Trịnh Mịch lái xe tới một chỗ đậu còn trống gần nhà hàng, sau đó rất thức thời tìm một lý do nghe có vẻ đường hoàng, hỏi Chung Sở Điềm có muốn đi trước với anh không.
Biết mình không có lý do để từ chối, Chung Sở Điềm chỉ có thể giữ thể diện, mỉm cười đồng ý.
Xuống xe, hai người sóng vai đi về phía nhà hàng.
Nhìn ánh mắt mang ý cảnh cáo mà người phụ nữ bên cạnh ném tới, Trịnh Mịch không khỏi than thầm trong lòng, nghĩ bụng lần này chắc mình đã đắc tội với vị tổ tông này rồi.
Thật ra Chung Sở Điềm không phải kiểu người quá dễ gần. Hay nói chính xác hơn, phong cách làm việc của cô từ trước đến nay luôn mang tính khéo léo, thực dụng và đầy mục đích.
Nếu không phải có ý với Úc Cẩn Nam, cô ta căn bản sẽ không lãng phí thời gian đi giao tiếp xã giao với những người xung quanh anh.
Đối với sự yêu thích kín đáo nhưng rõ ràng ấy, Chung Sở Điềm cũng không định che giấu.
Vì vậy Trịnh Mịch ít nhiều vẫn nhìn ra được vài điều.
Thế nhưng đúng lúc này anh lại kéo cô xuống xe cùng mình.
Kiểu hành động giả vờ không biết dù trong lòng hiểu rõ như thế này, quả thật rất dễ khiến người ta khó chịu. Hơn nữa hiện tại hai phòng ban đang phối hợp làm việc, xét thế nào thì cô ta cũng là cấp trên của anh.
Làm cấp trên không vui, chẳng khác nào tự đào mộ chôn mình.
Nghĩ vậy, Trịnh Mịch không khỏi thở dài hai tiếng. Nhưng nghĩ đến chuyện tình cảm gian nan của ông sếp nhà mình, anh lại thấy việc này rất đáng.
Chỉ mong sau khoảng thời gian riêng tư của hai người, sẽ có được chút tiến triển mang tính đột phá.
“Đang nghĩ gì thế?”
Một câu hỏi nhẹ bẫng kéo Trịnh Mịch ra khỏi dòng suy nghĩ.
“Hả? Không… không có gì, tôi chỉ đang nghĩ lát nữa nên gọi món gì thôi.” Trịnh Mịch nở nụ cười lấy lòng mà anh cho là vô hại nhất: “Trước đây tôi từng tới nhà hàng này với bạn rồi. Có vài món khá ngon, lát nữa trưởng phòng Chung có thể thử xem.”
Chung Sở Điềm khẽ gật đầu, đáp qua loa, rồi vòng vo hỏi: “Trịnh Mịch, giữa sếp của cậu và cô Chu vừa xuất hiện lúc nãy… là quan hệ gì vậy?”
Không ngờ cô hỏi thẳng như vậy.
Trịnh Mịch gãi đầu: “Nói thế nào nhỉ… thật ra chuyện này khá phức tạp. Hiện giờ hình như họ không có quan hệ gì, nhưng sau này thì chưa chắc. Chuyện tình cảm mà, ai nói trước được.”
Để tránh lại đắc tội với cô, Trịnh Mịch cố ý nói uyển chuyển hơn một chút. Nhưng không khó để hiểu ý anh.
— Hai người đang ở giai đoạn mập mờ, tình cảm đôi bên đều có, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng.
Chung Sở Điềm không muốn, cũng không chịu suy nghĩ sâu về ý ngoài lời ấy.
Cô ta chỉ chú ý đến nửa câu đầu: “Ý cậu là bọn họ vẫn chưa xác định quan hệ, đúng không?”
“Ừm… chắc là vậy.”
“Cậu nói đúng, chuyện tình cảm ai nói trước được đâu.”
Khóe môi Chung Sở Điềm cong lên, biểu cảm mang ý vị khó dò: “Tôi thấy cô Chu đó khá chủ động với anh ấy. Có những lúc càng sốt sắng lại càng không thành chuyện.”
