Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 69

Chu Tễ Hòa vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng bất cứ lúc nào cũng có thể lại bị Hạ Chính Tường bám lấy. 

Thế nhưng liên tiếp mấy ngày trôi qua vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào. Tựa như người đó đã hoàn toàn biến mất khỏi Thanh Xuyên.

Điều này khiến cô không khỏi thấy kỳ lạ.

Ngoài ngạc nhiên ra, cô đành tạm gác chuyện ấy sang một bên.

Theo từng ngày đứa bé trong bụng lớn dần, Đoạn Nguyễn hiện giờ dồn toàn bộ tinh lực vào việc dưỡng thai chờ sinh, tự nhiên không còn thời gian để ý đến cửa hàng hoa.

Vì vậy, mọi việc lớn nhỏ trong tiệm đều đổ dồn lên vai Chu Tễ Hòa.

Hai đầu đều bận rộn, cô thật sự không còn dư thời gian để lo lắng cho những chuyện chưa xảy ra.

Dứt khoát thuận theo tự nhiên, đợi Hạ Chính Tường chủ động tìm đến rồi tính tiếp cũng chưa muộn.

Dù sao tình hình hiện tại đã đủ tệ rồi. Cô không cho rằng tương lai còn có thể tệ hơn bây giờ.

Sáng hôm ấy, người Chu Tễ Hòa đợi được không phải Hạ Chính Tường mà là Trần Dụ Ngôn.

Trước đó hai người đã hẹn sẽ gặp mặt trong thời gian gần đây, nên cô biết anh có thể sẽ đến trong một hai ngày này.

Nhìn thấy anh, Chu Tễ Hòa đơn giản chào hỏi một câu, sau đó dẫn anh đến khu tiếp khách cách đó không xa.

Trong lúc cô pha trà, Trần Dụ Ngôn nghiêm túc giới thiệu sơ lược về bản kế hoạch đầu tư tương lai mới được chỉnh sửa của Between.

Anh còn chưa nói được bao nhiêu thì nghe cô gọi: “Trần Dụ Ngôn.”

Ánh mắt anh hơi sáng lên: “Nặc Nặc, em muốn nói gì sao?”

Tiếng rót nước dừng lại.

Chu Tễ Hòa cúi đầu nhìn làn hơi nóng bốc lên từ thành cốc, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh: “Anh có thấy mình thích em không?”

Câu hỏi quá trực diện, hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của Trần Dụ Ngôn.

Anh sững người một thoáng, rồi ánh mắt trở nên nghiêm túc: “Em vẫn luôn biết mà. Đối với em, anh không chỉ đơn thuần là thích. Trước đây em từng hỏi anh rốt cuộc là thích em hay thích cảm giác yêu mà không được đáp lại. Sau khi về, anh đã nghĩ rất lâu. Anh thừa nhận là cả hai đều có. Nhưng anh cũng thật lòng muốn đối xử tốt với em.”

“Anh có từng nghĩ chưa?” Chu Tễ Hòa nói: “Nếu em vẫn luôn biết điều đó, vậy tại sao em chưa từng cho anh bất kỳ sự đáp lại nào?”

Cô bình thản thẳng thắn: “Bởi vì chính anh cũng hiểu rõ, em không có cảm giác gì với anh. Nói thẳng hơn một chút… là em không thích anh. Hồi đại học là vậy. Bây giờ là vậy. Sau này cũng vẫn là vậy.”

Lời cô nói bình tĩnh và dứt khoát hơn bất cứ lần nào trước đây.

Trần Dụ Ngôn mở miệng định nói gì đó. Nhưng lại không biết phải nói thế nào để cứu vãn tình thế đang dần mất kiểm soát: “Nặc Nặc, anh…”

“Chuyện năm đó, em vẫn luôn nợ anh một lời xin lỗi nghiêm túc. Em không nên cho anh hy vọng, càng không nên vừa cho anh hy vọng lại lập tức đổi ý, để anh vì chuyện đó mà tự trói buộc mình suốt nhiều năm như vậy.”

“Anh chưa từng cảm thấy em có lỗi với anh điều gì.” Trần Dụ Ngôn cuống quýt nói: “Ngược lại, chính vì cơ hội em từng cho anh khi đó, anh vẫn luôn cảm thấy mình là người may mắn nhất thế giới.”

Chu Tễ Hòa nhìn anh với vẻ mặt bình thản: “Bùi Tiêu chắc đã nói với anh rồi. Hiện tại em đã có bạn trai. Trong trường hợp anh biết rõ em và anh ấy sẽ không chia tay, biết rõ em hoàn toàn không thích anh. Vậy anh vẫn muốn đầu tư cho Between sao?”

