều năm qua cô tích góp được không ít tiền.
Ban đầu cô dự định làm việc thêm mười năm nữa, rồi tìm một thành phố yên bình để định cư.
Mua một căn nhà ở một thị trấn cổ có phong cảnh đẹp, cải tạo thành homestay. Sau đó cứ thế sống an ổn đến già.
Cô chưa từng nghĩ sẽ chừa lại một góc nào đó trong bản kế hoạch cuộc đời mình cho tình yêu.
Nhưng bây giờ đã khác.
“Ngẫm kỹ lại thì trong mối quan hệ này, người bỏ ra nhiều hơn vẫn luôn là anh.” Chu Tễ Hòa nói. “Sau này em sẽ cố gắng hết sức để có thể đứng ngang hàng với anh. Úc Cẩn Nam, em muốn dùng cách này để nói với anh rằng trong kế hoạch tương lai của em có anh.”
—— Anh là một phần quan trọng nhất trong cuộc đời tương lai của em.
Im lặng rất lâu.
Ánh mắt Úc Cẩn Nam càng thêm sâu thẳm. Anh đặt lại tấm thẻ ngân hàng vào lòng bàn tay cô: “Anh chỉ cần em là đủ rồi. Nặc Nặc, nghe em nói những lời này, anh rất vui.”
“Nhưng em muốn đưa nó cho anh.” Cô cố chấp nói
“Giữ lại để mua quần áo cho anh đi.”
Chu Tễ Hòa ngẩn người: “Vậy phải mua đến bao giờ?”
Chưa kịp đợi anh trả lời, cô đã hiểu ý anh.
Mua đến khi cùng nhau bạc đầu. Mua đến vô tận. Mua đến ngày cô chẳng cần nhìn bảng số đo nữa mà vẫn nhớ rõ từng kích thước trên cơ thể anh.
Cô vô thức siết chặt tấm thẻ trong tay, rồi bật cười. Đôi mắt sáng rực: “Đi theo em vào phòng làm việc. Em còn có một bất ngờ muốn cho anh xem.”
Úc Cẩn Nam bị cô kéo đến ngồi trước bàn làm việc.
Người phụ nữ trước mặt nhìn anh đầy tình ý. Từng cái chau mày, từng nụ cười đều mang vẻ quyến rũ mê người, như đang vô thức trêu ghẹo anh.
Yết hầu anh khẽ chuyển động. Đang định cúi xuống bắt lấy đôi môi mềm mại ấy thì cô đã nhanh nhẹn tránh đi.
“Đồ vô lương tâm. Chỉ biết châm lửa, không biết dập lửa.”
Nói xong, Úc Cẩn Nam dựa lưng vào ghế nhìn cô. Trong mắt là ngọn lửa nóng bỏng không hề che giấu.
“Vậy bây giờ anh muốn em hay muốn bất ngờ?”
“Em.”
“… Coi như em chưa hỏi.” Cô bổ sung: “Bất ngờ này hôm nay nhất định phải cho anh xem.”
Dứt lời, cô đi tới bên cạnh anh, kéo ngăn kéo dưới bàn ra, lấy chiếc hộp mica đã chuẩn bị từ lâu. Ngay sau đó, cô đặt chiếc hộp ấy cạnh khung ảnh gỗ đang dựng trên bàn.
Trên bàn lúc này có hai món đồ.
Trong khung ảnh là bản phác thảo logo đầu tiên của Nặc Lai. Xung quanh tờ giấy chi chít những chữ “Nặc” viết nguệch ngoạc.
Trong hộp mica là món quà tốt nghiệp năm cuối đại học mà cô mang từ nhà mình tới. Hai bông cúc ép khô và một tấm thiệp màu xanh nhạt.
Trên tấm thiệp viết bốn chữ: “Chúc mừng tốt nghiệp.”
Nét chữ của người đàn ông vừa phóng khoáng vừa đặc biệt. Đặt hai thứ cạnh nhau là có thể dễ dàng nhận ra chúng xuất phát từ cùng một người.
Rõ ràng đến mức không cần giải thích.
Úc Cẩn Nam nhìn ra dụng ý của cô, khẽ hỏi: “Em biết từ khi nào?”