Nghe vậy, ngoài mặt Trịnh Mịch gật đầu phụ họa, nhưng trong lòng hoàn toàn không đồng ý.
Xem ra cô ta vẫn chẳng hiểu anh Nam chút nào.
Trước sự chủ động bất ngờ của cô Chu, anh đâu phải thật sự không động lòng. Rõ ràng là anh để tâm đến mức không chịu nổi.
—
Bên này, trong xe chỉ còn lại Úc Cẩn Nam và Chu Tễ Hòa.
Không khí mang theo chút gượng gạo mơ hồ.
Nhìn anh lấy từ ngăn chứa đồ trên xe ra một chai thuốc xịt còn nguyên, Chu Tễ Hòa hỏi: “Sao trên xe anh lại có thứ này?”
“Phòng khi cần đến.” Úc Cẩn Nam đáp.
Phòng khi cần đến.
Chu Tễ Hòa chợt nhớ lần trước gọt khoai tây trong bếp, vô tình cắt trúng ngón tay. Sau đó anh chuẩn bị sẵn hộp thuốc trong nhà.
Khi ấy anh cũng nói bốn chữ này: “Phòng khi cần đến.”
Vậy lần này, “phòng khi cần đến” là vì ai?
Ngoài tai nạn hôm nay, hình như cô chưa từng bị trẹo chân trước mặt anh.
Chưa kịp nghĩ thêm, bàn tay trái lành lạnh của Úc Cẩn Nam đã nắm lấy cổ chân cô. Sau khi cởi giày và tất cho cô, anh xé bao thuốc, mở nắp, chậm rãi xịt thuốc lên mắt cá chân.
“… Lạnh quá.” Chu Tễ Hòa hít sâu một hơi.
Nhiệt độ trong xe không thấp. Bên ngoài cũng là tiết trời ấm áp lúc hoàng hôn. Vậy mà cô vẫn không nhịn được run lên.
Lòng bàn tay anh phủ lên đó, nhẹ nhàng xoa bóp. Bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng của anh tạo nên chút tương phản với bắp chân nhỏ nhắn săn chắc của cô.
Da cô còn trắng hơn anh. Mà cảm giác khi chạm vào cũng vô cùng dễ chịu.
“Thật ra không cần bôi thuốc đâu.” Chu Tễ Hòa khẽ ho một tiếng, chủ động phá vỡ bầu không khí mập mờ vô hình giữa hai người: “Em không thấy đau lắm, chỉ trẹo nhẹ một chút thôi.”
Úc Cẩn Nam dừng động tác: “Quả thật không tổn thương gân cốt. Sau này đi đường cẩn thận hơn.”
Giọng điệu của anh quá mức bình tĩnh. Giống như bác sĩ sau khi chẩn đoán bệnh xong, chỉ đơn thuần dặn dò theo trách nhiệm.
Nghĩ như vậy, Chu Tễ Hòa tự nhiên gộp sự quan tâm và những lời căn dặn của anh với lời dặn của bác sĩ thành một.
Biết mình nghĩ thế có phần vô lý. Nhưng trong tâm trạng hiện tại, cô thật sự không làm được vẻ bình thản như không.
Cô không thích kiểu quan hệ lửng lơ này.
Rõ ràng không lâu trước đó vòng tay anh còn ấm áp, mà giờ đây dường như đã lạnh tới cực điểm.
“Úc Cẩn Nam, anh chỉ biết bắt nạt em thôi!”
Cô bỗng thấy bực bội. Giận dỗi rút chân về, đồng thời quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong lúc rút chân lại, Chu Tễ Hòa vô tình chạm vào chiếc áo khoác đang phủ trên chân mình.
Chất vải mềm mát khiến lòng người càng thêm bứt rứt.
Không chút do dự, cô kéo chiếc áo xuống đặt sang một bên. Quay lưng về phía anh rồi bổ sung: “Anh Úc đâu phải là gì của em. Thật sự không cần quan tâm váy em ngắn hay dài đâu.”