Im lặng rất lâu.

Trần Dụ Ngôn cười khổ: “Tại sao lại không? Bỏ qua những chuyện đó đi. Vốn dĩ anh chỉ muốn lặng lẽ đứng phía sau em thôi. Chỉ vậy mà thôi. Không có bất kỳ ý đồ nào khác.”

“Xin lỗi. Em vẫn không thể nhận sự giúp đỡ của anh.”

Khi chính thức nói ra lời từ chối ấy, Chu Tễ Hòa cảm thấy như được trút bỏ một hơi thở dài.

Trước đây vì cân nhắc đến cảm nhận của Đoạn Nguyễn, cô luôn do dự về chuyện đầu tư, mãi chưa cho Trần Dụ Ngôn một câu trả lời rõ ràng.

Mãi đến ngày Kỷ Vân Thâm tới cửa hàng tìm cô, cô mới chợt hiểu ra.

Đối với Trần Dụ Ngôn, và cả chuyện anh đầu tư cho Between, Úc Cẩn Nam thật ra vẫn luôn để tâm. Chỉ là anh chưa từng nói ra mà thôi.

Vì vậy, trước khi gọi điện cho Trần Dụ Ngôn hôm đó, Chu Tễ Hòa đã liên lạc với Đoạn Nguyễn trước, nói sơ qua suy nghĩ của mình.

Khi ấy Đoạn Nguyễn cười nói: “Nặc Nặc, cứ thoải mái lên. Between là của hai chúng ta. Tớ rất coi trọng nó. Nhưng tớ còn coi trọng cậu hơn. Cho nên bất kể cậu quyết định thế nào, tớ đều hoàn toàn ủng hộ.”

Sau khi Trần Dụ Ngôn rời đi, Chu Tễ Hòa gọi cho Kỷ Vân Thâm.

Tiếng chuông vang lên rất lâu mới được bắt máy.

Cô nghĩ một chút rồi quyết định đi thẳng vào vấn đề: “Anh Kỷ, chuyện đầu tư… có lẽ em phải từ chối anh rồi. Nếu sau này có cơ hội, chúng ta lại hợp tác. Xin lỗi.”

Đầu dây bên kia mơ hồ vang lên tiếng ghế kéo trên sàn. Tiếp đó là tiếng bước chân đứt quãng.

Người đàn ông rời khỏi phòng họp ồn ào, đi đến hành lang yên tĩnh hơn.

“Em dâu, đừng vội từ chối như vậy. Anh vẫn hy vọng em suy nghĩ thêm một chút.”

“Em nghĩ mình đã suy nghĩ rất kỹ rồi.”

Kỷ Vân Thâm nói: “Hay thế này đi. Điện thoại không nói rõ được. Chúng ta tìm thời gian gặp mặt nói chuyện. Bên anh còn chút việc cần xử lý. Xong việc anh sẽ đích thân qua tìm em.”

Không đợi cô từ chối, anh đã cúp máy trước.

Trong vài giây cuối cùng trước khi cuộc gọi kết thúc, cô còn nghe loáng thoáng tiếng cấp dưới thúc giục anh quay vào họp.

Biết Kỷ Vân Thâm rất bận, Chu Tễ Hòa không gọi lại nữa. Cô dự định đợi anh tới rồi sẽ giải thích rõ ràng lý do mình từ chối.

Thế nhưng mãi đến chiều tối, Kỷ Vân Thâm vẫn không xuất hiện.

Thay vào đó là một tin nhắn xin lỗi: “Đột nhiên có việc, không qua được.”

Vừa tan lớp, Chu Tễ Hòa lịch sự trả lời một câu.

Sau đó vào phòng nghỉ thay bộ đồ múa, cầm túi chuẩn bị về nhà.

Ban đầu cô định về nhà mình, nhưng ngay khi bước ra khỏi cửa tiệm, cô lại đổi ý.

Tùy tiện gọi một chiếc taxi rồi báo địa chỉ nhà Úc Cẩn Nam.

Chiếc xe vòng vèo qua mấy con đường, cuối cùng dừng trước cổng khu dân cư Thường Diên.

Chu Tễ Hòa vừa mở cửa xe chuẩn bị bước xuống thì vô tình quay đầu nhìn sang.

Đúng lúc ấy, chiếc G-Class màu đen của Úc Cẩn Nam chậm rãi lái vào trong khuôn viên.