Anh hỏi rất kín đáo. Nhưng cô hiểu anh đang hỏi điều gì.
“Trước đây em đã từng nghi ngờ. Cho đến sáng nay gặp Kỷ Vân Thâm, anh ấy nhắc khéo em một chút, em mới hoàn toàn xác nhận suy đoán đã có từ rất lâu.”
Buổi sáng hôm đó, cô hỏi Kỷ Vân Thâm: “Anh ấy đã yêu em rất nhiều năm rồi, đúng không?”
Lúc ấy Kỷ Vân Thâm không trả lời trực tiếp mà kể cho cô nghe một chuyện khác: “Em dâu à, có lẽ em không nhận ra, thật ra Cẩn Nam có một thói quen. Anh thì thích ăn uống nên thường xuyên kéo vợ anh với Cẩn Nam đi tìm quán ngon. Mấy năm trước bọn anh kiếm được khá nhiều tiền, khi ấy chưa bận như bây giờ. Chỉ cần có thời gian là sẽ đi khắp Thanh Xuyên hoặc các thành phố lân cận để tìm đồ ăn ngon. Hễ tới nhà hàng nào, Cẩn Nam cũng sẽ gọi những món có vị cà chua trước tiên. Anh với Hứa Nặc từng hỏi cậu ấy rất nhiều lần, muốn biết rốt cuộc đây là sở thích kỳ lạ gì. Nhưng cậu ấy không trả lời. Chuyện này đối với bọn anh vẫn luôn là một bí ẩn. Cho đến tối hôm ấy, khi cậu ấy đưa em tới gặp bọn anh. Thấy cậu ấy gọi rất nhiều món liên quan đến cà chua, lại thấy em thích ăn như thế, bọn anh mới hiểu được nguyên nhân. Cậu ấy đang dùng cách của riêng mình để nhớ em. Còn một chuyện nữa có lẽ em cũng không biết. Lúc Nặc Lai mới thành lập, Hứa Nặc không có mặt. Nói cách khác, cô ấy không phải người sáng lập thực sự của Nặc Lai. Cho nên cái gọi là lấy tên Hứa Nặc để đặt tên cho Nặc Lai hoàn toàn là chuyện không có thật.”
Nghe đến đây, đầu óc Chu Tễ Hòa rối bời. Cô vô thức hỏi: “Làm sao anh biết… Em vẫn luôn nghĩ Nặc Lai được đặt theo tên Hứa Nặc.”
Kỷ Vân Thâm cười: “Nếu em không nghĩ như vậy, hai người đã sớm có kết quả rồi, đâu đến mức liên tục hiểu lầm nhau.”
Anh lại nói: “Em dâu, nhưng anh có một điều rất tò mò. Nếu trong lòng em đã sớm đoán rằng có lẽ cậu ấy thích em suốt nhiều năm như vậy, với tâm tư kín kẽ của Cẩn Nam, cậu ấy không thể không nhận ra suy nghĩ của em. Vậy tại sao cậu ấy không nói cho em biết?”
Im lặng thật lâu.
Kỷ Vân Thâm mới nghe được câu trả lời của cô: “Bởi vì anh ấy đau lòng thay cho nỗi đau của em.”
Cô từng nói không muốn trở thành điều tiếc nuối kéo dài nhiều năm của anh. Cho nên anh cam tâm chôn sâu tình cảm ấy trong lòng.
May mắn là cuối cùng cô vẫn biết được tình yêu sâu đậm đó.
May mắn hơn nữa là cô luôn hiểu anh. Hiểu những điều anh che giấu. Hiểu tình yêu anh dành cho mình.
Thật may.
Thật may tất cả vẫn chưa quá muộn.
…
Dòng hồi ức dừng lại.
Chu Tễ Hòa nghe Úc Cẩn Nam nói: “Nặc Nặc, em biết rồi cũng tốt.”
Cô không đáp, chỉ đẩy chiếc hộp mica về phía anh: “Anh nhìn kỹ xem. Trên tấm thiệp có chỗ nào khác trước không?”
Gần như ngay lập tức, Úc Cẩn Nam phát hiện ra điểm khác biệt.