Mâu thuẫn đơn phương bất ngờ nổ ra.
Không khí thay đổi cực nhanh.
Đối diện với Chu Tễ Hòa bỗng dưng nổi giận, Úc Cẩn Nam khẽ nhướng mày.
Anh đậy nắp chai thuốc, rồi nắm lấy cổ tay cô, hơi dùng lực kéo người quay lại: “Mồm miệng sắc bén thật.”
Ngón tay cái của anh hết lần này đến lần khác vuốt nhẹ lên làn da nơi cổ tay cô, kiên nhẫn dỗ dành: “Anh đã từng khi nào hạn chế quyền tự do ăn mặc của em chưa?”
Anh cho rằng cô tức giận là vì câu nói ban nãy ngoài đường.
Cổ tay truyền tới cảm giác tê dại, Chu Tễ Hòa muốn rút tay ra. Nhưng lại bị anh giữ chặt hơn trong lòng bàn tay.
Dù không muốn thừa nhận vào lúc này, nhưng quả thật anh chưa từng đánh giá tiêu cực về cách ăn mặc của cô.
Anh luôn tôn trọng lựa chọn của cô.
Không biết từ lúc nào, chủ đề đã bị anh kéo lệch sang hướng khác.
Chu Tễ Hòa nào chịu mềm lòng. Cô bướng bỉnh phản bác: “Chính anh nói váy em quá ngắn, còn bảo sau này bớt mặc chiếc này.”
“Buổi tối sẽ lạnh.” Úc Cẩn Nam đáp: “Hơn nữa bây giờ là mùa thu, nên ưu tiên giữ ấm.”
Nghe lời giải thích ngắn gọn ấy, cô nhỏ giọng nói: “Không cần anh quản.”
“Anh không quản em thì ai quản em?”
Một đoạn đối thoại quen thuộc đến không thể quen hơn.
Chu Tễ Hòa hờn dỗi: “Anh có thể đừng bá đạo như thế được không?”
Úc Cẩn Nam không trả lời. Ánh mắt dần dừng lại trước ngực cô.
Chiếc áo sơ mi cô mặc có chất liệu hơi xuyên thấu. Bên trong là áo quây màu trắng ôm sát. Theo từng nhịp thở của cô, đường cong phía trước khẽ nhấp nhô.
Sự trêu chọc vô hình luôn là thứ chí mạng nhất.
Anh nheo mắt lại, kéo cô ngồi lên đùi mình. Giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc: “Khoảng thời gian này có nhớ anh không?”
Cuộc giằng co âm thầm giữa hai người dần đi tới hồi kết.
Chu Tễ Hòa từng bước rơi vào thế yếu. Thấy bầu không khí giữa họ ngày càng quấn quýt mập mờ, cô tạm thời từ bỏ việc tiếp tục đấu tranh với chính mình.
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh.
Trong ánh sáng nhập nhoạng, nốt ruồi nơi đuôi mày anh càng thêm quyến rũ.
Ánh mắt anh nhìn cô mang theo sự nóng bỏng đặc quánh.
Cô khẽ cười hai tiếng, ý trêu ghẹo vô cùng rõ ràng: “Nếu em nói là không, anh tin không?”
Úc Cẩn Nam mím môi, thuận theo lời cô: “Nếu em muốn anh tin, anh sẽ tin.”
“Thôi bỏ đi, em đâu kiểm soát được tiềm thức của anh.” Chu Tễ Hòa lắc đầu: “Thật ra em có chút không hiểu anh.”
“Không hiểu ở điểm nào?”
“Người quan tâm em là anh, người không cho em câu trả lời cũng là anh, người hỏi em có nhớ anh không vẫn là anh.” Chu Tễ Hòa khựng lại một chút rồi nói: “Nhưng vừa rồi em chợt nghĩ thông rồi. Bây giờ những chuyện đó đối với em hình như cũng không còn quan trọng đến vậy nữa.”