Người ngồi ở ghế phụ chính là Kỷ Vân Thâm, người vừa mới thất hẹn với cô không lâu trước đó.

Qua cửa kiểm soát, Chu Tễ Hòa chậm rãi đi vào trong.

Tòa nhà căn hộ đã ở ngay trước mắt, nhưng trong lòng cô đột nhiên dấy lên một cảm giác nghi hoặc khó tả.

Như bị ma xui quỷ khiến, cô bất ngờ đổi hướng, quay đầu đi về phía bãi đỗ xe ngầm cách đó vài chục mét.

Vừa bước vào lối xuống tầng hầm, cô đã nhìn thấy hai bóng người quen thuộc ở phía xa.

Úc Cẩn Nam dựa lưng vào thân xe, vẻ mặt mệt mỏi, đưa tay day nhẹ giữa hai đầu mày.

Kỷ Vân Thâm đứng bên cạnh anh, kẹp một điếu thuốc giữa hai ngón tay.

Trong làn khói thuốc lượn lờ, nét mặt anh ta càng thêm phần trầm tư.

Chu Tễ Hòa thất thần một lúc, đầu óc hỗn loạn dần lấy lại tỉnh táo. Cô không hiểu vì sao mình lại vô thức đi theo đến đây.

Dù là cố ý hay vô tình, hành động giống như nghe lén này thật sự không phải phong cách của cô.

Cô đâu phải người làm chuyện như vậy, cũng chẳng thèm làm chuyện như vậy.

Nghĩ vậy, Chu Tễ Hòa đang định quay người rời đi thì chợt nghe giọng Kỷ Vân Thâm từ xa vọng lại: “Chuyện của em dâu giải quyết đến đâu rồi?”

Hỏi xong câu đó, Kỷ Vân Thâm cúi đầu rít một hơi thuốc.

Úc Cẩn Nam thản nhiên đáp: “Gần xong rồi, chỉ còn khâu cuối cùng.”

Trong màn khói thuốc mờ ảo, Kỷ Vân Thâm không nhìn rõ biểu cảm của người đàn ông trước mặt. Anh thu hồi ánh mắt, tiếp lời: “Với tư cách anh em, tôi vẫn phải khuyên cậu một câu. Thứ gọi là tình cảm ấy không chịu nổi việc đào sâu suy xét đâu. Chỉ cần sơ suất một chút là rất dễ đồng sàng dị mộng. Cẩn Nam, trước khi làm gì, tốt nhất nên nghĩ đến hậu quả trước.”

“Em biết chừng mực.”

“Chuyển tiền cho ông ta từ lúc nào?”

“Hai hôm trước.” Úc Cẩn Nam nói: “Hạ Chính Tường cũng khá giữ lời. Nhận được tiền xong thì ngay trong đêm đã rời khỏi Thanh Xuyên.”

“Loại người thấy tiền là sáng mắt thì dễ đối phó nhất. Cậu cho ông ta nhiều hơn gấp đôi yêu cầu, ông ta vui còn không kịp, sao có thể ở lại đây tiếp tục gây chuyện. Chưa kể còn phải đối mặt với nguy cơ bị truy cứu tội cưỡng đoạt tài sản.” Dừng một chút, Kỷ Vân Thâm lại nói: “Điều tôi lo là em dâu sẽ nghĩ thế nào. Bây giờ cậu không nói cho cô ấy biết, lỡ một ngày cô ấy phát hiện ra, chưa chắc sẽ không trách cậu.”

Tim Chu Tễ Hòa bỗng đập mạnh hai nhịp.

Úc Cẩn Nam khẽ mím môi: “Cô ấy sẽ không biết đâu.”

“Có những chuyện đáng sợ nhất chính là lỡ như.” Kỷ Vân Thâm thở dài: “Cô ấy còn hơn bất kỳ ai mong người cha trên danh nghĩa sinh học kia phải nhận báo ứng. Nhưng cô ấy muốn dùng cách đường đường chính chính để giải quyết. Còn cậu lại cố tình đi đường vòng. Tôi hiểu cậu. Nhưng cô ấy là người trong cuộc, cô ấy sẽ nghĩ thế nào… Cẩn Nam, trong lòng cậu còn rõ hơn tôi.”

“Không có lỡ như. Em cũng không làm chuyện gì mà không chuẩn bị.”

Hai người lại nói thêm vài câu.

Kỷ Vân Thâm dập thuốc, chậm rãi nói: “Hôm nay cô ấy gọi điện cho tôi. Từ chối lời đề nghị đầu tư vào Between mà tôi từng đưa ra.”