Tấm thiệp đã ngả màu theo năm tháng. Ngoài bốn chữ “Chúc mừng tốt nghiệp” anh viết năm đó, ở góc phải bên dưới nay xuất hiện thêm một hàng chữ nhỏ.
—— Cảm ơn, anh cũng vậy.
* Chúc mừng tốt nghiệp.
* Cảm ơn, anh cũng vậy.
Người đàn ông vốn luôn giấu kín cảm xúc cuối cùng cũng có chút thay đổi trên gương mặt.
Đúng lúc ấy, điện thoại anh rung lên.
Ngay trước mặt anh, Chu Tễ Hòa dùng ngày sinh của mình mở khóa điện thoại, sau đó mở WeChat.
Tài khoản WeChat cũ mà cô đã bỏ không từ nhiều năm trước dường như được trao lại sinh mệnh. Lúc này đang nằm ở vị trí đầu tiên trong danh sách trò chuyện của anh.
Chu Tễ Hòa bấm vào dấu chấm đỏ ở góc trên bên phải ảnh đại diện.
Khung chat hiện lên tin nhắn cuối cùng anh gửi cách đây bảy năm.
【Y】:Chúc mừng năm mới.
Tin nhắn mới nhất được gửi một phút trước.
【Zenith】:Anh cũng vậy, chúc anh năm mới vui vẻ trước nhé.
* Chúc mừng năm mới.
* Anh cũng vậy, chúc anh năm mới vui vẻ trước nhé.
Lời hồi đáp đến muộn suốt nhiều năm.
Chu Tễ Hòa dựa nghiêng vào mép bàn, cúi đầu nhìn anh với nụ cười nơi khóe môi: “Anh Úc, anh không hề diễn độc thoại đâu. Dù có muộn một chút, nhưng em đã rất nghiêm túc đáp lại anh rồi.”
Không biết qua bao lâu.
Ánh mắt Úc Cẩn Nam khẽ rũ xuống, che đi tất cả cảm xúc mãnh liệt trong mắt.
Anh khẽ gọi: “Nặc Nặc.”
“Ừm?”
“Sinh cho anh một đứa con nhé. Ngay tối nay.”
Mọi rung động không thể nói thành lời đều nên được lưu giữ làm kỷ niệm.
Ánh trăng sáng vằng vặc.
Cô nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên trong không khí: “Được. Ngay tối nay.”
—
Đầu năm sắp tới.
Úc Cẩn Nam và Chu Tễ Hòa cùng trở về Trân Hải một chuyến.
Có lẽ vì không còn cô đơn nữa, sự đồng hành khiến bệnh tình của Chu Tễ Hòa không còn tái phát. Ngay cả những cơn ác mộng từng đeo bám cô suốt bao năm cũng lặng lẽ biến mất.
Không còn tâm lý trốn tránh quá khứ, cô đến nhà giam thăm người cha đã nhiều năm không gặp.
Khoảnh khắc nhìn thấy ông, Chu Tễ Hòa mới nhận ra.
Thời gian trôi qua lặng lẽ. Bất tri bất giác đã nhiều năm như vậy rồi.
“Nặc Nặc, con đến rồi à.” Người đàn ông đưa tay vuốt mái tóc đã bạc trắng của mình. Nụ cười kéo theo những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt: “Con trưởng thành rồi. Có phải bố cũng già đi nhiều rồi không?”
Hàng mi Chu Tễ Hòa khẽ run: “Trong mắt con, bố vẫn giống như trước đây.”
“Bố cũng đến tuổi phải chấp nhận mình già rồi.” Chu Học Trình nói: “Ở đây nhiều năm như vậy, lòng cũng dần bình lặng hơn. Những chuyện vài năm trước còn không nghĩ thông được, bây giờ đều đã nhìn thấu.”
“Giữ tâm tĩnh lặng, tự tại sẽ đến. Đó là câu năm xưa bố từng dạy con.”
Nhắc đến chuyện cũ, nụ cười của Chu Học Trình mang theo chút cay đắng: “Năm đó… Bố không nên chủ động đi làm xét nghiệm ADN. Đã giả vờ hồ đồ hơn mười năm rồi, hà tất phải tự tay đâm thủng lớp giấy cửa sổ ấy.”