Lực bàn tay người đàn ông siết lấy eo cô mạnh hơn đôi chút, nhưng vẻ mặt vẫn không hề thay đổi: “Sao lại nói vậy?”
“Đã nói là em sẽ chủ động theo đuổi anh, vậy thì em nên chuẩn bị sẵn tâm lý độc diễn một mình mới đúng.”
Lời vừa dứt, cả hai đều im lặng rất lâu.
Chẳng biết từ lúc nào, hai cúc áo đầu tiên trên chiếc sơ mi của cô đã bị cởi ra.
Ngay sau đó là khoảng da trắng ngần lộ ra trước mắt.
Một cảm giác ẩm nóng lướt qua bờ vai, rồi xuống xương quai xanh. Cuối cùng chậm rãi dịch xuống thấp hơn.
Hơi thở của Chu Tễ Hòa dần trở nên gấp gáp.
Giữa lúc đó, Úc Cẩn Nam vẫn không quên hỏi: “Thật sự chưa từng nhớ anh sao?”
“… Chưa từng.”
“Đồ nói dối.” Anh khẽ cắn cô một cái: “Không nhớ anh thì em tới tìm anh làm gì?”
“Anh nhớ em… cũng có thấy anh tới tìm em đâu.”
Nghe giọng điệu chắc nịch của cô, Úc Cẩn Nam hơi tăng lực nơi tay: “Tin chắc anh sẽ nhớ em đến vậy sao?”
Hai tiếng rên khẽ bật ra khỏi cổ họng.
Cơ thể cô gần như mềm nhũn.
Chu Tễ Hòa cố gắng giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng, giọng nói mềm mại đến mức không ra hình dạng: “… Chính là tin như vậy đấy.”
Úc Cẩn Nam ngẩng đầu lên, kéo lại quần áo cho cô, ánh mắt dần trở nên bình tĩnh: “Vậy tại sao em lại tới đây?”
Thấy cô ăn diện kỹ lưỡng tới đón mình tan làm, anh không phải không bất ngờ.
“Có người nói với em vài câu, em ngộ ra được một số chuyện nên tới gặp anh.”
“Nói gì?”
“Nói ra thì dài lắm, em không kể lại đâu.” Chu Tễ Hòa cười: “Nhưng em có thể tóm tắt lại cho anh. Nói đơn giản là bốn chữ.”
Úc Cẩn Nam nhướng mày nhìn cô, cực kỳ kiên nhẫn chờ cô nói hết.
“Nguyện giả thượng câu.”*
*Kẻ tự nguyện mắc câu.
—
Khi hai người tới nhà hàng, Trịnh Mịch vừa gọi món xong.
Thấy họ bước vào, anh lập tức đứng dậy vẫy tay: “Anh Nam! Cô Chu! Bên này!”
Bàn ăn hình vuông, mỗi bên nam bắc đều có hai chỗ ngồi.
Dưới sự ám chỉ kín đáo lẫn công khai của Chung Sở Điềm, trước khi họ tới, Trịnh Mịch đã ngồi ở bên còn lại của cô ta.
Hiện tại chỉ còn lại hai chỗ ngồi chéo góc.
Mục đích của Chung Sở Điềm rất đơn giản. Cô ta muốn tách Úc Cẩn Nam và Chu Tễ Hòa ra ngồi riêng.
Thấy Chu Tễ Hòa bước tới, cô ta mỉm cười: “Cô Chu, ngồi bên này đi. Lúc nãy nói chuyện với Trịnh Mịch mới biết cô là giáo viên dạy múa. Trùng hợp là cháu gái tôi cũng muốn học múa cổ điển, tôi đang định hỏi cô vài vấn đề liên quan đây.”
Chu Tễ Hòa không từ chối lời mời nhiệt tình đó, thuận thế ngồi xuống bên cạnh cô ta.
“Không dám nhận là chỉ giáo. Nếu cô Chung có vấn đề gì thì cứ hỏi tôi bất cứ lúc nào.”