Úc Cẩn Nam dường như đã đoán trước. “Em đã nói với anh từ lâu rồi. Cô ấy sẽ không đồng ý nhận đầu tư của anh đâu. Vậy mà anh vẫn cố chấp làm gì.”

“Còn không phải vì cậu sao?” Kỷ Vân Thâm tức đến bật cười: “Nếu không cậu nghĩ tôi rảnh rỗi lắm à? Bận đến mức đó mà còn phải chạy tới Between một chuyến. Cậu cũng biết công ty có bao nhiêu việc đang chờ tôi xử lý.”

“Đừng lo chuyện của em. Chăm sóc tốt cho bản thân và Hứa Nặc là được.”

“Cậu thật sự không sợ người họ Trần kia thừa cơ chen vào sao?” Kỷ Vân Thâm khoanh tay nhìn anh: “Nếu em dâu nhận khoản đầu tư của anh ta, sau này cơ hội tiếp xúc giữa họ sẽ càng lúc càng nhiều. Đến lúc đó tôi có muốn nhúng tay cũng không kịp nữa.”

Nghe xong, Úc Cẩn Nam không nói thêm gì. Anh lấy áo khoác và chìa khóa xe từ trong xe ra, xoay người định rời khỏi bãi đỗ.

“Ơ? Đi luôn à?” Kỷ Vân Thâm gọi với theo bóng lưng anh: “Hứa Nặc đang ở nhà hàng đối diện Thường Diên đó.” 

“Có mấy bước chân thôi mà cũng cần em đưa anh sang à?”

Ném lại câu đó, Úc Cẩn Nam không đáp nữa. Anh quay người biến mất sau góc rẽ.

Úc Cẩn Nam mở cửa bước vào.

Đèn phòng khách sáng ngoài dự liệu.

Anh cúi đầu nhìn tủ giày, nhưng không thấy đôi giày cao gót quen thuộc quanh tấm thảm như mình tưởng.

Tiện tay ném áo khoác sang một bên, thay dép trong nhà rồi đi vào trong.

Phòng khách trống không.

Cửa phòng ngủ phụ vốn mở rộng giờ chỉ khép hờ một khe nhỏ.

Không khí yên tĩnh đến lạ.

Khóe môi người đàn ông dần mím thành một đường thẳng.

Anh đưa tay tháo nút áo đầu tiên, kéo nhẹ cổ áo, rồi sải bước về phía phòng ngủ phụ.

Khoảnh khắc cánh cửa được đẩy ra, ánh sáng tràn vào căn phòng tối. Chu Tễ Hòa khó chịu chớp đôi mắt khô khốc.

Ngay sau đó, đèn phòng sáng lên.

Cô đối diện với ánh mắt anh.

Nhất thời cả hai đều không nói gì.

Sau một khoảng lặng dài, Chu Tễ Hòa cong môi, nở một nụ cười khô khan: “Anh về rồi à.”

Úc Cẩn Nam khẽ “ừ” một tiếng, nhìn cô thật sâu: “Sao lại ngồi đây?”

“Úc Cẩn Nam, em muốn hỏi anh một câu.” Không đợi anh trả lời, cô tiếp tục: “Trần Dụ Ngôn và Kỷ Vân Thâm. Anh muốn em chọn ai?”

“Ý em là gì?”

“Không có ý gì cả. Em chỉ đang nghĩ, bản thân mình có giống một con ngốc mặc cho anh điều khiển hay không thôi.”

Khi đau lòng đến cực điểm, trong mắt con người sẽ chẳng còn cảm xúc nào nữa.

Chu Tễ Hòa vẫn đang cười, vẫn nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng như mọi khi. Nhưng lời nói lại giống như đang mỉa mai. Giọng điệu bình thản như mặt nước chết.

Ánh mắt Úc Cẩn Nam khóa chặt lấy cô. 

Sau đó anh tiến tới, định đưa tay chạm vào má cô. Nhưng lòng bàn tay chỉ chạm phải một luồng gió nhạt.

Cô nghiêng đầu tránh khỏi cái chạm của anh.

“Em muốn chọn ai thì chọn. Anh sẽ không can thiệp vào lựa chọn của em.” Anh buông tay xuống bên người, đứng trước mặt cô, chậm rãi nói hết câu ấy rồi lại nói: “Có gì muốn nói thì cứ nói với anh. Đừng giữ trong lòng.”