Chu Tễ Hòa hít sâu một hơi: “Bố đã sớm biết con không phải con ruột của bố.”
“Đúng. Ngay từ ngày con chào đời, bố đã biết rồi. Mục đích mẹ con tiếp cận bố là gì, bố đều biết. Tiền bạc, quyền lực, địa vị, các mối quan hệ và nguồn lực. Những thứ bà ấy coi trọng nhất chính là chúng. Bố nghĩ chỉ cần bà ấy ở lại bên cạnh mình, những thứ đó bố đều có thể cho bà ấy.”
Bình yên trôi qua nhiều năm.
Cho đến ngày ông vô tình bắt gặp bà qua lại với người tình cũ. Lúc ấy ông mới hiểu những gì tồn tại giữa họ từ đầu đến cuối chỉ là vẻ ngoài giả tạo.
Sau đó, ông cầm bản giám định ADN đi chất vấn bà.
Hai người cãi nhau suốt đêm.
Ngày hôm sau, ông bị cảnh sát bắt giữ.
Người tố giác chính là vợ ông, cũng là mẹ của Chu Tễ Hòa.
Thời điểm tố giác là hai tuần trước đó. Chính là ngày ông phát hiện bà vẫn qua lại với người đàn ông khác.
Cuối cùng, bà nhảy lầu. Ông vào tù. Đứa con gái duy nhất của họ lưu lạc bơ vơ.
Gia đình họ Chu hoàn toàn tan nát.
Mọi thứ đã đổi thay.
Cô nghe ông kể rất nhiều chuyện.
Đến lúc chuẩn bị rời đi, cô bị ông gọi lại.
Chu Học Trình nói: “Nặc Nặc, sắp đến sinh nhật con rồi nhỉ. Chúc con sinh nhật vui vẻ. Sau này đừng đến thăm bố nữa. Tình cha con của chúng ta đến đây là hết.”
Không biết từ lúc nào nước mắt đã chảy đầy mặt.
Chu Tễ Hòa vẫn đứng nguyên tại chỗ nhưng không dám quay đầu lại: “Bố. Con chưa từng trách bố.”
*
Lúc rời khỏi trại giam, đã là giữa trưa.
Chu Tễ Hòa không lên xe. Cô nhìn người đàn ông đang ngồi ở ghế lái rồi nói: “Úc Cẩn Nam, đi dạo với em một lát nhé.”
Hai người chậm rãi đi dọc theo bờ sông gần đó.
Chu Tễ Hòa chủ động nắm lấy tay anh, luồn vào túi áo khoác rồi đan chặt mười ngón tay với anh: “Anh thi vào Viện Kiểm sát là vì em sao?”
Úc Cẩn Nam khẽ đáp: “Vì em.”
“Kỷ Vân Thâm từng nói anh làm vậy là để thực hiện lời hứa với một người.” Chu Tễ Hòa hơi khó hiểu: “Nhưng trong ký ức của em, giữa chúng ta lúc đó đâu có lời hẹn ước nào.”
“Không hẳn là hẹn ước.”
“Hửm? Vậy là gì?”
“Chỉ là một cuộc trò chuyện bình thường giữa hai người bạn học thôi.”
Chỉ là anh đã coi nó như một lời hứa và dùng cả đời để thực hiện mà thôi.
Ngày thứ hai sau kỳ thi đại học.
Mưa như trút nước.
Trong bụi cỏ cạnh sân vận động trường học. Cô trốn ở một góc khuất, khóc đến tê tâm liệt phế.
Anh cầm ô che cho cô.
Cô ngẩng đầu lên, trên gương mặt là nước mưa hòa lẫn nước mắt.
“Úc Cẩn Nam… bố tớ nhất định không phạm tội đâu… đúng không? Cậu nói cho tớ biết đi… có phải không? Mẹ tớ sẽ không bao giờ… không bao giờ quay lại nữa… tớ không thể… lại mất cả bố.”
Cô gái nghẹn ngào nức nở. Tiếng khóc tê dại như tiếng cầu cứu tuyệt vọng.