Ánh mắt Chung Sở Điềm hướng về phía cô. Khi nhìn thấy những vết hồng mờ trên xương quai xanh của Chu Tễ Hòa, cơ thể cô ta thoáng khựng lại.
Không chỉ có ở đó.
Qua lớp sơ mi xanh nhạt thấp thoáng nửa kín nửa hở, dấu vết đỏ kia còn kéo dài xuống dưới. Cuối cùng khuất hẳn vào nơi bí mật được che bởi chiếc áo hai dây màu trắng.
Chỉ bấy nhiêu dấu vết cũng đủ nói lên tất cả.
Thu lại ánh mắt như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Chung Sở Điềm nhìn Úc Cẩn Nam ngồi đối diện: “Hai ngày nữa chúng ta có lẽ phải đi Trân Hải một chuyến. Vụ án lần này liên quan tới nhiều tỉnh thành, khá phức tạp. Không tự mình đi một chuyến tôi vẫn không yên tâm.”
Úc Cẩn Nam thản nhiên đáp: “Phải đi. Nhưng không phải ngày kia. Tối mai xuất phát.”
“Vì sao là tối mai?”
“Đi sớm về sớm. Về còn phải nộp tài liệu.”
“Được.”
Hai người nói chuyện đôi ba câu. Toàn là công việc thường ngày.
Cách nói chuyện của Chung Sở Điềm khách sáo vừa đủ, khiến người khác khó nhận ra bất kỳ ý đồ nào.
Cho tới khi vài món đặc sản lần lượt được mang lên bàn, cô ta mới kết thúc cuộc đối thoại một hỏi một đáp do mình chủ động tạo ra.
Nghiêng đầu nhìn Chu Tễ Hòa, cô ta cười: “Ăn cơm cùng chúng tôi chắc chán lắm nhỉ?” Ngừng lại một chút, cô ta tiếp tục: “Gần đây bận quá, mọi chuyện lại dồn vào cùng một lúc. Nên chỉ có thể tranh thủ lúc ăn cơm để bàn kế hoạch công việc cho mấy ngày tới.”
Chỉ hai câu ngắn ngủi. Nhưng lại chính xác loại Chu Tễ Hòa ra khỏi cuộc trò chuyện, đồng thời đưa bản thân trở thành người trong cuộc.
Ban đầu Chu Tễ Hòa cũng không nghĩ nhiều. Cho đến khi nhìn thấy ánh mắt đắc ý như có như không của đối phương. Lúc ấy cô mới hiểu ra.
Hóa ra dựng sân khấu lâu như vậy, chỉ để diễn cho cô xem một màn kịch.
Muốn nói với cô một chuyện.
— Trong công việc, sự ăn ý giữa cô ta và Úc Cẩn Nam là thứ không ai thay thế được.
Đúng là đủ nhàm chán.
Chu Tễ Hòa nghĩ.
Điều cô nói không phải bữa cơm này, không phải cuộc trò chuyện trên bàn ăn, mà là con người.
Lười vạch trần những thủ đoạn trẻ con ấy, cô chỉ mỉm cười: “Bọn tôi gần như không bao giờ nói chuyện công việc của nhau. Nghe mọi người trò chuyện như vậy cũng khá mới mẻ.”
Dường như đã tìm được điểm đột phá.
Ngay khi Chung Sở Điềm vừa nhen nhóm hy vọng và chuẩn bị nói tiếp điều gì đó, khóe mắt cô ta bất chợt nhìn thấy người đàn ông đối diện cầm chiếc thìa lên.
Úc Cẩn Nam dùng đũa gỡ nốt chiếc xương cá cuối cùng, rồi dùng thìa chan thêm một ít sốt cà chua lên trên. Sau đó đặt bát cá đầy ụ trước mặt Chu Tễ Hòa.
Từng cử chỉ đều tự nhiên vô cùng.
Giống như trước đây anh đã làm những việc tương tự vô số lần. Mà người phụ nữ đang chậm rãi ăn cá cũng chẳng hề thấy hành động đó có gì bất ngờ. Cô thản nhiên nhận lấy sự chăm sóc của anh.