Nụ cười trên mặt Chu Tễ Hòa vẫn không đổi: “Chuyện Kỷ Vân Thâm tới tìm em bàn đầu tư. Anh biết đúng không?”

“Đúng.”

“Chuyện Trần Dụ Ngôn là anh nói với anh ta?”

“Là anh.”

“Anh rất để ý Trần Dụ Ngôn sao?”

“Đúng.”

Nghe từng câu trả lời ngắn gọn của anh, Chu Tễ Hòa cuối cùng cũng không cười nổi nữa. Cô quay đầu lạnh lùng nhìn anh: “Kỷ Vân Thâm từng nói với em rằng anh không biết anh ấy đến tìm em. Nực cười là em đã tin. Còn anh thì sao? Sau đó anh giả vờ như chẳng biết gì. Giả vờ bình thản ở cạnh em. Anh để ý Trần Dụ Ngôn thì hoàn toàn có thể nói thẳng với em. Tại sao phải mượn miệng Kỷ Vân Thâm? Để em giống như một con ngốc, tự đoán xem mình đã làm sai chuyện gì, nên Kỷ Vân Thâm mới tới tìm em, dùng chuyện đầu tư để ám chỉ em tránh xa Trần Dụ Ngôn. Anh biết rõ chỉ cần anh nhắc tới Trần Dụ Ngôn với anh ấy, với tư cách anh em, anh ấy chắc chắn sẽ đứng ra bảo vệ anh. Vậy còn em? Anh xem em là gì? Là công cụ để hai người truyền qua truyền lại sao? Anh biết hết. Anh biết tất cả. Vậy tại sao còn lừa em?”

Chu Tễ Hòa nói một hơi không ngừng. Giọng nói nghẹn lại vì nước mắt. Cô hít sâu một hơi rồi tiếp tục: “Còn cả Hạ Chính Tường. Anh bảo em giao chuyện đó cho anh giải quyết. Ít nhất anh cũng nên cho em biết quá trình và kết quả. Nhưng đến giờ… rõ ràng anh đã giải quyết xong rồi mà em chẳng biết gì cả. Em đã nói giao cho cảnh sát. Hạng người như ông ta có thể tống tiền lần một thì sẽ có lần hai. Nhưng tại sao… anh làm những chuyện trái với ý muốn của em mà không hề bàn bạc với em trước? Úc Cẩn Nam… Em thật sự là đồ ngốc sao?”

Mấy giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống sàn phát ra tiếng tí tách rất khẽ.

Yết hầu Úc Cẩn Nam chuyển động. Anh muốn ôm cô, nhưng lại bị cô đẩy ra.

“Nặc Nặc. Trong mắt anh, em không phải đồ ngốc.” Trong mắt anh hiện lên vẻ kiềm chế: “Đợi em bình tĩnh lại. Anh sẽ nói toàn bộ sự thật cho em.”

“Thôi bỏ đi.” Chu Tễ Hòa lau nước mắt, giọng nói dần bình ổn: “Em không muốn nghe nữa.”

Cô đứng dậy. Trên mặt là vẻ trống rỗng, tê dại.

“Úc Cẩn Nam. Em mệt rồi. Em không muốn ở bên anh nữa.”

Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Chu Tễ Hòa biết mình đang nói gì. Nhưng lại không phân biệt nổi đâu mới là suy nghĩ thật trong lòng. Cô chỉ biết hiện tại mình thật sự rất mệt.

Lời nói của cô bình thản, ánh mắt lại kiên quyết đến mức không thể xem nhẹ.

Úc Cẩn Nam cau mày: “Anh không đồng ý.”

“Em nói rồi. Em không muốn.”

“Anh cũng nói rồi. Anh không đồng ý.”

Nỗi đau buồn lập tức bị cơn tức giận thay thế.

Chu Tễ Hòa tức đến cực điểm.

Không suy nghĩ gì, cô đưa tay xuống bên eo.

Khi chạm được vào sợi dây đang đeo trên người, cô giống như đang cố ý trút giận, dùng toàn bộ sức lực kéo mạnh.

Ngay giây tiếp theo, sợi dây bị kéo đứt.

Những viên ngọc rơi lả tả xuống sàn, phát ra tiếng va chạm lanh lảnh chói tai.

Cô nhìn thẳng vào anh, từng chữ từng chữ rõ ràng: “Anh không đồng ý. Nhưng nó vẫn đứt rồi.”

Nó vẫn đứt rồi.

Thứ cô nói không chỉ là sợi dây bên hông mà còn là duyên phận giữa họ.

Hết chương 69