Cô tuyệt vọng, cô đau khổ, cô muốn nắm lấy cọng rơm cứu mạng trước mắt.
“Tại sao cậu không nói gì… bố tớ sẽ không đi tù đâu… cậu nói cho tớ biết đi… cậu nói đi… Chắc chắn là có hiểu lầm gì đó… Úc Cẩn Nam, cậu có thể… giúp tớ điều tra rõ được không?”
Niềm tin của cô gái đang từng chút một sụp đổ.
Cô khóc đến thở không ra hơi. Chẳng còn biết mình đang lẩm bẩm những gì. Chỉ biết lúc đó cô cần một lời khẳng định. Bất kể lời khẳng định ấy đến từ ai.
Rất lâu sau, anh kiên định nói: “Tôi hứa với cậu, nhất định sẽ điều tra rõ chuyện này.”
…
Nghe anh kể xong, Chu Tễ Hòa ngẩn người: “Thì ra là vậy. Sau đó em sốt liền mấy ngày, hoàn toàn không nhớ hôm ấy đã nói với anh những gì.”
“Đều qua rồi.” Úc Cẩn Nam nói: “Sau đó anh đã điều tra rất kỹ vụ án năm đó của bố em. Nặc Nặc, anh chỉ có thể nói với em rằng đây không phải là một vụ án oan.”
“Em hiểu ý anh.” Chu Tễ Hòa khẽ gật đầu: “Thật ra sau này khi bình tĩnh suy nghĩ lại, rất nhiều chuyện đều có dấu vết từ trước. Bố em… quả thật không hẳn là vô tội.”
Câu chuyện đến đó cũng kết thúc.
Úc Cẩn Nam siết chặt tay cô: “Một thời gian nữa là ngày giỗ mẹ anh. Đến lúc đó cùng anh tới nghĩa trang nhé.”
“Được.” Chu Tễ Hòa gật đầu: “Còn mẹ anh…” Cô muốn hỏi nhưng lại ngập ngừng.
“Mùa hè sau kỳ thi đại học năm ấy, bà lâm bệnh nặng phải nhập viện. Cố gắng chống chọi hơn nửa năm rồi vẫn ra đi.”
Giọng anh rất bình thản nhưng Chu Tễ Hòa vẫn cảm nhận được nỗi đau sâu thẳm trong đó.
“Úc Cẩn Nam. Từ nay về sau có em ở bên anh rồi. Anh sẽ không còn cô đơn nữa.”
Người đàn ông dừng bước.
Anh kéo tay cô ra khỏi túi áo. Ngay giây sau, trên ngón áp út của cô xuất hiện thêm một vật.
Viên kim cương lấp lánh tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời.
“Lấy anh nhé, Nặc Nặc.”
Anh nói từng chữ chậm rãi nhưng kiên định.
Chiếc nhẫn này anh đã chuẩn bị từ rất nhiều năm trước.
Anh từng nghĩ nó sẽ mãi mãi nằm yên dưới đáy hộp. Không ngờ có một ngày giấc mơ lại trở thành hiện thực.
Cảm động đến tận cùng, niềm vui dâng đầy trong lòng.
Chu Tễ Hòa nghẹn ngào cười nói: “Anh Úc, màn cầu hôn của anh hình như hơi đơn giản quá rồi đấy.”
“Trong xe thật ra có chuẩn bị bất ngờ.” Úc Cẩn Nam cầm tay cô, cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay cô: “Do anh không đợi nổi nữa.”
Chu Tễ Hòa nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út thật lâu. Bỗng nhiên cô nhớ ra điều gì: “Đúng rồi, biệt danh anh đặt cho em trên WeChat có ý nghĩa gì vậy?”
“Zenith?”
“Ừm, chính là từ đó.”
Úc Cẩn Nam nhìn cô thật sâu. Giọng nói trầm thấp mê hoặc, anh đáp ngắn gọn: “Vầng thái dương.”
Zenith.
Vầng thái dương là điểm cao nhất trên bầu trời.
Vầng thái dương thuộc về anh cuối cùng cũng xua tan màn sương mà xuất hiện.
Ngày ngày đêm đêm, chỉ cần đưa tay là có thể chạm tới.
**Hoàn chính văn**