Chung Sở Điềm nhìn cảnh ấy, trong lòng chua xót.
Vài giây sau, người đàn ông chậm rãi lên tiếng: “Trịnh Mịch, đổi chỗ.”
Trịnh Mịch từ đầu tới cuối chỉ cúi đầu ăn cơm, nghe gọi tên mới vội ngẩng lên.
Nuốt nốt miếng thịt bò cuối cùng, anh lúng túng đáp: “À à… được, vậy tôi đổi chỗ với cô Chu.” Nói xong liền bê bát đĩa đứng dậy.
Không ai ngờ Úc Cẩn Nam lại hành động thẳng thừng đến vậy.
Sau khi ngồi lại, Chu Tễ Hòa nghiêng đầu nhìn anh hai lần. Cô muốn tìm xem trên gương mặt anh có biểu hiện cảm xúc gì khác thường hay không.
Nhưng hoàn toàn vô ích.
“Em còn muốn ăn gì nữa không?” Úc Cẩn Nam hỏi.
Chu Tễ Hòa lắc đầu: “Em hơi no rồi. Cùng lắm chỉ ăn thêm được hai miếng nữa thôi.”
“Tối về lại kêu đói.” Anh nói: “Ăn tôm hùm không?”
“Cũng được.”
Úc Cẩn Nam không nói thêm gì. Anh gắp vài miếng thịt tôm nguyên vẹn vào đĩa, bắt đầu bóc vỏ.
Áo sơ mi đen ôm lấy thân hình cao lớn. Tay áo được xắn lên một chút, để lộ cánh tay trắng lạnh đầy đường nét.
Người đàn ông vốn lạnh lùng, cấm dục. Giờ phút này lại mang theo vài phần cảm giác của một người đàn ông của gia đình.
Thật sự khiến người ta bất ngờ.
Có lẽ cũng chỉ khiến Chung Sở Điềm bất ngờ mà thôi.
Bởi đối với Chu Tễ Hòa và Trịnh Mịch, cảnh tượng này đã quá quen thuộc.
Chung Sở Điềm cúi đầu ăn một miếng salad rau củ. Vị chua nơi đầu lưỡi khiến cô ta chẳng còn tâm trạng thưởng thức.
Dường như cô ta đã hiểu ra điều gì đó.
Ra quân chưa thắng. Thậm chí còn chưa kịp tranh giành đã thua thảm hại.
Dẫu không cam lòng đến đâu, cô ta cũng hiểu rằng hiện tại mình không thể thay đổi được điều gì.
Rõ ràng Chu Tễ Hòa đã nhìn ra sự địch ý và khoe khoang của cô ta. Thế nhưng cô lại lựa chọn làm ngơ.
Không vì điều gì khác.
Chỉ vì cô quá kiêu hãnh. Kiêu hãnh đến mức ngay cả tư cách trở thành tình địch tưởng tượng của cô cũng không có.
Cô khinh thường việc tranh giành, cũng sẽ không dễ dàng bị sự đố kỵ của người khác kéo xuống nước.
Sự tự tin ấy dường như là thứ sinh ra đã có. Như thể cô vốn nên sống tùy ý và rực rỡ như vậy.
Cô từ đầu tới cuối chỉ cần làm chính mình, cũng sẽ không bao giờ đi tranh một người đàn ông với bất kỳ người phụ nữ nào khác.
Bởi vì cô luôn có được sự thiên vị từ Úc Cẩn Nam.
Anh là chỗ dựa của cô chứ không phải của Chung Sở Điềm.
—
Trên đường về, Chu Tễ Hòa hỏi: “Vừa rồi tại sao anh lại đột nhiên đề nghị đổi chỗ ngồi?”
“Không muốn em phải phiền lòng vô cớ.” Úc Cẩn Nam đáp.
“Anh nhìn ra rồi à?”
“Ừ.”
Chu Tễ Hòa khẽ hừ một tiếng: “Em còn tưởng anh đã sớm biết cô ấy có ý với anh rồi. Lần trước ở bệnh viện, cô ấy hỏi han anh đủ điều, rất khó để người khác không nghĩ theo hướng sâu xa hơn.”
Quan trọng nhất là khi đó, bên ngoài thang máy, cô từng tác hợp anh với Chung Sở Điềm.
Thế nhưng anh lại chẳng hề phản bác.
Anh chỉ nói một câu: “Có lẽ vậy.”
Đương nhiên cô sẽ cho rằng anh đã ngầm thừa nhận lời cô nói.
“Trước đây đúng là anh biết.” Úc Cẩn Nam nói: “Là vấn đề của anh. Đáng lẽ anh nên nói rõ từ sớm.”
Kể từ lần nhắc nhở Chung Sở Điềm đừng vượt quá giới hạn trong thời gian anh nằm viện, quan hệ giữa hai người chỉ còn đơn thuần là đồng nghiệp.
Ngoài công việc ra, không còn bất kỳ sự tiếp xúc dư thừa nào.
Chung Sở Điềm là người thông minh. Anh đương nhiên sẽ không thẳng thừng nói rõ với một người thông minh.
Trong tình huống đôi bên đều hiểu trong lòng, không ai cần nói thêm điều gì.
Mà quả thật sau đó cô ta cũng không còn có hành vi vượt quá giới hạn nữa.
Anh vốn cho rằng cô ta đã từ bỏ ý định với mình.
Điều anh không ngờ tới là tối nay cô ta lại cố tình làm khó Chu Tễ Hòa.
Khi cô ta hỏi: “Ăn cơm với chúng tôi có phải rất chán không?”
Úc Cẩn Nam không thể không nhìn ra tâm tư của cô ta. Càng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Cho nên anh không còn bận tâm đến thể diện của cô ta nữa mà trực tiếp bảo Trịnh Mịch đổi chỗ.
“Lúc đó em thật sự cảm thấy hai người rất hợp nhau.” Chu Tễ Hòa đưa ra nhận xét.
Mà thực tế cũng đúng là như vậy. Xét trên mọi phương diện, so với cô, Chung Sở Điềm quả thực thích hợp với Úc Cẩn Nam hơn.
Người đàn ông đang lái xe không đáp lại mà chỉ lặng lẽ tăng tốc.
Hai mươi phút sau, Úc Cẩn Nam dừng xe dưới lầu nhà cô.
Thấy cô mở cửa xe chuẩn bị xuống, anh đưa tay nắm lấy cổ tay cô, chậm rãi lên tiếng: “Không mời anh lên ngồi một lát sao?”
Biết rõ sau khi lên nhà sẽ xảy ra chuyện gì, mà sáng mai còn phải đi dạy, Chu Tễ Hòa đương nhiên không thể để mặc anh kéo mình thức khuya muốn làm gì thì làm.
Vì thế, cô nở một nụ cười dịu dàng vô tội: “Danh không chính, ngôn không thuận. Em sẽ không mời anh Úc lên nhà làm khách đâu.”
Úc Cẩn Nam khẽ nhướng mày: “Danh không chính, ngôn không thuận?”
“Chẳng phải vậy sao?”
Anh cong môi cười, cúi đầu nghịch nghịch phần thịt mềm trong lòng bàn tay cô: “Vậy bao giờ em mới chịu xác nhận thân phận cho anh?”
“Còn phải xem khi nào em theo đuổi được anh đã.”
“Chúng ta có thể lên xe trước rồi mua vé sau.”
“Xin lỗi nhé, thưa ngài. Phương án đó không có trong lựa chọn của em.” Chu Tễ Hòa rút tay khỏi tay anh, mở lại cửa ghế phụ: “Em lên nhà đây. Chúc ngủ ngon.”
Không đợi anh nói thêm gì, cô đã quay người bước vào tòa nhà.
Vừa lên đến tầng hai, điện thoại đã rung lên.
Là tin nhắn WeChat của Úc Cẩn Nam.
【Y】: Anh chỉ hợp với em nhất.
Hết chương 61